Không có anh

Không có anh … em cũng vẫn là em
Tim vẫn đập khát thèm theo hơi thở
Vẫn bướng bỉnh … dấu nhèm đi nỗi nhớ
Miệng vẫn cười vô cớ để làm duyên

Không có anh … em cũng vẫn an yên
Thích điểm tô như tiên mỗi buổi sáng
Thích điệu đà rồi lại hay làm dáng
Nghe nhạc buồn thấy chán đổi cà phê

Không có anh … em cũng thích say mê
Bấm điện thoại thỏa thê mạng xã hội
Lướt từ từ chẳng việc gì phải vội
Nằm thấy buồn , thấy đói lại đi ăn

Không có anh … em cũng chẳng khó khăn
Đi một mình lăn xăn trên con phố
Chạy vòng vòng rồi cũng tìm được chỗ
Cùng bạn bè ngồi đố những chuyện vui

Không có anh … em cũng vẫn thắm tươi
Chỉ có điều nói dối nhiều hơn trước
Dấu cảm xúc rất hay … không bị trượt
Nhớ anh nhiều … nhưng miệng cứ nói không…

Minh Phương

Tình thơ dại

Có một tình yêu tuổi học trò
Tôi yêu em lắm rất ngây thơ
Cái thời thơ dại cài hoa trắng
Em cười tôi ngắm trộm lòng mơ

Có một chiều kia bỗng vu vơ
Tập tành tôi viết mấy câu thơ
Xếp làm cánh nhạn bay sang đấy
Em đọc…nhìn tôi..thẹn. .ngó lơ

Rồi mỗi chiều sang lại nhớ nhiều
Đạp xe trên phố dạ liêu xiêu
Ngang nhà em đấy..mà không thấy
Lòng buồn như thể nhớ người yêu

Ai thêu cánh phượng vào trang giấy..
Ai hoạ dùm tôi nỗi đong đầy .?
Hay câu thơ viết theo ngày tháng
Bằng cả trời mây với tim này !

Có ai đếm hết lá vàng đâu
Có ai gom nhớ lấp nỗi sầu
Ai cho ai nhận tình thơ dại ?
Để cả mùa thu cũng úa màu.

Vắng qua không biết là bao nhiêu
Tôi về quê cũ cũng cuối chiều
Đếm bao nhiêu bước và mong đợi
Trở lại tìm em…mộng ước nhiều

Có lẽ thời gian đã nhạt mờ
Bao nhiêu kỷ niệm với mộng mơ
Gió mưa vội cuốn tình ai đó
Dáng nhỏ giờ đây đã hửng hờ…

Sưu tầm

Đời xin có nhau

Em sợ lắm chiều một mình trên phố
Mưa sẽ về làm lạnh buốt bờ vai
Và sợ lắm những chiều buồn gió lộng
Gió sẽ làm rối cả tóc em xanh .

Em sợ lắm những gì mong manh quá
Sợ vô tình nhàu nát những vần thơ
Sợ đêm đến bơ vơ trong bóng tối
Sợ bên mình rồi sẽ chẳng còn anh.

Những điều rất vô tình nhưng em sợ
Em nguyện cầu đời mãi được bình yên
Để mắt biếc xanh màu trời mơ ước
Để tình em thôi không đượm u sầu.

Ngọc Suri

Chiếc áo mùa đông

CHIẾC ÁO MÙA ĐÔNG
Đông tràn về trên khắp ngã yêu thương
Gợi cho anh nỗi vấn vương…thầm lặng
Đẫ bao lần giữa vô thường …mưa nắng
Ta bỏ quên kỷ niệm chẳng chung đôi

Trời đêm nay giá lạnh đã sang rồi
Anh lại nhớ về một thời xa ấy
Lời em nhắc sao còn vang vọng mãi
Áo ấm nơi này…anh hãy choàng vai!

Nghịch cảnh bẽ bàng mình phải chia tay
Tim lệch vu vơ…u hoài chút nhớ
Bao mùa đông…bao mùa hoa Cải nở
Trên nẻo đường đời muôn thuở xa nhau

Bởi duyên trời…em đừng hỏi tại sao
Để lòng anh thêm nghẹn ngào xót đẫm
Tiết lạnh về…Ai nhắc anh…Áo Ấm
Giữa đêm mùa bước lạ lẫm…nhớ em!
Nguyễn Tuấn

Mời các ban xem nhữ bài thơ hay về mùa đông

Nếu một mai lạc lối

Nếu một mai thuyền tình anh trôi mãi
Không trở về neo đậu bến bờ em
Không sẻ chia những hạnh phúc êm đềm
Em có phải vì anh mà hờn dỗi?…

Nếu một mai thuyền tình anh lạc lối
Gió đẩy đưa con nước lớn ngược dòng
Anh về nơi bến khác đậu thong dong
Em có trách và đi về nơi hướng khác?…

Nếu một mai thuyền tình anh phiêu bạt
Về phương trời nhuộm tím sắc đam mê
Anh vô tình quên nguyện ước đã hẹn thề
Em có còn vì yêu anh mà vẫy gọi?…

Nếu một mai ánh biệt ly chiếu rọi
Duyên nợ ngày nào cũng từ giã ra đi
Trong đêm đen buồn đau về ngự trị
Trên đỉnh sầu anh không thể vượt qua.

Nếu một mai anh cho em mật đắng
Giọt tủi hờn mặn chát đẫm vành môi
Lương tâm anh sẽ mang màu tội lỗi
Dằn vặt dâng đầy…
….. năm tháng chẳng cạn khô.

Nguyên Nguyên

Đợi – Laika

Em vẫn thường ngang qua con phố đó
Góc quán quen vẫn ngoái mắt lại nhìn
Vẫn đợi chờ và le lói niềm tin
Ngày nào đó người sẽ về tìm lại.

Em vẫn thường ngồi một mình khắc khoải
Nhìn tấm hình ngày hai đứa chụp chung
Rồi nhớ ai nỗi nhớ đến vô cùng
Hai đứa mình…cũng đã từng hạnh phúc.

Em vẫn thường đặt tay lên lồng ngực
Ngăn con tim đang nhức nhối, cồn cào
Người bây giờ ở nơi ấy ra sao
Có nhớ em như ngày nào còn nhớ.

Em vẫn thường nhớ lời người nhắc nhở
Mùa lạnh rồi đừng có mặc phong phanh
Đông năm nay đã rét buốt tim mình
Người có về mang niềm tin sưởi ấm.

Em vẫn thường nghe tim mình khẽ đập
Gọi tên anh trong tất bật thường ngày
Có một người vẫn yêu rất đắm say
Đợi một người vào một ngày về lại.

Lai Ka

Sầu

Em về đêm xuống buồn cô liêu
Chỉ có mình em với bóng chiều
Tình cũ người xưa tan như khói
Mình em một bóng  cứ liêu xiêu

Lòng người ai nói biết hết đâu
Chỉ có sông sâu mới bắc cầu
Cách biệt ai người không mong gặp
Thương nhớ mà chi chỉ thêm sầu

Em muốn gì đây mà trăn trở
Gửi hết ý nguyện trong áng thơ
Để ai người hiểu mà chân quý
Tình đời nặng nghĩa cứ thờ ơ

Em chọn thơ sầu mi ngấn lệ
Gieo vần não nuột giọt châu rơi
Lời thơ cũng thảm sầu giăng lối
Nỡ để tâm can mãi rã rời

Lặng lẽ đèn khuya sa dòng lệ
Đêm buồn cách trở dài lê thê
Đàn ai dạo khúc sao ngân mãi
Nốt nhạc tặng ai cứ não nề

Theo: Chien Vu

Bao lâu rồi

Bao lâu rồi chưa liên lạc với nhau
Người này ở đâu, người kia không cần biết
Ai sống ra sao, sướng vui hay mỏi mệt
Chẳng còn người nào thấy cần thiết để quan tâm.

Mình xa nhau đã bao tháng, bao năm
Kỉ niệm xưa đã nằm yên say ngủ
Chắc chẳng có ai còn nhớ về ngày cũ
Những êm đềm chắc cũng đã rã tan ra.

Bao lâu rồi mình chưa cùng hát tình ca
Bản nhạc xưa đôi ba lần phát lại
Chắc chẳng có ai còn thấy lòng trống trải
Dù một mình nghe mãi vẫn dửng dưng.

Bao lâu rồi mình không bước đi chung
Trên con đường đã từng là quen thuộc
Chắc bây giờ cũng chẳng ai biết được
Có đôi lần nước mắt của ai rơi.

Thơ sưu tầm
tg LAI KA

Bài thơ tình mùa đông

Đã bao ngày em chưa viết bài thơ
Tình lưu luyến gửi về anh nơi đó
Trái tim em đã bao ngày trăn trở
Nhớ nhung nhiều đến hoang hoải hồn thơ..

Đông về rồi anh có thấy ngẩn ngơ
Thương chiếc là trong sương chiều tê tái.
Con Chiền Chiện giật mình kêu mê mải
Gọi bạn tình …Trong tĩnh lặng chiều hôm..!

Đông về rồi sương càng đến nhiều hơn
Đi qua ngõ … ghé bên thềm giăng kín
Mây lang thang níu khung trời bịn dịn
Ngõ nhà mình hoàng hôn tím – Anh hay..

Đông về rồi… Em vẫn thế chiều nay
Tự dối mình chẳng còn thương với nhớ
Bài thơ tình đã định toan bỏ dở
Để anh ngờ ..Tình mình đã phôi phai..

Nhưng chẳng được…Ông trời đã tặng ban
Cho em hay –  Trái tim mình mê mải
Chót được yêu một lần như hoang dại.
Để bao ngày ..chẳng thể dễ nhạt phai..

Bài thơ tình em lại viết đêm nay
Gửi về anh ….Đã bao ngày nung nấu
Trái tim em vẫn là nơi bến đậu
Đến ngàn ngày …Còn chan chứa yêu thương..!

========================
Lan Anh

Em còn gì để giữ anh đâu

Em vẫn biết đường đời không suôn sẻ
Thời gian trôi tuổi trẻ cũng hao gầy
Mấy nẻo đường, tự hỏi lối nào đây?
Còn đi thẳng…ôi sao đầy trắc trở!

Anh từng nói với em là phải nhớ
Dòng sông sâu cũng bến lở bãi bồi
Trái tim chân thành, ý chí sục sôi
Vượt giông bão, nối đôi bờ ngăn cách

Cung tình ái trỗi lên cùng nhịp phách
Những gian truân, thử thách sẽ không còn
Bình minh hồng xua quãng tối héo hon
Tìm nắng ấm hong giòn tươi môi mắt

Nhưng anh hỡi! cõi lòng em quặn thắt
Bằng cách gì?kết chặt mảnh tình chung
Thế gian này thiếu hẳn sự bao dung
Nhiều đôi lứa ngại ngùng… rồi tan vỡ Xem thêm →