Buồn đông

Em đừng buồn vì mình xa nhau quá
Muốn hẹn hò mà chả được gặp nhau
Đông về rồi nắng nhòa nhạt sân sau
Bao mong nhớ buồng cau già xếp trái

Cây đàn xưa chờ bàn tay mê mải
Khúc nhạc sầu ái ngại chẳng thèm buông
Chiếc ghế cô đơn chờ giữa góc vườn
Chùm hoa dại tủi hờn không người ngắm

Mình xa nhau sao tưởng như lâu lắm
Nhớ vòng tay say đắm chẳng muốn rời
Nụ hôn nồng bờ môi thắm chơi vơi
Ta đắm đuối trong trò chơi tình ái

Sao nỗi nhớ làm lòng ta ngây dại
Chờ ngày mai hoang hoải với tình si
Để bao nhiêu những mệt nhọc quên đi
Chỉ đôi ta với những gì chờ đợi

Đông đã về trong nỗi buồn vời vợi
Khu vườn xưa …..
Nghĩ ngợi ….
Đợi chờ ai !
Hồng Giang. chúc các bạn xem những bài thơ buồn hay :))

Bộn bề tháng mười hai

Thế là đã tháng mười hai rồi nhỉ.
Bao bộn bề không phải chỉ nhớ thương.
Cơm áo gạo tiền kiếp sống tha hương.
Lại vội vã kiếm tìm đường…về Mẹ.

Mười hai tháng trong năm trôi lặng lẽ.
Hết vụ rồi thấy vắng vẻ nhiều hơn.
Ai cũng lo khiến giấc ngủ chập chờn.
Có thời gian đâu, mà hờn với trách.

Còn bao thứ chông gai và thử thách
Cuối năm về muốn quét sạch dở dang.
Anh còn nợ em tiếng pháo rộn ràng.
Và người lạ, thành họ hàng thân thiết.

Nhưng tạm gác vì còn đang mải miết.
365 ngày chẳng biết ở quê…
Liệu Mẹ Cha có mạnh khỏe…đề huề.
Hay là cứ, buồn lê thê mong ngóng.

Thời gian hỡi xin chạy đi nhanh chóng.
Để ưu phiền cánh cửa đóng tại đây.
Cho giấc mơ lại tỏa ngát hương đầy.
Như những ngày ta vui vầy bên Mẹ!.

JANA

Thêm một tí xíu buồn

Đông về rồi…mang nỗi nhớ không tên,
Đời cô quạnh vì vắng em bên cạnh,
Gió bấc tràn về sao không thấy lạnh,
Chỉ se lòng- tê tái ở trong tim…

Đông về rồi…đem theo mùa cưới,
Sao tình mình…chẳng đắm đuối như xưa,
Lòng chạnh buồn…tai văng vẳng…khúc giao mùa,
Nơi xa ấy…ai nao buồn chuyện cũ …

Đông về rồi …sao tim yêu ủ rũ,
Anh nhớ hoài lối cũ …lá rơi nghiêng…
Em lạc lối – để anh tìm mãi,
Mỏi mắt tìm chẳng thấy dáng em đâu …

Đông đã về…nặng nợ âu sầu,
Em hờ hững bên đời …về bến lạ,
Để nnhớ nhung vò nát trái tim yêu,
Để gió buồn hun hút trút đau thương …!!!

Sưu tầm

Mùa đông trong em

Em gởi anh một khoảng trời đầy gió
Thu qua rồi lãng đãng đến đông sang
Một chút nắng phớt hồng đôi gò má
Chút mưa thơm cho môi thắm ngọt ngào

Em gởi anh quãng đường đầy nhung nhớ
Lối đi xưa heo hắt bóng người xưa
Trong tim vỡ biết bao hình bóng ấy
Đợi anh về héo hắt tuổi xuân xanh

Em gởi cho anh muôn vạn nỗi nhớ
Một chút buồn bên khói thuốc vàng bay
Và nhung nhớ tháng ngày dầy lên mãi
Vương vấn nào níu lấy bước chân em

Em gởi anh mùa đông sang nơi ấy
Để anh hiểu băng giá nơi phương này
Một chút buồn hơn cả trời băng giá
Và nơi em đông từ lúc anh đi…

ST Ngọc Loan

Đông sang

Em đừng buồn vì thu đi nhanh quá
Đông ùa về nghiêng ngả nắng hanh hao
Cái rét kia sao tràn đến ngọt ngào
Bao mong ngóng lọt vào theo nỗi nhớ

Bài thơ tình anh viết còn dang dở
Bởi câu vần cứ ngỡ vẫn mùa thu
Đêm nôn nao nghe văng vẳng lời ru
Cơn mưa muộn kéo sương mù kín lối

Đông vội vã làm lòng em bối rối
Chờ trông ai trong giận dỗi tủi hờn
Ngọn đèn khuya theo cơn gió chập chờn
Se se lạnh tóc mây vờn hiu hắt

Giọt lệ rơi bờ môi hồng đắng ngắt
Nhìn về đâu đôi mắt đắm suy tư
Quên đi em xin chớ có ngần ngừ
Thời gian sẽ từ từ mang đi hết

Đông về rồi giấc mơ hồng thêu dệt
Vui nhé em ……
Mỏi mệt …..
Sẽ dần trôi !
 Hồng Giang.

Nhắn nhủ 2

Đài lại báo gió mùa về rồi đấy
Ở nơi nào em có thấy nhớ anh
Có thấy thèm một đôi chút nắng hanh
Bờ vai anh với ngọt lành tình ái

Trời trở lạnh em vẫn còn mê mải
Bao âu lo hoang hoải giữa đời thường
Trong lòng em liệu có thấy vấn vương
Câu yêu thương anh vẫn thường nhắn nhủ

“Nếu ra đường nhớ mặc thêm áo, mũ
Đêm gió lùa lúc ngủ đắp thêm chăn”
Dẫu đời em vẫn còn lắm khó khăn
Em hãy nhớ rằng anh luôn chung bước

Ở nơi này anh vẫn thầm ao ước
Luôn gần em sau trước được chở che
Và thì thầm nhắn nhủ để em nghe
Để em khỏi e dè trong trống vắng

Gió mùa về trời hôm nay lạnh lắm
Gửi về em ……
Say đắm ……
Mối tình xa !
Hồng Giang.

Kỷ niệm nối những niềm mong

Đông về rồi đó anh ơi
Phương xa anh có nhớ nơi hẹn hò
Ngày đầu gặp gỡ mưa to
Bên nhau quên hết nỗi lo đường dài

Ướt đầm vai vẫn kề vai
Như hình với bóng miệt mài yêu thương
Xua tan giá lạnh đêm trường
Dư âm ngày đó còn vương đến giờ.

Hôm nay tuyết phủ bến mơ
Mình em vẫn đứng đợi chờ người xưa
Cần bàn tay ấy đón đưa.
Mong anh trở lại cho vừa lòng nhau.

Em tin hạnh phúc nhiệm màu.
Khi mùa xuân đến sẽ mau sum vầy
Cho hoa khoe sắc hương đầy.
Vi vu gió hát áng mây lượn lờ!

Tình yêu vô bến vô bờ.
Rạng ngời trong sáng nên thơ tuyệt vời
Trái tim tha thiết gọi người
Tương phùng hội ngộ cho đời dịu êm.
JANA

Níu thu 2

Xin hãy níu chút thu tàn lặng lẽ
Chiếc lá khô khe khẽ bám đầu cành
Nắng hanh hao từng sợi vẫn giăng mành
Đông bối rối về nhanh hơn hò hẹn

Cành bàng già cúi gập đầu e thẹn
Bao mầm non len lén đợi xuân sang
Lão mùa đông sao cũng thật phũ phàng
Đem hơi lạnh tràn sang làm buốt giá

Trời cuối thu câu thơ tình nghiêng ngả
Chữ với vần vất vả đợi chờ nhau
Bầu trời xanh cũng u ám nhạt màu
Chỉ còn lại nỗi đau vì xa cách

Gói tất cả ân tình vào trang sách
Gửi về em sóng sánh những hương yêu
Ở nơi xa em hãy nhớ một điều
Mùa xuân mới mĩ miều đang chờ đợi

Cuối thu rồi xin em đừng nghĩ ngợi
Anh vẫn chờ …..
Trong vời vợi ……
Tình xa !
Hồng Giang.

Tình nghèo – Thục Nương

Anh mê hương thắm hoa ngà
Phận em bèo bọt sao mà dám theo
Dưới cầu nước chảy trong veo
Đã thôi soi bóng tình nghèo năm xưa.

Gió đâu xao xác hàng dừa
Em về qua ngõ lưa thưa nắng vàng
Dòng đời chở nỗi trái ngang
Vai tình em gánh phũ phàng duyên ai.

Lỡ đi một vết trượt dài
Tình chia đôi ngả trang đài lệ rơi
Canh tàn lẻ bóng chơi vơi
Còn anh vui với cuộc đời nở hoa.

Tình nghèo xưa cũ nhạt nhoà
Đã phai sắc thắm đã qua mặn nồng
Đời em lỡ bến chờ trông
Tình em anh thả trôi sông bao giờ.

Trả buồn về với hư vô
Tình em để mặc sóng xô hữu tình
Giữa dòng nước bạc lung linh
Tô son điểm phấn trầm mình đáy sông.

Trời xa bảy sắc cầu vồng
Lướt trên khói mỏng bềnh bồng chân mây
Nợ tình xin trả không vay
Đoạn trường rơi lệ từ nay không còn.

Thục Nương

Em sẽ sống vì em

Kể từ bây giờ, em sẽ sống vì em..
Thôi kiếm tìm về những điều không thể có
Em sẽ quên đi những điều không nên nhớ
Dẫu em tự dối mình, trái tim vỡ vì đau..

Em sẽ thôi thức trắng những đêm thâu
Thôi mơ mộng về ngày sau mình sẽ cùng chung bước
Em sẽ sống vì em..dẫu dòng đời xuôi ngược
Dẫu con đường dài chỉ còn lại mình em…

Kể từ bây giờ em sẽ thôi gọi tên..
Thôi đắm chìm vào trong miền thương nhớ
Dẫu quên người là một điều rất khó
Em trở lại là mình..như những lúc chưa yêu…

Thơ +Hue Nguyen​