Cũng chiều thu ngày ấy

Chiều thứ bảy em về qua lối nhỏ
Con đường tình mình sánh bước năm xưa,
Nhớ hàng cây soi bóng mát ven đồi
Hoa sim tím ngát hương tình tha thiết

Em quen anh mấy mùa thu biền biệt..
Bao yêu thương góp gió gửi mây ngàn
Vẫn lặng thầm theo ngày tháng ngân vang
Gom xác lá về xây thành tổ ấm,

Tình đôi ta có một thời sâu đậm
Chẳng lẽ nào dang dở được đâu anh
Sao hôm nay nghe giọt nhớ bên thềm..
Em lặng lẽ tiếc thương tình đã chết

Em quen anh mùa thu chiều thứ bảy
Lá vàng hanh sưởi ấm một mùa đông.
Sao bây chừ..cũng chiều thu ngày ấy..!
Mà tình đã bay xa..nghe thương nhớ ngập lòng…

Ngọc Dung

Hoa bướm tình ta

Người đi bỏ lại câu thề
Để em một bóng chiều quê ngậm ngùi
Áng mây xa tít chân trời
Lặng trôi theo gió bùi ngùi xót xa …

Người đi nhớ mãi dáng ngà
Nhớ lời hẹn ước thật thà dưới trăng …
Nhớ hình , nhớ bóng … của nàng …
Làm sao quên được dù rằng cách xa .

Chiều nay dáng cũ nhạt nhòa
Tìm trong ký ức phôi pha câu thề …
Điệu hò ngày ấy .. phu – thê …
Giờ như ai oán .. não nề .. người ơi !

SONG KIẾM HỢP BÍCH

Mẹ tôi

Mẹ tôi nay đã già rồi..!
Như sương khói mỏng buông lơi chiều tà
Đường đi Mẹ sợ đường xa..
Xương mai hình hạt hóa ra thân gầy,

Mẹ giờ như một bóng mây
Tuyết phai màu tóc nhuộm đầy thời gian
Tim con một thoáng ngỡ ngàng,,,
Mẹ như huyền thoại con mang vào lòng.

Bao năm con vẫn chờ mong,
Thương trao về Mẹ đóa hồng yêu thương
Trời tây ngả ánh tà dương
Phố chiều ai dẫn con đường Mẹ qua.

Mẹ già như tuổi lên ba,
Ngây ngô Mẹ hỏi biết nhà Mẹ đâu.?.
Tim con tan nát u sầu,
Mẹ như đốm lửa đêm thâu dần tàn.

Nhân ngày sinh nhật chín mươi
Kính dâng lên Mẹ hoa tươi sen hồng
Đường mây núi bể khó lường
Tình yêu của Mẹ soi đường con đi…

Ngọc Dung

Cánh thư

Ngày thứ bảy bồi hồi nung nấu.
Nhìn người ta yêu dấu sánh đôi.
Còn mình cách trở xa xôi.
Viết dòng tâm sự cùng lời hỏi thăm.

Ở nơi đó cuối năm lạnh lắm
Gần noel tuyết trắng rơi nhiều.
Hoàng hôn đã ngả cuối chiều
Anh yêu có khỏe mọi điều có yên?

Em chỉ muốn không phiền chi cả
Cứ suốt ngày rộn rã vui tươi
Cánh thư gói những nụ cười
Tỏa hương thơm ngát bên đời dịu êm.

Và cứ thế ấm trong đêm tối.
Tuy bây giờ đang gối chờ mong.
Niềm tin hạnh phúc…đáy lòng
Hẹn ngày tái ngộ đôi vòng tay yêu.

JANA

Anh nợ em

Biết không em anh nợ em nhiều lắm
Nợ nụ hôn say đắm buổi chiều thu
Bao ân tình trong câu hát mẹ ru
Và những buổi sương mù khi đông tới

Nợ em cả mối tình xa vời vợi
Câu chờ mong còn nghĩ ngợi đăm chiêu
Gió đông về vệt nắng cũng liêu xiêu
Nỗi nhớ thương gói trong điều muốn nói

Anh nợ em cả mùa thu mời gọi
Những buổi chiều mong mỏi nắng hanh hao
Nụ hôn say bờ môi ấy ngọt ngào
Bao luyến ái gửi vào bài thơ cũ

Anh nợ em hàng liễu buồn ủ rũ
Phút chiêm bao giấc ngủ cũng chập chờn
Anh nợ em cả những lúc dỗi hờn
Một mình bước giữa đường trơn mưa ướt

Anh nợ em biết làm sao đếm được
Xin trọn đời ….
Mong ước …..
Được sẻ chia !
Hồng Giang.

Trên lối thu xưa

Thu đến thu đi thành thu cũ
Người ấy bây giờ thành cố nhân
Hoàng hôn xuống núi giăng mây tím
Nhuộm lối thu xưa lá ngập đường

Lối ấy đôi ta đi đến trường
Chỉ còn xào xạc tiếng lá rơi
Con bướm đa tình đôi cánh mỏi
Hoa tím còn đâu cỏ úa rồi!…

Mỗi bước ta đi. Lạc vào hồn
Của mùa thu trước cõi đam mê
Nón trắng em nghiêng vành quai tím
Đẹp nụ cười duyên, mái tóc thề Xem thêm →

Tình thơ 2

Anh viết nốt bản tình thơ dang dở
Gửi cho người anh đã lỡ vấn vương
Nửa cuộc đời lại chợt thấy yêu thương
Thấy lưu luyến con đường ta đang bước

Có phải em là điều anh ao ước
Bấy lâu nay mong muốn được cận kề
Chẳng xa hoa chẳng đài các hẹn thề
Em chỉ là em đam mê đằm thắm

Mà lay động tâm hồn anh phẳng lặng
Nước hồ thu im ắng chợt sóng vờn
Chiếc lá khô soi bóng nước dỗi hờn
Mùa đông đã chập chờn về đâu đó

Anh viết nốt bản tình thơ cháy đỏ
Cho say nồng theo cơn gió hanh hao
Để để yêu thương tuôn theo đợt sóng trào
Mang ân ái ngọt ngào chào đông tới

Trời cuối thu thương yêu sao vời vợi
Vần thơ tình ….
Vẫn chờ đợi ….
Người xa !
 Hồng Giang.

Giả sử

Giả sử ngày nào đó  – lạc dấu chân em
Anh sao nhỉ? – Chắc là thê thảm lắm
Sẽ như lúa – trổ gặp mùa nắng hạn
Như mùa đông tím ngắt cả rừng cây…

Giả sử một ngày trời u ám, đông mây
Choàng tỉnh giấc, sờ quanh – em không còn nữa
Chắc là anh sẽ ngác ngơ như người rất đần độn
Xót cả lòng như muối xát từng cơn…

Mới giả sử thôi đã thấy nát tan hồn
Mất em rồi làm sao anh sống nổi
Mới xa nhau chưa tròn qua một buổi
Dạ bồn chồn như thể xa cả trăm năm…

Không có em, anh trơ trọi một mình
Tim tha thắt, người dại ngây như mất trí
Đời xám xịt dẫu nắng vàng chói lọi
Khuyết hay tròn
Dạ đâu còn mà ngắm ánh trăng thơ…

Không!
Anh không muốn giả sử như thế này đâu
Cứ muốn bên em mãi hoài trong nghê thường vũ mộng
Cho dẫu rủi có bị em ăn tuơi nuốt sống
(Giả sử em có lúc y như là sư tử đang gầm rống)
Anh vẫn sẵn sàng
Hiến mình
Cho móng vuốt tình yêu…

Dư Vị

Có phải sương rơi có mặn mà.
Mà sao lành lạnh thấm vào da.
Nhạt nhòa dư vị người bôi xóa.
Dư âm hờ hững thoáng phôi pha.

Có phải tình ta hết mặn mà.
Em về đường cũ có còn xa.
Bụi mờ nhân ảnh còn đâu thấy.
Mấy gã tình nhân bóng nhạt nhòa.

Yêu chi để kết lòng chưng hững.
Hết rồi gian dối cuộc tình xa.
Đêm qua mơ ngủ trong hờn dỗi.
Lỗi hẹn, thiên đường chỉ thoáng qua.. ..

Ngọc Quang Hà

Nổi Buồn Không Tên 2

Không khóc đâu!..Tôi dặn lòng không khóc
Mĩm môi cười dù cay đắng dâng cao
Ngày nào hạnh phúc xuyến xao
Mà giờ thấy nhạt lao đao cuộc đời…

Ngỡ yêu thương làm tôi thêm sức sống
Vui với buồn lẫn lộn chát bờ môi
Xa rồi hạnh phúc tôi ơi
Mới ngày nào đó rong chơi tháng ngày…

Tôi đã say tình ái người đem đến
Có yêu vội vàng hay định mệnh thời gian?
Qua rồi giây phút gian nan
Yêu thương chấp cánh mơ màng tương lai…

Tạm biệt ai..chia ái tình đôi ngã
Nấc nghẹn lòng, ngơ ngát tạm chia xa
Thời gian tất cả đợi chờ
Tình yêu ai đó dại khờ còn không???

Hoài Nhớ