Xin trở lại ngày xưa

Em đã biết, tình ta không còn nữa.
Cà phê buồn, đang lạc giữa phố vui.
Quán hôm nay, nghe rộn rã tiếng cười.
Chỉ một người, đang gục bên bàn nhỏ.

Ly cà phê, niềm đam mê còn đó.
Nhưng chỗ ngồi, nay chỉ gió ngang qua.
Lời hôm nao, anh nói rất đậm đà.
Mà hôm nay, đã nhạt nhòa tan chảy.

Em đã biết, tình không còn nồng cháy.
Có bao giờ, trốn chạy được tình rơi?.
Ly cà phê, đang nhỏ giọt rã rời.
Đành làm bạn, với tim côi lạnh giá. Xem thêm →

Biển đợi

Anh yêu ơi hôm nay cuối thu rồi.
Em vẫn ngồi, nơi bến sông ngày ấy.
Bác chủ thuyền, đang đưa tay chào vẫy.
Hỏi em rằng…sao không thấy anh đâu.?

Em mỉm cười có lẽ tại mưa ngâu.
Nên mấy mùa… hai bên cầu thương nhớ.
Những phút giây, của kẻ đi người ở.
Miệng mỉm cười, mà nức nở trong tim.

Em ngồi đây, run rẩy viết dòng tin.
Gửi đến anh, khi hoàng hôn chiều tím.
Anh có nghe, tiếng tơ lòng bịn rịn.
Có trở về, cuối tháng chín này không.? Xem thêm →

Dì ghẻ con chồng

“Mồ côi cha ăn cơm với cá
Mồ côi má liếm lá đầu đình”
Anh ơi ! Nhìn cảnh trong hình
Ngẫm xem thế thái nhân tình ra sao?

Thằng thì ngồi ở mâm cao
Đứa không quần áo vịt nhào ” cắn chim “.
Mẹ thì trơ mắt ra nhìn
Bởi vì thằng đó con riêng của chồng

Thế gian dạy có nhớ không?
Chẳng chung máu mủ nên lòng không thương.
” Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng”
St

Ngỡ ngàng

Hạnh phúc yêu thương và nhung nhớ
Để đêm về văng vẳng tiếng thời gian
Xa xa lời nhớ mãi ngút ngàn
Xếp hành trang gói mộng nỗi đợi chờ

Đêm nay..đêm mai..đêm mai nữa
Ta nhớ một người..Người nhớ ta không?
Hay ta nhớ người..mãi ngóng trông
Phút chạnh lòng thao thức giữa thâu canh.

Thi Ngoc Loan Vo

Tiếng lòng

Có một ngày… chợt vô tình vấp ngã.
Cũng chỉ vì… đời hối hả mênh mông.
Kìa chữ tâm, sao không thể ấm nồng?
Vồn vã chi… cho mùa đông ghé đến.

Có nghĩa gì, khi hai từ thương mến.
Chỉ bên ngoài, không đến tự con tim.
Vậy làm sao… cho lòng dạ ấm êm?.
Đừng nên gọi, những màn đêm bao phủ.

Hãy buông đi, những gì là vụn cũ.
Để thấy đời, như đứng giữa dịu êm.
Ngày mưa buồn, nắng cũng chẳng thể lên.
Hà cớ chi… sang bên thềm gọi gió. Xem thêm →

Làn hơn ấm

Nghe đài báo hôm nay trời trở lạnh.
Ở nơi nào có cô quạnh không em.
Có cô đơn và chợt thấy khát thèm.
Bờ vai ấm ru em chiều thu muộn.

Anh vẫn biết rằng em còn bận rộn.
Bao lo toan bề bộn giữa dòng đời.
Đã khi nào lòng xao xuyến chơi vơi.
Thấy trống vắng rối bời tim buốt giá.

Anh muốn gửi về cho em tất cả.
Để em quên vất vả giữa đời thường.
Cho thu này em sống giữa yêu thương.
Nắng ấm sẽ ngập tràn đường em bước. Xem thêm →

Tình yêu rẽ lối

Em nhốt mình, trong không gian bé nhỏ.
Tiếng rì rào, của cơn gió ngang qua.
Chợt lạnh lòng, cho một nỗi xót xa.
Kẻ cô đơn, nhìn người ta hạnh phúc.

Từ khi nào, anh mãi trong tiềm thức.
Mà tình yêu, sang bờ vực đổi thay.
Để hôm nay, trong thương nhớ vơi đầy.
Chuyện ba người….. kẻ héo gầy tê tái.

Anh ra đi, với người ta mê mải
Chuyện tình mình, là khờ dại hay sao?.
Tiếng bão giông, đang réo rắt thét gào.
Những yêu thương, đã đi vào ngõ cụt. Xem thêm →

Đêm buồn

Con trăng già bỗng buồn cho số phận
Cứ lập lờ ở một nẻo trần gian
Như thân cây có yêu chi mà đợi
Lần tiển đưa thu lá chết úa vàng.

Ta gieo neo suốt một đời lữ thứ
Rồi mai này về với cõi hư không
Ai còn nhớ cho một lần khấn nguyện
Hay lãng quên như những kẻ vô hồn?. Xem thêm →

Bài thơ thứ nhất

Thuở trước hồn tôi phơi phới quá
Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
Êm ái trao tôi một vết thương.

Tai ác ngờ đâu gió lại qua
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
Thổi tan tâm điệu du dương trước
Và tiễn người đi bến cát xa.

Ở lại vườn Thanh có một mình
Tôi yêu gió rụng lúc tàn canh
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa nắng lướt mành.

Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡi làm sao lạnh rất nhiều.

Từ đấy không mong không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em.

Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên
Bỗng ai mang lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên.

Đẹp gì một mảnh lòng tan vỡ
Đã bọc hoa tàn dấu xác xơ
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
Thì ai trông ngóng chả nên chờ.

Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
Vì tôi còn nhớ hẹn nhau xưa:
“Cố quên đi nhé câm mà nín
Đừng thở than bằng những giọng thơ”.

Tôi run sợ viết lặng im nghe
Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
Như tiếng chân người len lén đến
Song đời nào dám gặp ai về.

Tuy thế tôi tin vẫn có người
Thiết tha theo đuổi nữa than ôi
Biết đâu tôi một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi.
Sưu tầm

Xem thêm →

Đôi mắt

Có buồn gì…thì hãy để cho anh…
Em đừng thế…đừng để buồn lên mắt
Anh thấy vậy…mà trong lòng đau thắt
Phút dỗi hờn…anh biết phải làm sao…

Nụ cười nào…sao chẳng thấy ngọt ngào
Ánh nhìn ấy…Có điều như muốn nói
Đôi mắt biếc…em ôm sầu mệt mỏi….
Anh giận mình…bỗng thấy quá nhỏ nhoi…

Chẳng biết làm gì…cho mắt em vui…
Anh không được…như người ta vẫn có
Anh kém cỏi…giữa muôn vàn điều khó…
Biết thương mà…vẫn để lệ người rơi…

[[ SẦU ĐÔNG ]]