Hà Nội những niềm vui

Hà Nội chuẩn bị vào đông
Mùi hương hoa sữa vẫn nồng nàn bay.
Gió đưa xào xạc vòm cây.
Nụ vừng chúm chím mang đầy yêu thương
Nhớ xưa cắp sách tới trường.
Khi về ai đó bên đường chờ mong.
Công viên dạo bước thong dong.
Cùng nhau hẹn ước trong lòng in sâu.
Ra trường đã mấy mùa ngâu.
Đi xa công tác hai đầu nhớ thương.
Tơ lòng khắc khoải vấn vương.
Mong ngày trở lại trên đường hồ tây.
Bao năm gìn giữ đắp xây.
Cho ngày phố cổ thắp đầy đèn hoa.
Tay trao nhẫn cưới làm quà.
Niềm tin yêu mãi mặn mà thủy chung.

Jana

Vợ dặn chồng

Làm trai cho đáng nên trai
Mười điều vợ dặn chớ sai điều nào
Thứ một. Không được nhậu nhiều
Đúng năm rưỡi chiều là phải hồi gia
Thứ hai. Không được lân la
Những nơi thư giãn. Mát xa mát gần
Thứ ba. Cứ mỗi cuối chiều
Chở vợ đi sắm áo quần thời trang…
Thứ tư. Tiền thưởng tiền lương
Lãnh về nộp đủ. Vợ thương nhất đời
Thứ năm. Vợ có lắm lời
Cũng phải vui vẻ mà ngồi lắng nghe

Xem thêm →

Mơ ước

Nếu anh có được,quyền năng tối thượng?
Anh gom mây,che khuất nẽo gió về!
Để giá rét không còn lạnh tái tê!
Em sẽ tươi cười,vì lạnh se se, hạnh phúc!
Anh sẽ đem Xuân về cho kịp lúc!
Muôn hoa tươi,khoe sắc ngắm em cười!
Em trẻ lại ở độ tuổi đôi mươi.

Anh sẽ đưa em về một miền hoa cỏ!
Sẽ một mình,ngắm nhìn mùa lá đỏ!
…..Rồi thẩn thờ.
Cho em trở lại,những kí ức tuổi thơ!
Ngày đó em chưa biết,
Phận người nhiều bão nổi!
Như hoa kia,tả tơi vì gió thổi!

Cứ tung tăng,dung dẽ,…chơi đùa!
Em chưa biết,những toan tính thắng-thua!
Với lòng người thường hay thay đổi!
Với vòng quay điên cuồng,sống vội!
Và anh vui!Em đã có chốn yên bình!

Chỉ ước thôi!một buổi sáng bình minh
Chỉ ước thôi!một quyền năng tối thượng!
Anh đón em về…nối lại bến yêu thương!
Anh Khôi

Nhớ mẹ

Có một tình yêu đẹp nhất đời:
Là tình của mẹ đó.. mẹ ơi !
Mỗi độ Đông sang, Xuân về tới.
Nhớ mẹ.. đến không nói nên lời.

………. N……..

Càng nhớ sao càng.. nước mắt rơi.
Nhớ về ngày ấy quá,.. mẹ ơi !
Suốt đời của mẹ vì con cái.
Tần tảo nuôi con chẳng thảnh thơi.

. ……….H………..

Tiếc vì.. ngày ấy chẳng giàu sang.
Mẹ goá, con cõi, cảnh cơ hàn.
Hôm nay khấm khá… không còn mẹ.
Chẳng hưởng sang giàu lại ly tan.

……….O…………

Trời ơi sao lại cứ trêu tôi ?
Mãi mãi làm tôi mất mẹ rồi
Hư không vô ảnh sao tìm kiếm ?
Chỉ biết đêm về.. tưởng nhớ thôi

………V………

Thôi nhé ! an lòng mẹ của con.
Chúng con vẫn giữ mãi lòng son.
Thương yêu đoàn kết như mẹ dạy.
Dù biết rằng nay mẹ không còn.

………E……..

Mẹ ơi ! Con mới biết làm thơ.
Nhưng chưa làm tặng mẹ bao giờ.
Hôm nay con tặng cùng ba nữa.
Mong mẹ cha cùng vui với thơ.

…….M…….

Con là anh lớn: các em con.
Khuyên nhủ cùng nhau giữ cho tròn.
CÔNG,DUNG,NGÔN,HẠNH là phận gái.
TỨ ĐỨC, TAM TÙNG giữ lòng son.

………E……….

TRUNG,HIẾU, NGHĨA, NHÂN giữ phận trai.
LỄ,ĐỨC,TRÍ,TÍN luyện hằng ngày.
Giống như cha mẹ còn tại thế.
Quyết làm y hết chẳng dám sai.

……..K…….

Ba mẹ an lòng yên nghỉ đi.
Đừng thấy con chìm mãi tình si.
Rồi tưởng rằng con đang nhụt chí.
Thật sự là không ảnh hưởng gì.

……..Y………

Thay cho lời dứt, nén hương thơm.
Mỗi ngày hai bữa tới giờ cơm.
Chúng con van vái ba mẹ độ.
Có chi dùng nấy chớ vội hờn.
Nhé ! Ba mẹ nhé !..

Angiang ( sưu tầm)

Giấc mơ còn đâu

Quê nhà mình.. vất vả quá Mẹ ơi!
Con thương Mẹ, suốt cuộc đời…cặm cụi.
Biết làm gì.. ngoài âm thầm ..lầm lũi
Mơ một ngày…Mẹ búi tóc.. thảnh thơi.

Giờ lớn rồi.. con xin lấy chồng thôi.
Bước ra đi…theo người nơi viễn xứ.
Mong Mẹ Cha.. ở quê nhà…hãy giữ.
Những niềm vui.. và sức khỏe.. thật nhiều.

Xứ lạ ơi.. sao chua xót trăm chiều.
Phận hồng nhan… lạc liêu xiêu trong gió.
Những bữa cơm, lệ chan vào tim đỏ.
Nơi quê nhà… Mẹ ngấp ngó… chờ mong.

Đến khi nào…. cho nhẹ bớt..cõi lòng.
Khi đường về.. không còn trong ánh sáng
Ở nơi này … cả trời mây ..u ám
Gái dặm trường.. .cứ năm tháng …vùi chôn.

Giấc mơ xưa .. không còn chút.. chập chờn
Đã tan hết.. chỉ còn ..ta đơn lẻ
Đến bao giờ …cho được về quê Mẹ.
Nhớ thật nhiều… chỉ lặng lẽ mang theo.

JANA

Nhắn nhủ

Gió mùa rồi trời lạnh đấy nghe em
Nếu ra đường nhớ kèm thêm áo ấm
Kẻo tóc mây mưa phùn vương lấm tấm
Anh chẳng gần lo lắng được cho đâu

Lối em về hoa sữa rụng trắng đầu
Đêm cô đơn nhuộm một mầu nhung nhớ
Mới cuối thu mà sao đông trăn trở
Đem gió về lỡ làm lạnh đôi vai

Em có buồn thấy vắng bóng hình ai
Con đường nhỏ hun hút dài trống vắng
Gió luồn lách làm bờ mi mặn đắng
Một mình em lẳng lặng đếm bước chân

Anh ở xa dẫu lo lắng muôn phần
Thì cũng chẳng ân cần bên từng bước
Nên đành phải một mình ngồi mong ước
Cầu chúc em mãi mãi được bình yên Xem thêm →

Trả cho người

Trả người..hai chữ yêu thương
Trả người..hai chữ vấn vương một thời

Trả người..hai chữ chơi vơi
Trả người..hai chữ lẻ loi tủi hờn

Trả người..hai chữ cô đơn
Trả người..hai chữ vui buồn đắng cay

Trả người..hai chữ đắm say
Trả người..hai chữ vơi đầy nhớ nhung

Trả người..hai chữ tương phùng
Trả người..hai chữ..mông lung..kiếp người

Trả rồi..sao vẫn đắng môi
Hình như nước mắt lại rơi vào lòng…

Thơ +Hue Nguyen​​

Bình yên nhé..

Em ngủ rồi! Còn anh đã ngủ chưa?
Ngoài song thưa, hạt mưa còn nhỏ giọt
Em không muốn, có vị đời đắng đót
Xem lẫn vào, trong giấc mộng bình yên

Đêm xuống rồi! Sương rơi xuống khắp miền
Đắp thêm chăn, đừng để cho lạnh nhé
Em biết rồi! Hôm nay anh không khỏe
Gắng lên anh, em nhè nhẹ gửi hương

Người thương ơi! Cơn bệnh đến bất thường
Em thương lắm, không kề bên chăm sóc
Trái tim đau, em lại ngồi thổn thức
Gắng nghe anh! Mai nắng ấm lại về

Ngủ thật ngon, đừng lạc vào giấc mơ
Trong tim ấm! Ta cùng nhau thắp lửa
Cùng vun đắp, cho mộng tròn đôi lứa
Ngủ nghe anh, bao chan chứa ân tình….

Hạnh Nguyễn.

Tình yêu của em! Mau hết bệnh và bình yên anh nhé!

Quên và nhớ

Ai đó bảo: cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Anh dỗ hồn mình vào những giấc mơ đêm
Cho ký ức thôi đừng dâng lên nữa.

Đã biết rằng yêu đương là sẽ khổ
Vì sau yêu còn có cả chia tay
Nhưng vẫn yêu vì trong cuộc đời này
Không tình yêu đời sẽ thành vô nghĩa.

Anh không khóc khi tình mình tan vỡ
Mộng tan tành theo gió bụi phù du
Anh sẽ đi về xa khuất mịt mù
Em rồi sẽ bình yên bên người khác

Những vần thơ gieo tên em thất lạc
Mảnh tình sầu anh xin đốt thành tro
Giữ ích gì khi tan vỡ mộng mơ
Để trọn vẹn dành riêng cho người mới.
*
Thôi nhé em! Tình yêu đà dang dở
Lỗi không anh cũng chẳng phải tại em
Đường tình nào chẳng có lúc chênh vênh
Trách nhau chi cho sầu dâng khóe mắt. Xem thêm →

Mưa chiều gợi nhớ

Chiều nay mưa đến bất ngờ.
Khiến cho lòng dạ thẫn thờ nhớ ai.
Hạt mưa thấm ướt mi dài.
Hay là lệ rớt miệt mài vì mong.
Lâu rồi chẳng có nắng trong.
Hôm nay mưa lại ghé hong nỗi sầu.
Người đi như nước qua cầu.
Bao giờ trở lại bến tàu năm xưa.
Nửa hồn tan tác theo mưa.
Nửa hồn còn lại vẫn chưa lối về.
Lạc vào trong cõi u mê.
Gọi tên ai đó mà tê tái lòng.

JANA