Viết cho mùa đi qua

Đêm quá dài cho nỗi nhớ vu vơ
Tôi chợt thấy sao mình đa đoan quá
Em mỏng mảnh cho nỗi buồn đã cũ
Vắt ngang trời ký ức đã phôi phai

Chiều thì rộng mà vòng tay ngắn thế
Lá mùa xưa giấu trong vở học trò
Trang thơ buồn cỏ úa cũng ngẩn ngơ
Em cứ giận vì mùa không chịu ngủ

Tôi ghét mình sao cứ hay vồn vã
Mặc mùa thu lóng ngóng để rơi chiều
Họa mi nhìn thu khóc thấy cô liêu
Ai rao bán mùa thu vàng đến tội

Thơ tôi viết có dài xin đừng giận
Em có buồn xin xuống phố thênh thang
Áo xưa bay trong cơn gió dịu dàng
Tôi giữ lại giấc mơ chiều hoang hoải!…

Nga Vu

Một cuộc tình

Trắc trở anh ơi – một cuộc tình ,
Chỉ vì xa cách…bởi chiến chinh…
Anh vào quân ngũ em ở lại…
Biết đến khi nao …mới hòa bình ???
*
Chẳng biết rằng anh có về không…
Mà chờ…mà đợi…nhớ với mong…
Bao trai ra trận không về nữa…
Thương lắm chị em khóc đợi chồng …
*
Anh đi gánh vác việc non sông,
Ngày tháng chăm lo chốn ruộng đồng,
Tuổi xuân mòn mỏi em chờ đợi,
Thương bố mẹ già tựa cửa trông .
*
Thật quá là may anh trở về,
Dù chẳng tròn trịa …thủa anh đi…
Dính đạn bom thù …anh thương tật…
Tình còn nguyên vẹn chẳng chuyển di .
*
Anh đã về rồi …thỏa chờ mong,
Phổ thông…đại học em đã xong,
Bây giờ em đã thành cô giáo ,
Chỉ thiếu chút thôi …một tấm chồng .
*
Anh ngại rằng mình chẳng xứng đôi,
Thấy người dòm ngó…kẻ chê bôi…
Rồi anh quyết trí vào đại học …
Phấn đấu gian nan …xứng với đời .
*
Thế rồi anh cũng đã ngỏ lời ,
Em mừng…em chỉ đợi anh thôi !
Ối người cưa cẩm nhưng em chỉ :
Mãi mãi yêu anh …trọn cuộc đời …
Hè 1980 – Thơ viết sau ngày cưới

Lạnh lắm rồi

Lạnh lắm rồi thèm quá một vòng tay
Một nụ hôn đắm say từ anh đấy
Về đi anh … em nhớ nhiều biết mấy
Không có anh lấy ai sưởi môi hồng.

Lạnh lắm rồi mình em giữa mùa Đông
Nhìn người ta trao hôn nồng giữa phố
Mình quá xa nên mơ ngày hội ngộ
Để đôi môi … nói hộ xiết bao tình.

Lạnh lắm rồi vắng anh phố lặng thinh
Về đi anh … để tim mình sưởi ấm
Xiết chặt nhau trao nụ hôn nồng thắm
Cả đất trời … chìm đắm giữa men say.
Dã Qùy

Chu du

Ta vác bút dạo khắp cùng thiên hạ..
Gặp thơ hay là dừng lại lắng nghe!
Lúc bay bổng lời thơ len nhè nhẹ!..
Khi lâng lâng…lời e ấp ..rụt rè…..!

Ta vác bút giữa đêm trường thanh vắng..
Gặp người em than thở đoạn thơ hay..
Đêm tĩnh lặng giữa trời sao im ắng..
Ta như vừa uống cạn rượu thơ say..!

Ta vác bút lên đồi cao ngắm cảnh..
Trời trong xanh mây trắng lượn lờ bay..
Ríu rít hát giọng chim muông lanh lảnh.
Suối reo vang những điệp khúc thường ngày…

Ta vác bút tìm thăm Trường sa đảo.
Người lính ngồi bồng súng giữ biên cương
Mắt theo dõi canh chừng trời biển vắng
Tâm tư buồn nhớ dáng nhỏ người thương..

Ta vác bút ghé thôn nghèo trắc trở..
Nhiều cảnh đời làm tắc nghẹn lời thơ..
Đang cùng khổ.. neo đơn và cơ nhỡ..!..
Thiếu tiện nghi cần giúp đỡ từng giờ..!

Ta vác bút tìm đến vùng phố thị…
Nơi người người đang đầy đủ tiện nghi..
Tiếng cười nói vang vang trong hủy mỵ!
Rượu bia khui đời chẳng bận tâm gì..!!.

Ta vác bút xuống thuyền đi tham khảo..
Rừng tài nguyên đất nước thật bao la..
Nếu không có con người vô tâm phá..
Đâu bảo giông khí hậu chẳng ôn hòa…!

Ta vác bút dạo dòng sông thơ mộng..
Dưới trăng thanh, lặng sóng, chảy dịu hiền
Gió nhẹ thổi liễu buồn lay nhè nhẹ..!
Tiếng chuông chùa vang u uất triền miên!.

Ta cuộn bút đem vào lòng cất giữ
Ém thơ ai vào nữa quả tim này..
Còn một nữa.. tạc tình em vào đó.
Để khi buồn nhìn ngắm đỡ..rồi.. say…!

ANGIANG. Nguyễn Ngọc Hồng Phước

Em là ai ?

Em là ai giữa dòng đời trăm ngả
Mà tim anh luôn rộn rã lạ thường
Mang trong lòng nhiều chất chứa yêu thương
Rồi lạc bước vào cung đường mơ tưởng

Rượu chưa uống sao lòng say ngất ngưởng
Tình chưa trao nhưng cảm được ngọt ngào
Gió đông về nghe lành lạnh chênh chao
Từ trong tim bỗng dạt dào nỗi nhớ

Em là ai khiến lòng anh rạn vỡ
Chia xa rồi thơ viết chẳng thành câu
Chiều hoang vu tan tác mảnh tơ sầu
Hoàng hôn buông dậy lên màu tím tái

Em là ai nơi vùng trời xa ngái
Gặp nhau rồi liệu có phải tơ duyên
Mà đêm về ngập trong dấc mơ tiên
Anh miên man theo dáng hiền uyển chuyển

Em là ai mà chập chờn ẩn hiện
Giữa đất trời và biển rộng mênh mông
Biết tìm đâu cho có sợi chỉ hồng
Để anh thắt nỗi lòng em ở lại

Em là ai khiến lòng anh ngây dại
Đã thương thầm nên không ngại bão dông
Và hôm nay anh lại thấy bão lòng
Ôi… nhớ quá viết đôi dòng gửi gắm

Em là ai khiến lòng anh say đắm
Và đêm thanh hay ngắm mảnh trăng gầy
Ước lúc này hai đứa ở nơi đây
Ngồi bên nhau đắm say lời tình tứ

Hùng Lê

Gian nan kiếp người

Cha mất mẹ đi thêm bước nửa
Chốn bụi trần một thuở đắng cay
Cuộc đời số phận đổi thay
Gặp người dượng kế không ngày bình yên.

Chỉ mang đến triền miên đau khổ
Xua tuổi thơ không chổ dung thân
Gây bao hiềm khích lổi lầm
Chia lìa tình mẹ xa dần chúng con.

Nhiều lần nếm roi đòn vô cớ
Nào dám đâu than thở cùng ai
Cam nhận điều tiếng mỉa mai
Bước chân xa xứ lạc loài cô đơn.

Nơi đất khách trầm luân bể khổ
Lắm bọt bèo tủi hổ tấm thân
Nghe tin mẹ vướng nợ nần
Cơn đây buơn chải góp phần lo toan.

Thương em nhỏ gầy mòn thể xác
Ở quê nhà phiêu bạt làm thuê
Giỗ cha mất chẳng thấy về
Vì mẹ củng đã bộn bề việc riêng.

Ai gieo cảnh muộn phiền tan tác
Nở nhẫn tâm phụ bạc trẻ thơ
Lang thang trôi nổi chợ đời
Đêm nằm lay lắt bơ vơ lạnh lùng.

Thiếu tình cảm bao dung của mẹ
Sự ân cần chia sẻ của cha
Thiếu lòng nhân ái bao la
Chị em quấn quýt một nhà ấm êm.

Xin nhân thế chút niềm hy vọng
Giúp cho cơn được sống bình an
Tâm tư thanh thản nhẹ nhàng
Vượt qua khổ ải gian nan kiếp người.!

Trần Văn Chiến

Hương xưa

Lâu rồi! Anh có về thăm quê xưa xóm cũ
Thăm lại con sông quê hương bên lở bên bồi
Lâu rồi! Anh có về thăm đường xưa ngõ vắng
Lối đi chung khi hai đứa còn học chung trường

Lâu rồi! Hai chúng ta đã không bước chung đường
Không còn ngẩn ngơ nhìn cánh phượng hồng rơi nhẹ
Lâu rồi! Em không nghe anh thì thầm khe khẽ
Bản tình ca mà anh vẫn hát cho em nghe

Lâu rồi! Đã mấy mùa Ve Sầu hát ngân nga
Và ta lại chuẩn bị chào đón mùa Thu đến
Bây giờ! Em lại nhớ hương cốm thơm anh gói
Quện trong lá sen xanh ủ thanh vị quê hương

Anh ơi! Em nhớ anh, nhớ những vị thân thương
Nhớ vòng tay, nhớ môi hôn ngọt ngào nồng ấm
Và giờ anh còn nhớ chăng yêu thương đằm thắm
Vẫn ngọt ngào theo năm tháng mãi mãi không phai

Hạnh Nguyễn

Tình xưa – Huệ Nguyễn

Có rất nhiều điều em muốn nói với anh
Bởi chúng mình gần nhau mà như xa vạn dặm
Anh vẫn thế..và em vẫn thế, chỉ là bây giờ những điều bình thường cũng thành khoảng lặng
Để những niềm đau trong em cứ mặn đắng môi mềm
……

Mình vẫn đi bên nhau mà sao em chẳng thấy bình yên
Con phố thân quen cũng trở thành xa lạ
Nếu mình buông tay nhau giữa dòng đời hối hả
Anh sẽ quên nhanh..sẽ không còn nhớ đến tình xưa..?
…….

Một mình..em đứng..dưới mưa
Bão giông..giông bão…tiễn đưa tình đầu..

Thơ Hue Nguyen

Thơ tình người lính

Em đừng buồn vì lính phải xa nhà
Nên không gửi tặng hoa em ngày lễ
Chiếc ba lô bờ vai đeo nặng trễ
Đường hành quân đâu thể nghỉ viết thư

Buổi chia tay lời nói cũng ngần ngừ
Chỉ gói nỗi ưu tư vào ánh mắt
Mũ tai bèo che buổi trưa nắng gắt
Tiếng còi tàu ngằn ngặt hú rời ga

Đừng nhìn lính bằng ánh mắt xót xa
Bởi đời lính phải xa nhà vất vả
Bụi phủ đầy đường hành quân hối hả
Chiếc ba lô chứa cả một gia tài

Phút dừng chân bên bờ suối chảy dài
Bẻ hoa rừng cài lên đầu ngọn súng
Lá thư nhà đọc chung sao lúng túng
Truyền tay nhau bông bưởi rụng tình quê

Đời lính nghèo xin em nhé đừng chê

Vần thơ lính …. Gửi về ….. Nơi em đó !
 Hồng Giang.

Chỉ một em thôi

Anh cả đời chỉ một trái tim yêu
Trao cho em làm quà duyên hạnh ngộ
Tình yêu hai ta ngày nao bừng nở
Nồng ngút ngàn theo tiếng gọi buông lơi.

Anh cả đời chỉ có một em thôi
Chỉ một em với anh là quá đủ
Một em thôi là tim anh hồng đỏ
Đập cùng em theo nhịp bước yêu thương.

Anh cả đời chỉ biết một tình em
Một tình em với bao la vẫy gọi
Tiếng em thanh vang trong chiều nắng mới
Ru tình nồng cháy đỏ nhịp tương lai.

Anh cả đời chỉ nhớ một em thôi
Một em thôi là đã ngàn giấc mộng
Hãy cho anh cuộc tình như biển rộng
Để biết rằng, trái đất chỉ mỗi một mình em…

HANSY