Tôi Mơ Về Áo Trắng Ơi..!

Tôi muốn làm quay lại thời tuổi thơ
Để cắp sách ngày hai buổi tới trường
Và long nhong tụm năm,thêm tụm bảy
Đựơc vui đùa bên bè bạn thân thương…

Tôi nhớ lắm… mỗi ngày năm,bốn tiết
Học mỗi giờ.. không thích lại trốn luôn
Đứa trèo tường…đứa leo rào né tránh
Sao đỏ tìm… kể tiết lại sổ tên…

Ôi còn đâu…thời áo trắng mộng mơ
Nay xa cách mỗi nơi còn đâu nữa..
Mái trường xưa còn kia.. giờ dĩ vãng
Xóa nhạt nhòa ao ước tuổi mộng mơ..

Hoài nhớ

Đời khổ

Xin hỏi khi nào ta được chết ?
Đất trời biết hết cả rồi ư !
Vì sao số kiếp đày ta mãi ?
Mệt lã thân này mới đã nư…

Trời hỡi !… tình trao… hồn chẳng hận
Để lòng ta nhọc suốt đêm dài
Ta đây cũng biết yêu hay ghét
Biết khổ biết sầu biết đắng cay..

Hồn lạc cõi tiên tình cõi thực
Đời ta mơ mộng thích thơ ca
Vía ta trâu khổ cày ưa nặng
Trơ trẽn đời này thật xót xa… Xem thêm →

Đêm Ơi, Xin Hãy Thật Dài !

Đời người sống được nhiêu năm
Thật tâm mà sống, chẳng phiền đến ai.
Đời người như chuỗi phim dài
Đâu cần phải diễn, đâu cần nhập vai.

Đời người lắm chuyện bi hài
Người vui kẻ khóc, chuyện hài thế gian.
Vui buồn rồi cũng chóng tàn
Buồn nhiều vui ít, vô vàn khổ đau.

Thật lòng ta sống cùng nhau
Kẻ cho người nhận, trao nhau tấm lòng.
Dù đời dòng chảy ngược dòng
Khổ đau vẫn sống, mỉm cười vô tư.
Đỗ Mỹ Loan

Vẫn còn có em

Có những lúc em thấy anh cô quạnh
Giữa biển đời với sóng cả ước mơ
Mà hoàng hôn đang ngả bóng – xế tà
Đường chân mây vẫn rộng dài phía trước

Trong đêm vắng tiếng thở dài bớt chợt
Em trở mình nhưng lặng lẽ trông theo
Chỉ màn đêm là cặn kẽ luôn vào
Anh làm bạn …Em lệ trào – thao thức..!

Cuộc sống đó giữa ước mơ và thực
Là khoảng trời có biết trước đâu anh
Như hai ta ..đã dệt thắm duyên thành
Mà đôi lúc…còn chông chênh trước gió..

Đêm hôm nay chắc muộn trăng sẽ tỏ
Đừng một mình ..Anh lặng lẽ trong đêm
Còn có em vẫn ở sát gần bên…
Dành cho em một khoảng đêm như thế..!

======================
Lan Anh

Thư tình người lính

Thư anh viết từ rừng sâu lạnh giá
Gởi về em nơi phố thị phồn hoa
Khi quân thù còn dày xéo can qua
Xếp nghiên bút anh đi vào cuộc chiến

Hôm tiễn đưa mình cầm tay quyến luyến
Mặt nhìn nhau không nói được nên lời
” Gắng lên anh dù đôi đứa đôi nơi
Em vẫn đợi chờ ngày anh trở lại
Cuộc chiến nầy đâu phải là mãi mãi
Dù quân thù có hung bạo xiết bao
Dù mai đây có phải đổ máu đào
Em vẫn chắc một niềm tin chiến thắng ”

Ở thành đô những đêm buồn lạnh vắng
Dù nhớ anh em đừng để lệ vương
Cho yên lòng người lính ở biên cương
Chắc tay súng ngày đêm canh bóng giặc

Anh sẽ quyết lập chiến công nhiều nhất
Làm quà yêu tặng em ở hậu phương
Mình xa nhau vẫn trọn nhớ trọn thương
Lòng ta vẫn gần bên nhau mãi mãi

Rồi ngày mai khi thanh bình trở lại
Anh sẽ về nối lại mối duyên xưa
Tay trong tay ôi biết nói sao vừa
Đường hạnh phúc từ đây mình chung lối.
Em nhé !
SƯU TẦM

Bến đợi

Nơi bến cũ em chờ anh tới
Mà sao anh chẳng đợi em sang
Để thu nay rơi mãi lá vàng
Bao nỗi nhớ ngập tràn lối mộng.

Dòng sông rộng mênh mang con sóng
Bên cây cầu em ngóng chờ anh
Phía ngoài xa thuyền nhỏ chòng chành
Từng sợi nắng long lanh ánh bạc.

Chắc có lẽ tình anh đã nhạt
Nên không còn dào dạt niềm yêu
Dưới chân cầu sóng vỗ cô liêu
Em thả xuống sông chiều nỗi nhớ.

Anh đâu biết lòng em trăn trở
Một khi tình dang dở sẽ đau
Thật khó tan những mối u sầu
Vì không được bên nhau trọn kiếp.

Em đã hứa lòng mình sống tiếp
Viết cho đời những điệp khúc vui
Nỗi buồn đau ngày tháng đẩy lùi
Gieo hạt giống ngọt bùi thơm mãi.

Thục Nương

Mệt

Anh mệt rồi ngủ một lúc đây em
Đêm cô đơn gió mùa về lạnh lắm
Bài thơ viết vẫn nằm trên giấy trắng
Cung trầm xưa nốt nhạc vắng người đàn

Bởi cuộc đời còn đầy dẫy gian nan
Muốn yên ắng mà muôn vàn khốn khó
Bao nổi trôi ạt ào như cơn gió
Phút bình tâm nào có được vẹn nguyên

Anh mệt rồi xin một chút bình yên
Vòng tay em dịu hiền và êm ái
Để quên hết những nhọc nhằn hoang hoải
Chỉ đôi ta mê mải với dại khờ

Đêm cuối thu khúc nhạc bỗng thẫn thờ
Cung luyến ái đợi chờ mà đâu thấy
Mùi hoa sữa ven đường vương ngầy ngậy
Nụ hôn nồng bỏng giẫy giấc mơ yêu

Anh mệt rồi vần thơ cũng liêu xiêu
Từng con chữ ….
Theo cánh diều …..
Lặng gió !
 Hồng Giang.

Gửi anh nỗi nhớ phương xa

Nhớ anh thao thức đêm dài
Nhớ anh em lại miệt mài viết thư.
Nhớ anh em lại tương tư
Nhớ anh em ước giá như ở gần.
Nhớ anh lòng dạ tần ngần.
Nhớ anh cho thấy ta cần nhau hơn.


Nhớ anh nhớ những nụ hôn.
Nhớ luôn cả lúc chập chờn giận nhau.
Nhớ anh ra đứng vườn sau
Nhìn buồng cau trổ ước mau tương phùng.
Nhớ anh một mối tình chung.
Đông về đan nỗi nhớ nhung thêm nhiều.
Nhớ anh giữ trọn nghĩa yêu.
….Năm châu bốn biển sớm chiều không phai!

JANA

Có một thời

Có một thời đôi trai gái đã từng yêu
Hẹn hò nhiều ..ước mơ nhiều ..rồi chia cắt
Không phải bởi lửa tình yêu lụi tắt
Mà bởi đời người nhiều bước ngoặt trái ngang

Bỗng một ngày họ chợt thấy hoang mang
Không cảm nhận sự an toàn bên cạnh
Nắm cái tay chỉ còn toàn nguội lạnh
Ngoái xung quanh đầy rẫy những nghi ngờ.

Tình chẳng còn hạnh phúc giống trong mơ
Họ làm khổ nhau bằng mập mờ ngộ nhận
Một người vô tâm còn một người im lặng
Khoảng cách yêu thương…cứ thế tách xa dần

Họ lặng lẽ về bên kiếp sống độc thân
Dẫu trong tim ngàn lần mong quay lại
Nỗi nhớ nhung cứ ngày đêm khắc khoải
Nhưng can đảm không nhiều…nên cứ mãi khổ tâm

Thời gian…Phủ đời người qua bao lớp rêu phong
Mỗi lần nhớ đến nhau….họ thấy lòng thương mến
Có một thời họ coi nhau như định mệnh
Có một thời đôi trai gái “đã từng” yêu

Thơ Sưu tầm Xem thêm →

Có hạnh phúc nào giá rẻ đâu em

Có món ngon nào giá rẻ không em?
Gạo trắng rau tươi cá bơi tôm nhảy
Người xưa bảo tiền nào của ấy
Cái lẽ đời dung dị thế thôi ư?

Có đam mê nào giá rẻ không em?
Lời tâm huyết trích ra từ máu đỏ
Câu thơ thật đổi lấy đồng tiền giả
Vã mồ hôi rơi nước mắt sắt lòng Xem thêm →