Nhớ mong

Lâu rồi
không gặp được em
Nhớ sao
suối tóc
dài đen gió bồng

Nhớ sao
đôi má em hồng
Đôi môi chín mọng
nụ hồng dễ thương

Mong sao
gặp lại người thương
Để cho
năm tháng
yêu thương mãi về.

Nguyễn Nhơn

Yêu nhau đi

Anh về đây rồi vì nỗi nhớ em ơi
Ta thường gọi tên nhau mỗi khi xa vắng
Sao lại có tình yêu giữa nam và nữ
Để khi ở bên tạo ra vẻ đẹp tuyệt vời

Ngày xưa Thượng Đế sinh ra con người
Đâu có biết tình yêu này như thế
Khi ánh mắt họ giao hòa ánh lên rực rỡ
Tài sản của loài người quý giá lắm em

Tháng mười hai là tháng cuối năm
Sắp tiễn năm cũ đi , chuyển sang năm mới
Phút giao thừa lòng bâng khuâng bối rối
Ta già thêm rồi và lũ trẻ đã lớn thêm

Tự nhiên ta nắm tay nhau chặt hơn
Thời gian bây giờ  đang vào giai đoạn cuối
Gừng càng già càng cay em chắc hiểu
Mình yêu nhau nào, hỡi em duy nhất của anh

Tây Hồ

Lạc …

Chiều nay, lạc bước chân côi,
Người đi, bỏ lại riêng tôi một mình.
Tìm nơi chốn cũ đôi mình,
Hoài trông mỏi mắt bóng hình người xưa.

Đây rồi, phố cũ lưa thưa,
Cảnh xưa người cũ như vừa mới đây.
Thế mà, duyên đứt từ đây,
Người xưa giờ đã xum vầy cùng ai.

Mong người đến mỗi sớm mai,
Để cho phố cũ đủ hai bóng hình.
Mong cho duyên phận đôi mình,
Tơ hồng nối lại chữ tình vẹn nguyên.

Nhưng mà vẫn một chữ duyên,
Trời se, người dứt, sợi duyên cũng tàn.
Nên lòng cứ mãi miên man,
Dường như ta lạc giữa màn khói sương!!!

Lãnh Như Băng

Đợi chờ trong thương nhớ

Em đan những tứ thơ – dệt thành nỗi nhớ,
Gửi đến anh đêm trước tết Noel,
Phố  xá  giờ đây đã rực rỡ ánh đèn,
Cặp cặp đôi đôi sánh bước rộn vui…

Em xa anh lòng dạ ngậm ngùi :
Nhỡ  anh không kịp  về …ai đưa đón em đây…
Nhìn người ta hạnh phúc đong đầy…
Tim thấp thỏm nhói đau như ngừng đập,

Xe máy ôm eo nhiều đôi tấp nập…
Em làm tóc rồi…săm lại đôi môi…
Môi mọng chín…chờ anh về …thưởng thức…
Tóc ép gọn thơm hương bồ kết…

Hương tỏa bay em biết anh từng say…
Anh làm gì nơi ấy đêm nay ?
Mai về nhé ! đêm này em chờ đợi …
Nỗi nhớ niềm thương vời  vợi …đó anh ..
Lượm nhặt

Lạnh thế này cần một cái siết tay

Lạnh thế này thèm một cái siết tay
Dắt nhau qua dòng người đông trên phố
Để nỗi buồn và cô đơn nhường chỗ
Cho yêu thương và ấm áp lớn lên.
.
Lạnh thế này chỉ muốn giả vờ quên
Để ai đó nhắc mặc thêm áo ấm
Để nũng nịu và nói rằng “nhớ lắm!”
Lạnh ở ngoài nhưng có nắng trong tim.
.
Lạnh thế này nhiều lúc muốn lặng im
Để cảm nhận đông đang về trước ngõ
Nhớ bếp lửa và ngôi nhà bé nhỏ
Bỗng muốn về bên cạnh của Mẹ Cha.
.
Lạnh thế này thèm một chuyến đi xa
Để tìm lại một vài điều đánh mất
Năm tháng trôi mà thanh xuân cứ chật
Những nỗi niềm chẳng thể gọi thành tên.
.
Lạnh thế này nhiều lúc bỗng chênh vênh
Chỉ một mình nhìn dòng người lặng lẽ
Ước mùa đông đừng bao giờ tan vỡ
Để yêu thương đừng chậm bước đi về.
– Sóng nhỏ –

Tình anh hoa khế

Trước khi đi lính mẹ bảo rằng
Làng bên mẹ chấm người như mong
Mẹ dẫn nó về con coi nhé
Thôi đành nghe mẹ để vừa lòng

Dưới gốc khế già tím khoảng sân
Có người con  gái đứng tần ngần
Tóc dài mắt biếc nhìn hoa tím
Tôi đứng trong nhà cứng lạnh chân

Những câu ngượng ngùng để làm thân
Người đâu đẹp quá lại dễ gần
Em hỏi khi nào anh đi lính
Tôi nói em rằng khoảng đầu năm

Ngày tôi đi lính trời mưa dầm
Dưới tán khế già ướt lâm thâm
Em ngắt hoa tím cài mái tóc
Tôi muốn ngỏ lời lại nín câm

Ba năm đời lính sống âm thầm
Tôi mãi u hoài như dòng sông
Mang nặng phù xa xuôi miền nhớ
Chẳng biết người kia có chờ không?

Nay trước hiên nhà khế tím bông
Quả mọng đung đưa đỏ chín hồng
Chúm chím từng chùm bông khế tím
Ghế đá tôi buồn ngắm sắc đông

Ba năm đời lính thế là xong
Cây khế năm xưa mẹ tôi trồng
Bao mùa hoa nở thành quả mọng
Mẹ nuôi khôn lớn mỏi mòn trông

Mẹ bảo người ta đã lấy chồng
Theo người giàu lắm ở làng trong
Con ơi để mẹ tìm mối khác
Đừng trách người ta phận má hồng

Tan tác tim tôi ai biết không?
Nhìn khế đong đưa sắc hương nồng
Thương hoa thương cả thân tôi nữa
Yêu mà không nói cứ để lòng./.
Đào Văn Cứu

Mẹ ơi …

Mẹ ơi ! trăm nhớ ngàn thương.!
Con đi con sợ lệ vương trong lòng
Khoảng trời cái nắng bâng khuâng,
Con ngồi bên Mẹ ấm trong nụ cười..

Từ ngày Cha hóa về trời
Con càng thương Mẹ sống đời với con
Lời từ vang vọng nỉ non
Liễu phàm tứ huấn dạy con chuyên cần

Con cần Mẹ biết bao lần
Canh khuya gió lạnh Mẹ nằm ra sao
Tiếng ru lời Mẹ thuở nào
Thâu đêm Mẹ thức ngọt ngào dỗ con,

Bây giờ con lớn con khôn.
Biết bao công Mẹ nuôi con nên người
Mái nhà xưa bóng Mẹ ngồi
Bồ Đề tâm giống con trồng năm xưa..

Đêm qua con niệm Di Đà
Gửi miền thương Mẹ an lành bên con.

Con nguyện bên Mẹ..Mẹ ơi !.
Gió đông se lạnh cỏ cây úa vàng,
Mái đầu Mẹ bạc pha sương
Con luôn bên Mẹ tình thương ấm nồng,

Ngọc Dung

Anh …

Mùa đông này anh có lạnh không anh?
Nghĩ đến anh mà tim em như vỡ vụn
Biết anh cần lắm một bàn tay ve vuốt
Một bộ ngực đầy ấm nóng cụa tình yêu.

Mà em chẳng thể đến bên anh cho anh được yêu chiều….
Anh….
Giá mà mình có đươc đêm nay
Một đêm thôi mình hoà chung hơi ấm
Một đêm thôi để tim em thổn thức
Để anh thì thầm ngôn ngữ cụa tình yêu….

Em ước mình có tấm thảm thần tiên
Để được anh yêu và yêu anh trọn vẹn
Dẫu trời đông kia có phủ đầy băng tuyế
Thì cơ thể chúng mình cũng đủ nóng để hoà tan…

.Mình cùng uống cạn những giọt tình anh nhé!

(Th,Nh)

Màu áo quân nhân

Ba lô em khoác trên vai
Thao trường nắng gió sạn phai má hồng
Khát khao tuổi trẻ trong lòng
Non sông nối gót cha ông giữ gìn

Nước nhà tuy đã bình yên
Xây dựng củng cố chẳng quên luyện rèn
Nam nhi trai tráng sức bền
Nữ mhi phận gái thuyền quyên kém gì

Vì quê hương quyết ra đi
Biên cương bờ cõi biên thùy giữ an
Khó khăn vất vả vô vàn
Trèo đèo lội suối vượt ngàn hiểm nguy Xem thêm →

Anh chỉ sợ chập choạng trời sẽ mưa

Anh chỉ sợ chập choạng trời sẽ mưa
Xóa đi hết những điều em hứa !
Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa
Màn đêm không sao như buổi ban đầu.

Cơn mưa lạnh lối trận phong lôi
Xoá cả dấu chân em về buổi ấy
Gối phai nhạt mùi hương bối rối
Lá trên cành khô tan tác bay.

Mưa cướp đi ánh sáng của ngày
Đường chập choạng trăm mối lo khó gỡ
Thức chẳng yên dở dang giấc ngủ
Hạnh phúc con người mong manh đến thế

Bản nhạc ngày xưa khúc hát ngày xưa
Tuổi thơ ta là nơi hiền hậu nhất
Dẫu đường đời lắm đổi thay mệt nhọc
Tựa đầu ta nghe tiếng hát ru nhau.

Riêng lòng anh , anh chẳng quên đâu
Chỉ sợ trời mưa đổi mùa theo gió
Cây lá với người kia thay đổi cả
Em không còn màu mắt của ngày xưa.

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Thương vườn cũ gẫy cành và rụng trái
Áo em ướt để anh buồn khóc mãi
Rồi ngày mai , hạnh phúc chúng mình sẽ ra sao … ?

Lượm nhặt