Nửa hồn thu

Anh viết tặng em vần thơ tháng chín
Cái nắng buồn bịn rịn níu câu thơ
Chữ thương kia sao chờ đợi ngẩn ngơ
Để chữ yêu thẫn thờ chiều thu vắng

Em có hay trời hôm nay nhạt nắng
Lối quen xưa rụng trắng lá thu buồn
Gió mơn man tìm kẽ vắng lách luồn
Hiu hiu lạnh trời tuôn mưa ướt áo

Em đi đâu giữa đường thu mờ ảo
Lá vàng rơi xào xạc gót chân hồng
Đã bao năm em cất bước theo chồng
Để lại anh chờ trông hình bóng cũ

Chiếc ghế đá anh từng ru em ngủ
Nay lạnh tanh ủ rũ vắng hơi người
Ở nơi đó em hạnh phúc mỉm cười
Có chợt thấy chạnh lòng về nơi ấy

Anh ngồi viết vần thơ tình trên giấy
Gửi cho người …..
Đã lấy …..
Nửa hồn thu !
Hồng Giang.

Chờ đợi – Hồng Giang

Có một ngày thơ dỗi bỏ đi đâu
Để cho em phải âu sầu chờ đợi
Bởi em yêu vần thơ tình vời vợi
Nên muôn đời nghĩ ngợi nắng hanh hao

Em mong rằng vần thơ ấy bay cao
Từ nơi anh luôn ngọt ngào tình ái
Đến bên em vờn tóc mây mê mải
Để lòng em đầy hoang hoải chờ trông

Vần thơ anh luôn đượm thắm mầu hồng
Của quê hương cánh đồng cò bay mỏi
Bữa cơm chiều bếp rạ đun đầy khói
Bên ấm trà cha nói chuyện ngày xưa Xem thêm →

Nhặt hồn thu

NHẶT HỒN THU

Em nhặt nhạnh chút hồn thu rơi vãi
Kẻo mai đây đông lạnh lẽo tràn về
Làn gió mùa mang hơi lạnh ủ ê
Làm cóng cả đam mê chiều băng giá

Chút hồn thu vương nên vàng sắc lá
Nắng hanh hao sóng nghiêng ngả hồ xanh
Lá vàng rơi xào xạc gót chân anh
Cây bàng già xòe cành soi bóng nước

Chút thu vương em cúi mình nhặt được
Là nỗi niềm ao ước lẫn chờ trông
Cho ngày mai trời sẽ ửng sắc hồng
Ta cùng bước trên cánh đồng hoa trái Xem thêm →

Chia ly tình hè

Mỗi khi nhìn thấy phượng hồng
Là em cảm thấy trong lòng xuyến xao
Nhớ vào hè trước năm nào
Ta cùng người ấy đi vào mộng mơ

Năm nay sao phải đợi chờ
Bởi vì người đã làm lơ ta rồi
Hè về nay đã tới nơi
Nhìn theo cánh phượng sao đời buồn ghê Xem thêm →

Trái tim

Có đôi lúc thấy lòng mình biết khóc
Có lẽ rất đau, có lẽ rất nhọc nhằn
Đành im lặng để mặc lòng than thở
Biết làm gì khi mệt mỏi, phân vân…?

Rồi một ngày sẽ đi hết thanh xuân
Màu năm tháng chỉ còn vương trên tóc
Em chẳng biết liệu mình còn biết khóc
Khi hoài niệm về… một dĩ vãng đã xa…

Giá như bây giờ em thoáng chốc đã già
Thì chắc có lẽ không biết buồn gì nữa
Anh có biết không, em ước mình buông bỏ
Từ rất lâu rồi chứ không phải đến đây…

Đoạn tình cảm này đã như gió như mây
Dẫu ngắn, dẫu dài, dẫu ai yêu nhiều nhất
Thì em vẫn biết một điều là sự thật
Em buộc phải quên, đừng nhớ mãi làm gì…
Xem thêm →

Giã biệt

Thôi đã hết … từ nay thôi đã hết
Đóa ngọc lan ngày cũ đã héo tàn
Cánh rã rời, nhụy úa rữa, hương tan
Giã biệt đời đi về nơi xa vắng

Bao lâu nay âm thầm trong mưa nắng
Hoa nép mình và lặng lẽ đưa hương
Gió vô tình nên chẳng chút vấn vương
Làm héo hắt chết mòn trong nỗi nhớ

Thế là hết … cuộc tình nay tan vỡ
Trái tim sầu chất chứa vạn nỗi đau
Cánh hoa buồn hương sắc nhạt phai màu
Nên ũ rũ trong nghẹn ngào nức nở

Đêm từng đêm với nỗi lòng trăn trở
Xót đời mình sao lại lắm trái ngang
Còn lại gì hay chỉ tiếng thở than
Hoa gục chết bên góc đường quạnh quẽ

Hương Ngọc Lan

Ước cùng anh

Ước một lần để môi em gặp được
Nụ hôn nồng men ái với đê mê

Cho tim em được cháy lửa đam mê
Cho hương ái được say điều ước nguyện

Em ước một lần… cho em khám pha!́
Tình nơi anh sâu đậm đến nhường nào Xem thêm →

Nửa vầng trăng

Đêm nay trăng sáng lung linh
Em đang nhớ lại cuộc tình chúng ta
Tình ta như một bài ca
Ngọt ngào sâu lắng như là dòng sông

Tình em da diết nhớ mong
Nhớ anh tha thiết, tình nồng đắm say
Sài thành thơ mộng ngất ngây
Đêm nay em nhớ những ngày bên nhau Xem thêm →

Thu buồn

Mấy hôm rồi bầu trời thu thiếu nắng
Giọt mưa buồn lòng quạnh vắng hanh hao
Đêm thu rơi nghe nỗi nhớ cồn cào
Em chẳng thể chìm được vào giấc ngủ

Chiếc lá vàng chiều thu buồn ủ rũ
Đợi nắng về ấp ủ giấc mơ yêu
Mà sao mưa, mưa đến thật là nhiều
Vần thơ viết cũng vẹo xiêu nỗi nhớ

Lời yêu thương ai trao còn dang dở
Nay lặng thầm tan vỡ giữa chiều thu
Hạt nắng buồn gọi mưa về đánh đu
Nhạt nhòa ướt giăng mù nơi phố vắng

Nghe trong gió lời ru buồn văng vẳng
Lá oằn mình đợi nắng lặng thầm rơi
Mưa giéo giắt như bản nhạc không lời
Rơi thánh thót giữa trời thu nghiêng ngả

Chiều thu bay gió gào tan xác lá
Mưa cuối mùa ướt cả mối tình thơ

Thơ stam

Trăng đèn

Thành Tuyên lỗng lẫy đèn hoa
Trung thu nhộn nhịp chan hòa yêu thương
Niềm vui tràn ngập phố phường
Ôi! Thành phố trẻ quê hương anh hùng

Âm thanh rộn rã núi rừng
Dòng Lô ánh điện sáng bừng lung linh
Tùng… rinh rinh… tùng… rinh rinh
Sao kỳ diệu quá! Quê mình Tuyên Quang

Lâm Bình, Chiêm Hóa, Na Hang
Yên Sơn, Thành phố …rộn ràng điệu then
Sơn Dương nối nhịp Hàm Yên
Đêm rằm lễ hội… giao duyên Trăng – Đèn.

Quỳnh Nga