Lời đau

…Ta đau quá!!!  Nỗi đau…đời cào xé
Trái tim sầu, nhói buốt máu tuôn ra
Ta trừng mắt.. cười lên như điên dại
Thế gian này..!!! Những lời nói điêu ngoa…

Hồn bấn loạn, tấm thân phàm loang lổ
Dấu tích nào, phủ lấp thủa oai phong
Ta giờ đây, mệt mỏi trí mơ hồ
Thân rỗng tuếch, chẳng có hồn cư ngụ

Mặc cho gió, cuốn ta về hoang hoải
Nép cuộc đời trong góc tối triên miên
Không kịp khóc.. cho một cuộc đời buồn
Đành trố mắt, ánh nhìn đầy lạc lõng..

******
Chẳng có lẽ, từ khi cất tiếng khóc
Nhuốm bụi trần, đã lụy cảnh trần ai
Qúa khứ đau và một tương lai nghèo
Luôn u uất đè theo đời chọn kiếp..???

“..Trong xum họp đã có mầm ly biệt..”()
Trong tiếng cười nước mắt sẽ tuôn rơi
Tay trong tay mới đó đã buông rời
Mắt đắm đuối phút giây rồi nguội lạnh

Tình xưa chết kéo theo cả sự nghiệp
Cõi hoang tàn, tình chết công danh tan
Còn lại chi chỉ những dấu chấm dài…
Lòng nguội lạnh toàn thân đầy dấu tích

Ôi đau quá…!!! như từng ngàn vết chích
Cứu dùm con hỡi Đức Phật từ bi
Cội nguồn xưa con mắc phải nghiệp gì
Sao con chịu thân đọa đày cõi thế…???

********
Thôi…! Than khóc.!! Cũng chỉ là vọng tưởng
Dối gạt hồn, thả sức…trí vu vơ
Lãnh đạm tâm… bằng những nỗi ơ thờ
Ta lặng lẽ theo dư âm trần tục

Tiền bạc ư? Đâu phải là tất cả
Phú quý ư? Chỉ Là thứ hư vô
Sống thảnh thơi trong cuộc sống xô bồ
Đó mới là môt niềm vui vĩnh cửu

Ta coi khinh những xa hoa phù phiếm
Ném bỏ đi những mánh khóe bon chen
Nén bần hàn thả mặc trí… viễn du
Sống thực tâm.. mặc cho đời khốn khó

Ta xem ta như là kẻ xa lạ
Uống rượu sầu…rũ bỏ những buồn vui
Khi có vinh kể cả lúc bần hàn
Hai đứa nó, nhìn nhau….cười ha..hả..

() Lời trong kinh phật

Mẹ Già

Mẹ vẫn biết mẹ già không sạch sẽ
Nhưng con ơi đừng khóa mẹ trong này
Bưng bát cơm mẹ rung tay rơi vãi
Bẩn nền nhà để con phải dọn lau

Mẹ hứa giờ không lên phòng khách đâu
Đừng nhốt mẹ ở đây sầu thăm thẳm
Ở nơi này mẹ thấy cô đơn lắm
Con ơi con cho mẹ ngắm cuộc đời

Mẹ biết rằng để con xấu với người
Khách đến nhà nhìn thấy người mẹ bẩn
Quần áo bốc mùi, tính tình luẩn quẩn
Biết không con mẹ thấy hận tuổi già

Cả cuộc đời ta có mẹ có cha
Tuổi xế chiều dẫu biết là vất vả
Chữ hiếu đi đầu làm con phải trả
Phải biết tự hào khi còn cả song thân

Đấng sinh thành đã vất vả hi sinh
Chịu đắng cay để cho mình cuộc sống
Chịu tối tăm để đời con tươi sáng
Ta có huy hoàng đừng phụ bạc mẹ cha

Phải chăm sóc phụng dưỡng khi tuổi già
Phải lấy đó chính là niềm vinh hạnh
Đời chỉ vui khi mẹ cha bên cạnh
Một tiếng thở dài ta vẫn thấy yêu thương..
————————————-

sưu tầm

Thơ mệt

Thơ mệt rồi lên cũng bỏ đi đâu
Giọt mồ hôi rơi xuống đầu con chữ
Vần gieo xuống mà lòng còn lưỡng lự
Bao ân tình tâm sự dấu yêu ơi

Suốt năm dài thơ cũng muốn nghỉ ngơi
Bởi cuộc sống còn chơi vơi nhiều lắm
Mối tình xa luôn mặn nồng say đắm
Cuối năm rồi gửi gắm chút hương yêu

Trong tim anh còn ghi khắc bao điều
Hình bóng ai chập chờn chiều hôm ây
Nụ hôn nồng bờ môi hồng bỏng giẫy
Vòng tay ôm đầy run rẩy khát khao

Câu yêu thương từ giọng nói ngọt ngào
Đã ru anh đi vào trong mộng mị
Bởi tình yêu thì có ai bì tị
Cho đi rồi nào nghĩ lấy lại đâu

Thơ mệt rồi viết mãi chẳng tròn câu
Trái tim yêu ….
Mãi một mầu ….
Thắm đỏ !
 Hồng Giang.

Nước mắt đàn ông

Tâc giả :Nghia Tran

Mẹ biết không con trai Mẹ khóc rồi
Nước mắt đàn ông chảy vào trong lồng ngực
Đêm đã khuya một mình con vẫn thức
Những nỗi buồn cơ cực kiếp mồ côi

Hạ qua đi thu cũng đã về rồi
Vun lan đến lòng con nghe ngèn ngẹn
Nỗi nhớ ùa về vỡ òa trong kìm nén
Nức nở nhớ thương thăm thẳm những canh trường

Con đã đi qua không ít những ngả đường
Chẳng đi hết được tình thương của Mẹ
Mẹ mất đi khi con còn quá bé
Bốn chục tuổi đời vẫn gọi Mẹ trong mơ

Từ ấu thơ con…khóc đến tận bây giờ.

Cao Bằng 8/1/2016

Cơn mưa mùa đông

Những cơn mưa đông chợt đến vội đi
Sao vô tình chạm vào anh khe khẽ
Bỗng thấy lạnh giữa một trời gió lộng
Đôi bàn tay thiếu mất một bàn tay

Đôi bàn tay cô lẻ giữa đêm nay
Đến đêm mai rồi đến bao giờ nữa ?
Sao gió ấy không đi về phương ấy
Nhắn người rằng anh lạnh giữa nơi đây

Lạnh không em nơi xa vắng anh tìm
Dẫu mưa rơi và bước chân mỏi mệt
Nếu cô đơn đêm lạnh hoen mi mắt
Ngại chi em anh vẫn đứng nơi này

Đứng nơi đây đợi vòng tay nhỏ ấy
Đợi ánh mắt làm anh vẫn nhớ nhung
Đợi giọng nói – đợi hoài – đợi mãi
Đợi hư vô – đợi mãi – đợi hoài.
Sưu tầm

Cô ấy và em

Cô ấy khóc chắc là đau hơn em khóc

Nên anh đi lau nước mắt người ta
Bận tâm chi chỉ đôi chút nhạt nhòa
Trên mi em… chẳng qua là vướng
bụi
Cô ấy buồn chắc buồn hơn em tủi
Nên vội vàng anh an ủi thật nhanh
Em chỉ qua là vài phút mong manh
Có đáng chi mà dổ dành , thăm hỏi
Cô ấy dỗi chắc là hơn em dỗi
Thế nên anh phải xin lỗi cuống
cuồng
Còn em thì…. như giả bộ đáng
thương
Anh thờ ơ , anh dửng dưng mặc kệ
Cô ấy kể chắc hay hơn em kể
Nên anh vui và khe khẻ mĩm cười
Còn em thì…. vài ba chuyện dở hơi
Nghe làm gì cho mệt người vô vị
Cô ấy cười chắc bình yên anh nhỉ??
( st )

Tàn đêm

Tim ta đã giá tự bao giờ?
Từ thuở thu chiều tím mộng mơ?
Hay buổi hoàng hôn trời lạnh ngắt
Khói thuốc phất phơ bạc ngõ chờ…

Ta hỏi gió buồn em nơi đâu?
Hỏi ánh trăng gầy suốt canh thâu
Gió trốn đằng sau nhành hoa trắng
Trăng nấp làn mây giấu nỗi sầu

Em giận mùa thu lá rơi chăng?
Hay dỗi hoàng hôn mây tím giăng?
Để mùa đông đến cô đơn quá
Vắng cả màn đêm, ánh nguyệt tà

Ta ngồi ngơ ngẩn dưới cây già
Mắt buồn đẫm lệ tựa mưa tuôn
Trách tình duyên thế ưa ly biệt
Tàn đêm quanh quẩn với nỗi buồn…
            SƯU TẦM

Chúc các bạn đọc những bài thơ tình hay nhất

Mai em đi rồi

Ngày mai đây ! … em đi rồi anh nhé !
Anh đừng buồn lặng lẽ nhớ thương em
Ngày hôm nay ! …anh muốn nói gì thêm
Để mai này ! … mi ướt mềm ? Anh nhé !

Em đi rồi ! … một mình anh không thể …
Giấu nỗi buồn … dòng lệ lại tuôn ra …
Đã yêu nhau ! Em biết tính anh mà …
Hai chúng ta ! … anh là người buồn nhất !

Mình xa nhau nhưng lòng em chân thật
Vì cuộc đời tất bật … phải ra đi …
Anh cũng đừng suy nghĩ …với những gì
Ngày em đi lệ nhòa … lên ánh mắt ..!!

Dù xa vắng nhưng lòng mình son sắt !
Mối tình này ! …ta giữ chặt … bền lâu !
Trái tim hồng ! … em trao hết cho nhau
Mình thủy chung mối tình đầu anh nhé !

Em đi rồi ! … tội mình anh … riêng lẽ …
Lòng thấy buồn ! …nhưng là kẻ ra đi ..!!
Ngày chia ly … ta biết nói những gì …??
Sầu ly biệt ! … rồi kẻ đi ! … người ở …!!!

Em mong tình chúng ta ! …đừng dang dở
Mãi đậm đà như còn thuở … ngày xưa ..!
Mình yêu nhau ! …đến biết mấy cho vừa
Tình hai đứa không phai màu ..kỷ niệm !!

Lòng thủy chung ! …như mây trời màu tím
Không bao giờ tắt lịm … bóng hoàng hôn !
Như phong lan ! … nhiều mưa gió dập dồn
Không nghiêng ngả luôn vẫn tồn mãi mãi !

Em vẫn vui với lòng người con gái …
Còn người tình đang ở lại quê hương …
Dù xa anh ! nhưng lòng vẫn nhớ thương
Tình chúng ta mãi chung đường anh nhé !

Anh đừng buồn hãy cùng em. .. vui vẽ ?
Em yên lòng ! … ngày mai để ra đi …
Phút chia tay ! … lời nghẹn biết nói gì ??
Em đi nhé ! … em đi !… anh ở lại. ……!!!

VINH SANG

Khắc ghi

Xin đừng nhắc cô gái của năm xưa
Chỉ biết khóc lúc đời vừa chớm mỏi
Chỉ biết nhìn anh đi trong bối rối
Tự ném mình nơi bóng tối, đêm đen .

Người ấy bây giờ không phải là em
Dù mưa có ướt mèm bên bục cửa
Em cũng chẳng còn vì anh khóc nữa
Đã tự dằn lòng câu hứa năm nao .

Xin đừng nhắc tên em trong chiêm bao
Kẻo người ấy chợt nghe lại thét gào hận tủi
Lại giận anh, hận lòng và tiếc nuối
Mong muốn được làm quá khứ như em ..

Ở cạnh người xin đừng nhắc cái tên
Từng bên anh ngắm sóng rền biển đỏ
Từng e ấp nét hôn đầu bỡ ngỡ
Cô ấy cũng là người con gái biết ghen tuông ….

Em bây giờ đã thực sự biết buông
Phố cũ quán xưa không nhắc buồn trong gió thoảng
Em sẽ cười nếu có trong lơ đãng
Thấy hai kẻ tự tình bảng lảng bóng hoàng hôn …

Thiên Di

Dù người không về

Dù người không về thì nắng vẫn lên thôi
Gió vẫn lay cây và đôi lần mưa đổ
Người vẫn đi về ngược xuôi đầy góc phố
Không có người ai đó vẫn buồn vui.

Người không về màu lá vẫn xanh cây
Đêm vẫn buông sau một ngày nắng tắt
Chiếc loa chiều vẫn ngân vang câu hát
Mây trên trời vẫn trôi dạt muôn phương.

Người không về cỏ vẫn ủ giọt sương
Quán bên đường vẫn đông người ghé lại
Đôi chim trời vẫn ngân nga hót mãi
Hạt vẫn nẩy mầm cho cây trái đơm bông.

Người không về ai đó sẽ ngóng trông
Sẽ khóc than cho thỏa mong thỏa nhớ
Rồi sẽ an yên sẽ thôi không còn sợ
Sẽ lại mỉm cười chờ ai đó yêu thương.

Dù người không về nắng vẫn cứ vàng ươm.

Lai Ka