Chôn vào dĩ vãng

Em giờ thả hồn theo hương gió bay
Chẳng trách anh đâu cái ngày xưa ấy
Sương khói mênh mông còn em vẫn vậy
Một cõi đi về chẳng còn thấy đớn đau

Ký ức xưa ư? em đã xóa nhàu
Giờ lướt qua nhau nhẹ nhàng anh nhé
Nếu có gặp lại hãy mỉm cười thật khẽ
Chuyện cũ qua rồi, tan nhẹ như khói sương

Giờ chỉ mình em bước giữa những cung đường
Tận hưởng mùi hương ngọt mềm của hoa sữa
Nhắc kỹ niệm xưa giờ chẳng còn đau nữa
Ai cũng có lần chọn lựa phải không anh?

Thơ sưu tầm
Tg TT

Mặt đất giờ buồn quá

Những ngày này em chẳng biết đi đâu
Một chiếc lá rơi cũng làm lòng buồn lạ
Phải đi đâu để hạnh phúc bắt đầu?

Khi những đường tay chằng chịt nỗi đau
Chẳng thể nào vui như bên ngoài mình thể hiện
Khi mình với mình bao nụ cười tan biến
Tầng tầng nỗi buồn cứ thế chất đầy Thu. Xem thêm →

Gởi đến mẹ kính yêu

Con nhớ lắm, nhớ một làn hơi ấm
Một nụ cười nồng thắm vị yêu thương,
Một đôi tay xua giá lạnh đêm trường,
Một ánh mắt dõi theo đường con bước
Tạo hóa vốn vô thường, ai biết được
Sóng cuộc đời vô thức đẩy con xa
Vòng tay cha trong giá lạnh đêm trường
Nụ cười mẹ với yêu thương vĩnh cửu
Con ngụp lặn giữa cuộc đời cố hữu
Giữa nhân tình và nếm đủ bi ai
Giữa mưu sinh, cuồng vội, tháng năm dài
Rồi bật khóc ước chi mình trẻ lại?
Dù vẫn biết tuổi thơ đâu còn mãi,
Và thời gian đâu trở lại bao giờ
Nhưng khi đời mình lạc lõng bơ vơ
Con mới nhớ tuổi thơ và nhớ mẹ.


Con chợt hiểu: Mình khác chi đứa trẻ
Vô tư nhiều nên thành lẽ vô tâm
Đâu nhận ra những chiếc bóng âm thầm
Cha và mẹ luôn quan tâm lặng lẽ
Trước thế giới với bao điều mới mẻ,
Con “say đời” như con trẻ ham chơi
Tàn cuộc vui con lại nhớ tay người
Con mới biết con của người ngốc lắm
Bạn biết đấy, cuộc sống dài thăm thẳm
Nhưng đời người giới hạn bởi trăm năm
Hãy nói yêu  những chiếc bóng âm thầm.
Đừng xin lỗi khi trăm năm đã hết.

@Ly Tuyết

Thơ thứ sáu …

Đã nhiều lần anh hỏi mãi một câu
Yêu anh không mà bảo thương với nhớ
Em nghĩ mãi , anh đúng như trẻ nhỏ..
Biết rồi mà…nhưng vẫn thế – muốn nghe..!

Chiều hôm nay thứ sáu rồi đấy nhé
Cuối tuần này anh có nhớ về thăm
Con đường cũ  lối mòn ra bến đợi
Ngập lá vàng… anh có biết hay không..!?

Chiều thứ sáu…hôm nay đã chớm đông
Em hẹn lòng sẽ chờ anh về tới
Con đường xưa mình cùng nhau trăng đợi
EM nói nhiều để anh thấy…Em yêu..!

Chợt thấy lo..đã sang chiều thứ sáu
Quá nửa vời…nắng cũng đã nhạt phai
Tại ai đây…?.. mà đường cũ vẫn dài..
Thơ thứ sáu ..chiều nay em lại viết..!!!

===============

Lan Anh

Gửi nắng cho anh

Quê nhà trời đã vào đông
Không có em anh ơi có lạnh
Một mình anh có lẽ hiu quạnh
Em sẽ gửi nắng về kịp bên anh

Để xua tan những làn sương giá
Như tình mình còn mãi cách xa
Anh có chăng những mùa đông qua
Mình bên nhau đôi tim rộn rã

Giờ em xa ! anh ơi lạnh giá
Nơi quê nhà anh nhớ mặc áo len
Áo năm xưa em đã mua tặng
Xem như là em đã gửi nắng cho anh

Ngọc lan

Nếu …

Nếu ngày ấy mình gặp nhau lối rẽ
Đừng ngoảnh đầu mà lướt nhẹ qua nhau
Thì giờ đây đâu phải chịu đớn đau
Buồn hiu hắt trái tim sầu nức nở

Nếu ngày ấy mình đừng chung nhịp thở
Vần thơ tình dù dang dở mặc ai
Thì bây giờ năm tháng cũng nhạt phai
Và nỗi nhớ cũng trôi hoài ký ức

Nếu ngày ấy đừng hoà chung cảm xúc
Thơ nối vần đừng tình ngỏ ý trao
Thì giờ đâu ôm ước mộng hanh hao
Đêm trở gối không ru vào giấc ngủ

Nếu ngày ấy mình đừng chung ấp ủ
Hẹn mai này lời nhắn nhủ yêu thương
Thì bây giờ lòng đâu phải vấn vương
Ngồi nuối tiếc một thời hương yêu cũ…

Gạt …

Gạt muộn phiền bỏ lại sau lưng
Gạt tháng năm chìm trong nỗi nhớ
Gạt tương tư bến bờ duyên nợ
Gạt lo toan cơm áo gạo tiền.

Gạt đêm thu trăng trong cô miên
Gạt hoàng hôn tím vàng lẫn lộn
Gạt cơn say hoài thương bất ổn
Gạt xỏ xiên ra khỏi mê cuồng.

Gạt đi em những khúc u buồn
Gạt phăng đi  lòng người gian dối
Gạt vứt đi con người xốc nổi
Gạt đi em, gạt khỏi cuộc đời.

Sống trên đời đã có luật trời
Nên can chi vắt quàng qua cổ
Gạt hết  đi, những người loang lổ
Nhưng xin đừng gạt bỏ con tim!..

Trung Văn

Vô thường tình đau

Bao ngày nồng ấm bên nhau..
Yêu thương giờ đã nát nhàu thời gian ..
Bỏ mình em với thở than ..
Anh vui bên ấy .. lỡ làng tình em !

Giá ngày xưa ấy đừng quen ,
Đừng thương , đừng nhớ .. để em không buồn ..
Để giờ dưới bóng hoàng hôn
Lẻ đôi em bước vô thường nỗi đau ..
Tình ơi .. ! ..gian dối chi nhau ?
Là gì .. Sao thế gian sầu vì yêu ???

Tím chiều dáng nhỏ liêu xiêu
Tiễn tình em bước trong chiều cô đơn ..
Biết rằng sẽ nhớ nhiều hơn
Dặn lòng đừng khóc để hồn bớt đau !

Ví dầu còn nhớ đến nhau
Ân tình xin giữ ngàn sau hỡi người
Em về nơi chốn xa xôi
Tim này cũng vỡ tan rồi … Từ đây .

NGUYỄN TRÀ MY .

Có khi nào …

Có khi nào nơi quán vắng ngày xưa
Em bật khóc vì ùa về bao kỷ niệm
Bởi tất cả giờ đây đà tắt lịm
Khi cuộc tình mộng ước đã bay xa…

Có khi nào em tỉnh giấc chiêm bao
Quờ quạng vòng tay tìm người yêu dấu
Rồi choàng tỉnh nhớ rằng không còn nữa
Xa mất rồi, ngày tháng của trời thơ…

Có khi nào em nhớ dưới trăng mơ
Hai đứa kề vai thì thào ước nguyện
Róc rách suối khe hóng nghe trò chuyện
Của đôi nhân tình quấn quýt bên nhau…

Có khi nào em pha lại sắc màu
Của loài hoa tình yêu thời mật ngọt
Những cánh hoa dịu dàng và tươi mát
Điểm tô tình mình luôn dậy sắc hương…

Có khi nào em chìm ngập yêu thương
Đong nhung nhớ trong từng góc tim nhỏ
Để vẫn biết hồn anh vang niềm nhớ
Về một người con gái giấu trong tim…

HANSY

Hảnh nắng

Mấy hôm rồi trời sụt sùi mưa rét
Nên nắng buồn nắng ghét nắng bỏ đi
Có phải chăng bởi em vẫn nghĩ suy
Làm mưa nắng cũng so bì tỵ nạnh

Cho chiều nay nắng bực mình nắng hảnh
Đuổi mưa sầu lẩn tránh phút cuối thu
Gió hanh hao thổi tạt hết sương mù
Say đắm quá bao lời ru nồng thắm Xem thêm →