Chiều quê

Chiều quê mình khói đồng lam tỏa
Trông xa như bức họa sương mờ
Nô đùa đôi tiếng trẻ thơ
Lùa trâu về ngủ giấc mơ căng tròn.

Đôi bếp nhà ngọn đèn đã tỏ
Mẹ nghiêng mình che gió cho con
Đâu rồi mái tóc ngày son
Tháng ngày dầu giãi bạc mòn thời gian.

Con thương lắm đôi làn khói bếp
Lẫn hương thơm lúa nếp đầu mùa
Cấy cày trên mảnh đồng chua
Đôi bàn tay mẹ già nua nhuộm phèn.

Bao ngày con bon chen mãi miết
Nơi thị thành chẳng thiết thân quen
Nhiều khi nhớ lắm vị phèn
Nhớ bàn tay mẹ ngồi nhen bếp hồng.

Quê mình nghèo chiều Đông lạnh lắm
Lũ trẻ con vẫn tắm cởi trần
Tiếng cười giòn giã thương thân
Bỗng dưng con thấy nhẹ phần lòng riêng.

Bữa cơm chiều mặc nhiên thiếu cá,
thiếu thịt mà sao ngon quá mẹ ơi.
Từ ngày xa mẹ đánh rơi
Lời ru của mẹ à ơi võng điều:
Đường về xa biết bao nhiêu
Thương quê nhớ mẹ “chín chiều ruột đau”.
Dã Qùy

Nếu buông tay

Nếu buông tay..người có thể quên không..?
Hay cứ để những nhớ mong làm trái tim đau nhói
Lời chia tay thật dễ dàng để nói
Nhưng đến khi nào..người mới lại yêu thương..?

Nếu buông tay..liệu người có thôi vương..?
Thôi đi một mình trên con đường đã từng chung bước
Thôi đưa mắt kiếm tìm giữa dòng đời xuôi ngược
Một bóng hình quen thuộc của hôm qua..

Nếu buông tay..người có thể xoá nhòa..?
Ký ức về một thời yêu thương say đắm
Người có thể đừng giam mình vào trong khoảng lặng
Khi bóng tối vây quanh..thấy trống vắng đến nao lòng..

Nếu buông tay…người có làm được không..?

@Hue Nguyen

Bên mẹ

Ai còn Mẹ trên đời là hạnh phúc
Được Mẹ lo từng chút cho mình
Suối nguồn trong mát kết tinh
Quan tâm chăm sóc biển tình yêu thương.

Bao vui sướng Mẹ nhường tất cả
Sống vì con vất vả không màng
Mong con khôn lớn đàng hoàng
Công thành, danh toại, rỡ ràng hiển vinh,

Bông hồng đỏ con xin dâng Mẹ
Chút tấm lòng con trẻ yêu thương
Bao năm bên Mẹ đoạn trường
Lời người đã dạy chỉ đường cho con.

Con lớn khôn lo tròn chữ hiếu
Mẹ vui cười chẳng thiếu tình thân
Mẹ như ngọc báu vô ngần
Công ơn trời bể ngàn lần khắc ghi.

Ngọc Dung

Hạnh phúc đơn sơ

Không quan tâm sang hèn hay giàu có
Anh chỉ cần em chịu khó chắt chiu
Đơn sơ thôi chẳng mơ ước chi nhiều
Chỉ mong mình sớm chiều về vui vẻ !

Dẫu mai này cuộc sống nhiều dâu bể
Nguyện chung lòng bươn tìm kế sinh nhai
Cuộc đời anh mưa gió bụi giăng đầy
Nếm trải cùng những tháng ngày thống khổ !

Kiếm đồng tiền chính chuyên mồ hôi đổ
Đâu có gì mà xấu hổ em ơi
Ai lớn lên không từng trải một thời
Bước vào đời đắng cay vùi thân thể !

Mặc người ta chế giễu cười khinh rẻ
Anh xem thường họ giống kẻ lưu manh
Đối với anh quan trọng nghĩa và tình
Sống ở đời lúc công vinh lúc nhục !

Dòng sông nào nông sâu đều uẩn khúc
Cõi vô thường trời lúc nắng lại mưa
Việc bán buôn hôm ế ẩm dư thừa
Bánh xe trầm khéo đẩy đưa cơ cực !

Trong mỏi mệt đừng dịu dàng khuất phục
Trái đất tròn vẫn thôi thúc đều quay
Sau cơn giông mây tan lại sum vầy
Khổ đau nào cũng tới ngày hạnh phúc !

@Thiên Tứ

Đừng giận mẹ

Em ơi, đừng giận mẹ làm gì
Bởi người già tính tình như con trẻ
Bằng tuổi mẹ rồi chúng mình cũng thế
Cứ đổi thay nóng lạnh bất thường.

Biết bao người không còn mẹ để mà thương
Miếng trầu quả cau thắp hương rồi để héo
Mẹ đã qua một đời khôn khéo
Mới nuôi anh khôn lớn đến bây giờ.

Tuổi già đi qua là sự sống hững hờ
Nên đổi tính ấy là điều dễ hiểu
Hãy vui vẻ đừng bao giờ khó chịu
Khi mẹ ta còn hiển hiện trên đời.

Để một mai khi khuất bóng mẹ rồi
Mỗi chúng ta không còn gì phải hận
Mẹ có điều gì em ơi đừng giận
Vì ta cũng là mẹ trong những tháng năm sau.
.
(st)

Một ngày

Một ngày buồn
Ta nhặt từng câu thơ
Đem vung vải
Tiễn đưa người xốc nổi
Đêm bình yên
Sao hôm nay gió thổi
Không mưa rơi
Mà não ruột nát lòng.

Một ngày buồn
Ta thấy đời long bong
Nước không sóng
Vẫn vỗ vào bờ bãi
Một ngày buồn
Ta nghe hồn hoang hoải
Đêm đông buồn
Ta đếm cuộc tình xa.

Dấu hỏi đời
Sao lại để cách ngăn
Sao phải chia
Cuộc tình đi hai ngã
Chợt nhận ra
Con tim người tráo trở
Chữ tình ư?
Phù phiếm chỉ vẽ tô.

Một ngày buồn
Ngồi gọt từng câu thơ
Vứt tung tóe
Rồi xé ra ngàn mảnh
Một ngày buồn
Câu thơ không còn nữa
Ôi xót đau
Cho một cuộc tình tàn.

Một ngày buồn
Ta lang thang chán nản
Câu thơ tình
Lạc lõng giữa hoang vu
Một ngày buồn
Ta thấy đời vô nghĩa
Câu thơ tình
Dãy chết nổi oan khiên.

Một ngày buồn
Em ơi..ta khát vong
Bờ vai nào
Ta tựa để yêu thương?
Một ngày buồn
Không lẽ ..rong rêu tất cả
Trái tim nào
Em nhỉ..được bình yên!..

@Chung Van

Hạnh phúc tìm đâu ?

Hạnh phúc về đâu hỡi gió ngàn
Đi như vệt nắng chở mùa sang
Con đường sỏi đá bàn chân mỏi
Phía ấy không tên…chỉ lá vàng!
???
Hẳn đã bao lần tim thắp lửa?
Hồn say chén đắng đợi giông tan
Thương thân- kẻ sĩ…tìm Tri Kỉ
Chẳng thấu…Hồng Nhan chốn Địa Đàng

@ Mai Bảo Ngọc

Thao thức

?Màn đêm buông……!!!
Lòng lại thấy….cô đơn!
?Xa vắng người…anh buồn hơn…thì phải?
?Nhìn qua song…ánh trăng non…vương trải!
?Chút ngậm ngùi…lại nhớ quá…về người!

?Người đi xa……!!!
Anh chẳng có…nụ cười!
?Như cánh hoa…không tươi…vì thiếu nắng!
?Mỗi đêm về…một mình trong..phòng vắng!
?Cô đơn buồn…lòng thăm thẳng..sầu vương!

?Cũng lâu rồi….!!!
Chẳng biết đến… yêu đương!
?Mình cô lẻ…bên chiếc giường..trống trải!
?Dấu yêu xưa….sao bây giờ… xa ngái?
?Biết bao giờ…mình có lại….không em?

?Anh chỉ biết….!!!
Dấu buồn…vào bóng đêm!
?Chẳng còn ai…chia sẻ thêm..nhung nhớ!
?Vành mi cay…thấy nghẹn ngào…nhịp thở!
?Sao ông trời….bắt mình nợ…làm chi?

?Có phải chăng…..!!!
Tình duyên chẳng…còn gì!
?Người để anh…bước đi tự….trọn lấy!
?Vắng người rồi…trong lòng anh..cảm thấy!
?Một đêm buồn…dài bằng mấy..trăm năm!

?Màn đêm buông….!!!
Ngoài hiên gió….lạnh căm!
?Nhớ về người…mà nằm….sao chẳng ngủ?

@Hơn cả mong đợi

Ta từng

Ngày tàn , tháng cạn – người đâu ?
Mắt môi – môi mắt một màu nhớ thương
Nhịp chân chắc lỡ dặm trường
Hẩm hiu có lẻ người dưng quên rồi

Nhớ người, người nhớ gì tôi
Phần ba cái kiếp cuộc đời nỗi trôi
Tình này đệm khúc cho vui
Duyên này không nợ trả người, ta đi

Chuyện đời lắm lúc , nhiều khi
Người đem ngã giá mà ghi nợ đời
Chúng mình đâu phải trò chơi
Tình mình rồi cũng môt thời phải không

Chúng mình rồi có gì chung
Ngoài năm tháng ấy đả từng có nhau
Thời gian bản án dài lâu
Làm cơn gió thoảng qua nhau , hỡi người !

Hạnh ngok

Vần thơ đầu năm

Ngày đầu năm anh viết vần thơ mới
Gửi cho người trong vời vợi nhớ thương
Cầu mong em luôn đỏ thắm má hường
Bao gian nan ẩm ương trôi đi hết

Vần thơ ấm tình nồng hương ngày tết
Thật êm đềm bởi gắn kết tình anh
Ngoài trời kia giọt nắng cũng giăng mành
Đem chút ấm xua nhanh mùa đông lạnh

Anh vẫn biết đời em còn bất hạnh
Bao niềm vui lẩn tránh cách xa em
Nỗi nhọc nhằn gian khổ vẫn bon chen
Hạnh phúc chỉ khát thèm trong mơ ước

Anh biết vậy nhưng chẳng làm sao được
Đành chúc em sau trước được bình yên
Vần thơ yêu vương vấn khắp mọi miền
Xua buốt giá đông triền miên lạnh lẽo

Câu thơ tình đầu năm sao thật khéo
Đem nồng nàn ….
Níu kéo …..
Cả tình xuân !
Hồng Giang.