Nỗi nhớ bỏ quên

Anh vô tình nhặt về đây nỗi nhớ
Mà hôm nào em cố ý đánh rơi
Để lòng anh bao mong ngóng chơi vơi
Sao nỗi nhớ lại rã rời đến vậy

Nỗi nhớ này của mùa xuân năm ấy
Hoa gạo rơi em lấy rải đỏ đường
Má ửng hồng làn môi thắm vấn vương
Anh chìm đắm trong tình thương hạnh phúc
Nỗi nhớ bỏ quên
Nỗi nhớ kia hạ về đang thúc giục
Cánh phượng hồng háo hức gọi tiếng ve
Chia tay nhau giữa một buổi trưa hè
Lòng lưu luyến thoảng nghe tim bối rối

Bởi mùa thu cũng dường như rất vội
Hoa sữa nồng nàn kín lối ta đi
Gió đông về em biết nói điều chi
Kẻo nỗi nhớ thầm thì trong buốt giá

Ôi nỗi nhớ chiều nay sao buồn quá
Anh chờ em …..
Nghiêng ngả ….
Cả chiều thu !
Hồng Giang.

Nhớ bạn – Thục Nương

Bạn đi từ buổi gặp mưa chiều
Những cánh hoa hồng dựa cột xiêu
Gió lạnh từng cơn buồn ủ rũ
Mưa dầm mấy bận cảnh cô liêu.

Bạn giờ nơi ấy sống ra sao
Tình cảm phu thê ở thế nào
Địa vị trời ban không dễ có
Công danh đất phát chẳng cho vào.

Bao năm vắng bạn trống bên lòng
Còn nhớ những chiều say khướt không
Bá cổ chung chiêng hò mấy điệu
Quàng vai loạng choạng hát đôi dòng.

Trời Nam gió nội đón trăng thì
Cõi Bắc hương đồng đợi nắng si
Bạn đến nơi xưa mồi lắm dĩa
Tôi chờ chốn cũ uống vài ly.

Bạn thời nối khố ở miền xa
Manh áo miếng cơm biệt nỗi nhà
Nhớ bạn canh trường đêm khó ngủ
Lòng tôi nào tiếc cái xuân già.

Mong hoài gặp bạn một ngày kia
Đợi mãi trong tôi chẳng muốn lìa
Đếm giọt cà phê trà bốc khói
Quán chiều dốc cạn mấy ly bia.

Bạn về thoả nhớ mến thương xưa
Những trận cười vui dưới bóng dừa
Rượu đế vài chum môi nhấp lịm
Câu hò vọng cổ ngọt ban trưa.

Thương nhiều nhớ lắm bạn tôi ơi
Vất vả gian nan sóng cuộc đời
Lặn hụp nề chi bao khổ ải
Công thành danh toại vượt trùng khơi.

Thục Nương

Đêm cô đơn

Đêm cô đơn ngồi đếm đong nỗi nhớ
Ly rượu sầu nhắc nhở phút suy tư
Làn khói thuốc phảng phất cõi vô hư
Đã tàn canh sao chần chừ khắc khoải

Giữa xô bồ của dòng đời mê mải
Có gì đâu mà em phải sầu thương
Để tóc mai ủ rũ kín má hường
Đêm cô quạnh cũng dường như vô hạn Xem thêm →

Tháng mười về em còn nhớ hay quên … ???

Tháng mười về em còn nhớ hay quên
Anh đưa tay chạm vào miền ký ức
Nơi góc phố lần đầu anh thổn thức
Em đi qua rạo rực cả trời chiều

Tháng mười về thu cũng thật đáng yêu
Chạm vào đâu cũng thấy nhiều kỷ niệm
Ta hẹn nhau giữa hoàng hôn màu tím
Anh nhặt về âu yếm những đêm mơ

Tháng mười về anh chợt biết làm thơ
Lén tặng em như gã khờ chẳng hiểu
Em e thẹn như nụ hoa hàm tiếu
Bài thơ tình anh ngọng nghịu gởi trao Xem thêm →

Em chưa thể yêu thêm ai nữa đâu anh

Em chưa đủ tự tin
Để yêu thêm ai nữa đâu anh
Sợ trái tim yếu mềm
Thêm một lần vụng dại
Sợ kỷ niệm
Sẽ tìm về rồi nhói đau trở lại
Sợ vết thương lòng, rỉ máu, chẳng liền da.
Sợ người quay đi, khi em còn nhung nhớ, thiết tha
Sợ chút yếu lòng, đưa bàn tay cố níu
Sợ muôn vàn lý do làm người ta bận bịu
Để chẳng còn thời gian
Nhắn cho em, dù một dòng tin.
Sợ khắc vội vào lòng chỉ một cái tên
Mà trọn cuộc đời tự dặn mình phải xóa
Sợ một người hôm nay em xem như tất cả
Chỉ còn là điều xưa cũ của ngày mai.
Em biết anh sẵn sàng để em mượn bờ vai
Nhưng cho phép em chối từ, khi tim còn yếu đuối
Em không chọn cô đơn cho tháng ngày rong ruổi
Nhưng không muốn vì chạnh lòng, nắm vội một bàn tay.
Anh hãy đến với em, là em của ngày mai
Khi trái tim vẹn nguyên, đã lành sau vết xước
Hãy đến khi em đủ tự tin để cùng anh sánh bước
Còn bây giờ
Em chưa đủ tự tin để yêu thêm lần nữa đâu anh.
Em biết mình thân con gái mỏng manh
Cũng khát khao ai cạnh bên che chở
Nhưng quá khứ em, còn những điều để nhớ
Thì vẫn cúi đầu, gửi lại nhưng lời yêu.
Tg: Phan Quan Phóng

Duyên không nợ

Anh xa em rồi , cái hạnh phúc trẻ con
Thủa thiếu thời những buồn vui vụng dại
Hứa bên nhau hết đoạn đường còn lại
Đến tận cùng mãi mãi ở bên nhau

Tự hỏi lòng mãi mãi là bao lâu
Đường đời dài , một mình em bước tiếp
Đi bên em cuối cùng anh cũng mệt
Em chấp nhận và chẳng trách anh đâu Xem thêm →

Tình một chữ tình

Trải mấy mươi năm – ủ men tình,
Lâu lâu hội ngộ – ấy vẫn xinh ,
Phải chi ngày đó – đừng do dự…
Há để hôm nay – tiếc cuộc tình .
*
Ngắm lại trên face những tấm hình,
Trắng đen xưa cũ đẹp …mộc …xinh,
Ơ kìa ngay cạnh hình hai đứa,
Lúng liếng cười duyên…dậy sóng tình .
*
Anh về ghép lại – chỉ hai hình,
Anh em hai đứa – cặp vừa xinh.
Gửi em…em nói …đừng luyến tiếc ,
Mỗi kẻ đều vui …nửa của mình .
*
Em biết ngày xưa – anh thầm yêu ,
Em chờ anh ngỏ – những buổi chiều,
Hoàng hôn đầm Diệu* – anh còn nhớ…
Truy bài …hương lúa…gió hiu hiu .
*
Sao chẳng trao em lấy một lời,
Giờ còn hờn trách nữa người ơi !
Phận yên …quý mến…mong …tâm tĩnh…
Nhớ mãi không quên – ấy ….duyên …đời …
*
Em chờ ấy mãi… chẳng nói gì,
Đến duyên em… phải đi lấy chồng,
Lỡ duyên…ế ẩm…chổng mông…khóc thầm,
Em xin ghi nhận tình thâm chúng mình.
*
Chém cha duyên kiếp…chữ TÌNH ai ơi !
Vài dòng chém gió lả lơi CUỘC TÌNH …

Ps : Đầm Diệu lên thơ – cạnh trường Đại học Tài chính – Kế toán
Phúc Yên – Vĩnh Phú

Chào tháng 10

Tháng mười về có điều gì em nhỉ
Mà nắng thu rầu rĩ cứ hanh hao
Con đường xưa đầy xác lá xạc xào
Từng viên đá ước ao bàn chân ấy

Có phải chăng mùa thu thì vẫn vậy
Cũng lá vàng cũng bỏng giẫy như xưa
Chỉ không em thời gian cứ như thừa
Anh lặng bước giữa lưa thưa nắng đổ Xem thêm →

Hoang hoải thu

Người cũ ngày xưa – nay ở đâu ?
Để lá thu rơi- vàng võ sầu,
Nay đúng tiết thu –se se lạnh,
Thương trái tim yêu – quặn quẽ đau .
*
Người ấy ngày xưa – nay ở đâu ?
Nhớ ngày ta đi học cùng nhau,
Nhớ áo ai vàng …vàng hoa cải,
Hoang hoải triền đê …đuổi bướm vàng .
*
Cùng nhau đi trên cánh đồng làng,
Ngào ngạt hương thơm – lúa chín vàng,
Kìa khói lam chiều …vương mái rạ ,
Tim tím chiều hôm…đón thu sang. Xem thêm →