Ngôi Sao Cô Đơn

Ngôi Sao Cô Đơn
Tác giả: Tử Nhi

Có một vì sao lạc
Cô đơn giữa lưng trời
Thả rơi dòng ký ức
Lạc lõng vòng tay vơi

Có một vì sao lạc
Cô đơn giữa chữ tình
Buông lơi kỷ niệm cũ
Thoáng nghe lòng vô minh

Có một vì sao lạc
Cô đơn giữa vô thường
Nửa khuya buồn trăn trở
Ngậm ngùi một chữ THƯƠNG

Có một vì sao lạc
Cô đơn lạc cõi hồn
Tên tuổi không ai gọi
Lặng buồn nỗi vô ngôn

Có một vì sao lạc
Cô đơn không bến bờ
Mãi tìm điều – không – thể
Suốt đời nhận chơ vơ

Có một vì sao lạc
Cô đơn vạn nỗi buồn
Kiếm tìm trong ý nghĩ
Muôn điều ngọt ngào hơn

Có một vì sao lạc
Một vì sao cô đơn…

Duyên Nợ Chúng Mình

Duyên Nợ Chúng Mình
Tác giả: Hoàng Hôn Cô Đơn

Chiều thu gió động lá vàng bay.
Anh nhớ quê hương dáng em gầy
như cành liễu rũ buồn vương-vấn
một mối tình xa sợ nhạt phai !

Em đã khóc than nhiều tháng ngày
từ khi thổ-lộ tình đắm say
yêu anh tha-thiết dù ngăn cách
và nguyện với lòng chẳng đổi thay.

Anh cũng khổ sầu nghĩ đến em
biến thành lệ chảy mắt hàng đêm
làm hoen gối lẻ buồn đơn lạnh ,
trống vắng trong lòng anh nhớ em.

Duyên nợ chúng mình quá khắc-khe !
Tâm tư hai đứa rất não-nề !
Nhịp cầu Ô Thước sao chưa bắc ,
có phải vì Nguyệt lão còn e?

Mong một ngày mai đẹp nắng vàng,
anh sẽ bên em vẹn ước-mong
để cùng âu-yếm trong nồng ấm
bù lại chuỗi ngày khóc nhớ thương.

Mua và bán

Có ai biết nơi nào bán niềm vui?
Chỉ giùm tôi… tôi mua về một ít
Để những khi thấy yếu lòng, mỏi mệt
Mang ra dùng chắc là hết buồn thôi.

Ai chỉ giùm tôi nơi nào bán tiếng cười?
Tôi sẽ đến và mua về mấy nụ
Để những ngày lòng héo hon, ủ rũ
Sẽ được rạng ngời nhờ những nụ cười kia.
Xem thêm →

Vần thơ anh viết

Vần thơ tình mà mỗi ngày anh viết
Luôn mặn nồng da diết lắm em ơi
Trái tim anh chẳng nói được thành lời
Nên đành mãi chơi vơi trong nỗi nhớ

Bởi với anh em chính là hơi thở
Mối tình si dang dở nửa đời người
Anh muốn nghe em nói tiếng em cười
Mỗi sớm mai khi anh lười chưa dậy

Và nũng nịu dỗi hờn như khi ấy
Lúc mà anh hờn lẫy chẳng nhìn em
Muốn em dựa bờ vai đã thân quen
Để xua tan cho em bao mệt nhọc Xem thêm →

Chớm đông về

Cuối thu rồi .. Đông đến phải ko em ?
Gió đầu đông .. lạnh lòng anh đêm vắng
Đêm cuối tuần … lặng im trong tĩnh lặng
Phút giao mùa .. mang nặng một niềm riêng

Chớm đông về gieo cái lạnh cô miên
se chút gió làm dâng thêm nỗi nhớ
Đêm đông buồn trở mình nghe hơi thở
Nặng u hoài thương nhớ bóng hình ai Xem thêm →

Cho gửi lời yêu nhé

Sài thành mùa này anh biết không?.
Mưa giăng << phố thị>>  sắc se lòng
Tình vẫn buồn rơi bên khung cửa
Đợi chờ héo hắc một mùa đông..

Sài thành mùa này nhớ thương ai.?.
Suy tư thao thức những đêm dài..
Mà nghe xao xuyến hồn chi lạ
Gió thoảng hương tình trong nắng mai Xem thêm →

Hai mươi tháng mười

20-10 anh chẳng có sô-cô-la
Cũng chẳng tặng hoa tươi và bánh ngọt
Chỉ có những vần thơ tình chau chuốt
Gửi về em xua giá buốt đầu đông

Bởi với anh em hơn ” vạn bông hồng”
Mà anh mãi chờ trông bao ngày tháng
Chiều cuối thu hoàng hôn còn bảng lảng
Nắng dỗi hờn vì năm tháng cách xa

Vần thơ yêu anh viết cũng nhạt nhòa
Bao nỗi nhớ anh gửi về em đó
Em nhận nhé chút tình trao trong gió
Cả hồn anh đã nhuộm đỏ tim yêu

Cuối thu rồi vệt nắng cũng liêu xiêu
Bao mơ ước cùng những điều có thể
Nước muôn sông lững lờ trôi về bể
Anh gửi về nơi đó để cùng em

20-10 anh viết nhé em xem
Những câu thơ…..
Trong khát thèm……
Nhung nhớ !
 Hồng Giang.

Sáng đầu tuần

Sáng đầu tuần anh viết vần thơ mới
Gửi đến em bao mong đợi chờ trông
Mang cho em cả một chút nắng hồng
Xua cái rét buổi đầu đông buốt giá

Gửi đến em những vần thơ nghiêng ngả
Dấu yêu à hãy nhận nhá nghe em
Anh biết rằng dòng thơ vẫn lem nhem
Bởi câu chữ như đang thèm giấc ngủ

Cây Hoa Sữa đầu hè còn ủ rũ
Cả đêm qua đâu ngủ được phút nào
Ngát hương thơm trên phố vắng ngọt ngào
Đem êm ái ru ta vào mộng mị

Em thấy không cuối tháng mười rồi nhỉ
Trong lòng em có suy nghĩ bâng quơ
Có trông chờ nơi anh mấy vần thơ
Đậm sắc yêu trong thẫn thờ chờ đợi

Sáng đầu tuần câu thơ sao vời vợi
Nắng cuối thu ….
Thả từng sợi …..
Mong manh !
Hồng Giang.

Mẹ ơi … đừng khóc

Con lại ốm rồi .. răng dấu được mẹ đây ..
Cũng đã nhiều ngày mẹ vì con , vất vả ..
Mắt mẹ quầng thâm dáng mẹ gầy.. bóng ngả ..
Con nỏ đành lòng để mẹ biết con đau …

Đã bao đêm dài mẹ vò võ canh thâu ..
Mẹ sợ cơn đau lại làm con thêm sốt ..
Mắt lệ rưng rưng .. tay bê từng chén thuốc ..
Gạt vội giọt buồn .. mẹ dấu hết vào khăn …

Con lại ốm rồi .. dừ phải biết mần răng ?
Đừng khóc mẹ ơi .. ! .. dù rằng .. con đau lắm !
Mẹ hãy cười lên cho mùa đông có nắng ..
Con sẽ yên bình và cố gắng vượt qua ..

MẸ LÀ TẤT CẢ CUỘC ĐỜI CON
CON YÊU MẸ !

NGUYỄN TRÀ MY .

Chuyến đò khuya

Trăng đêm nay biết khi nào mới tỏ
Chớm đông về sương lảng vảng chơi khuya
Khúc đường kua đèn dẫn lối đã mờ
Ta về bến…quãng đường xa.. mờ mịt..!

Có ai về … cho ta cùng được biết.
Trên lối mòn có vết trượt hay không..
Bến nông sâu ..đò dời chuyến cuối cùng
Để cho ta…. chẳng ngỡ ngàng tới bến..!!!

Chuyến đò khuya đêm nay ta không hẹn
Biết giờ này …trên bến có ai không..?
Hay chỉ ta ..giữa biển nước mênh mông
Cùng với gió chớm đầu đông… sẽ lạnh..!!! Xem thêm →