Không có anh

Em không còn dại khờ như thuở ấy
Không ngắm mưa lặng lẽ khóc một mình
Em mỉm cười rạng rỡ đón bình minh
Không có anh trời vẫn xanh màu nắng

Em không còn phải bồn chồn lo lắng
Anh làm gì, đang hạnh phúc bên ai
Đã trải qua những ngày tháng đủ dài
Chẳng trách hờn dẫu ai sai ai đúng

Em không còn vờ trẻ con làm nũng
Như ngày xưa lúc anh ở cạnh bên
Em lặng yên nghe mưa hát bên thềm
Thiếu một người đời vẫn êm đềm thế

Em không còn những đêm dài lặng lẽ
Nhớ đến anh để lệ ướt hai hàng
Ôm vào lòng cả phố xá thênh thang
Không có anh nắng vẫn vàng rực rỡ.

(Laika)

Tạm biệt tuổi thơ tao phải lớn mất rồi

Đưa tay đây
Tao dắt mày về ngày xưa
Về với tuổi thơ, tắm cơn mưa đầu hạ
Mưa xối mù trời, gột rửa hết bụi đường, bon chen, vồn vã
Mình bứt lá dừa, tết cào cào cho đá nhau chơi

Chạy nhanh lên mày ơi
Dưới ao làng, mấy đứa trẻ con đang tập bơi thích quá
Mày đừng lo, không biết bơi cũng không sao cả
Tao chặt cây chuối già
Mày ôm chặt vào, vung chân đạp một hồi là sẽ biết bơi ngay.

Mày lại đây…
Tao với mày chơi bi
Mày thua rồi ngủ nhè lăn ra khóc
Tao xị mặt ra, trả mày nguyên một vốc
Mày lại cười khì khì, lại lóc cóc đòi chơi
Một lần này nữa thôi, mày thua rồi đừng hòng tao trả nữa

Ở kia kìa, giàn hoa tigon mới nở
Mày cúi xuống đi, kênh tao lên, tao ngắt vài chùm
Rủ thêm mấy đứa con con
Thành hai hội nhà gái, nhà trai, mình chơi trò cô dâu chú rể

Cầm lấy cái chai
Tao với mày ra đồng bắt dế
Con dế mèn này cặp đùi to đáo để
Đá con nào cứ phải biết tay ông

Thả diều đi…
Gió đã lên thơm mát cả cánh đồng
Mày cầm dây, tao tung lên, chạy thật nhanh kẻo diều không kịp gió
A!
Bay rồi
Cái đuôi dài ngoằng
Bay cao thật đó
Buộc vào cây đi, mình nằm bên bờ cỏ, nghe dòng nước êm trôi

Ở lại đây một tí nữa thôi
Tao muốn chặt tre, cùng mày chơi súng phốc
Bắn nhau tùm lum, vừa chạy vừa la, vừa thở ra hồng hộc
Tao biết mà, mày sẽ lại thua tao

Mày nghĩ xem…còn trò gì chưa thử không nào
Chơi chắt, chơi chuyền, bắt chuồn chuồn… trò nào tao cũng thích
Giá như mình cứ được ở đây
Mãi vui chơi
Đùa nghịch
Chẳng phải quay trở lại bây giờ

Trời tối rồi kìa
Về nhanh thôi, kẻo bố mẹ lo
Tao muốn có phép màu,
Bắt thời gian ngừng trôi, để tuổi thơ ở mãi
Tiếng cười trong veo
Giữ tháng năm ở lại
Làm trẻ con
Không hề biết mùi trống trải, đơn côi

Tạm biệt tuổi thơ, tao phải lớn mất rồi.

(Laika)

Vần thơ cuối năm

Vần thơ tình mà cuối năm anh viết
Vẫn mặn nồng da diết lắm em ơi
Bao câu vần theo con chữ chơi vơi
Anh gói gém gửi về nơi em đó

Trái tim yêu vẫn luôn hồng sắc đỏ
Như ngày nào mình mới có được nhau
Để ái tình xóa sạch nỗi thương đau
Mà nhân thế gieo một màu dang dở

Dựa vào nhau ta quyện hòa hơi thở
Cho đất trời nức nở phút đắm say
Cho quên đi bao gian khó tháng ngày
Chỉ còn lại đôi vòng tay khờ dại

Phút ái ân anh cùng em mê mải
Nụ hôn nồng mãi mãi chẳng rời xa
Bờ môi em sao đắm đuối mặn mà
Để trong anh một vườn hoa xuân sắc

Vần thơ tình anh hằng ngày thầm nhắc
Cuối năm rồi …..
Vẫn đậm đặc….
Hương yêu !
Hồng Giang.

Xót xa

Trách ông trời vừa hửng nên chút nắng
Sao vội vàng làm bạc trắng mưa rơi
Xót thân em lê từng bước dã rời
Bàn chân nhỏ như bơi trong lầy lội

Kiếp mồ côi có làm chi nên tội
Mẹ cha em sao vội bỏ em đi
Để thân em nào đã biết làm gì
Đành lê gót thích nghi cùng cuộc sống

Mưa nhẹ rơi kéo theo cơn gió lộng
Một mình em đường trống vắng cô đơn
Về đâu đây để nũng nịu tủi hờn
Chiều cuối năm chờn vờn cơn gió lạnh

Bàn tay nhỏ lang thang tìm nhặt nhạnh
Biết ai người thấu bất hạnh cùng em
Mắt xoe tròn chiều chạng vạng nhá nhem
Thân cô lẻ ướt nhèm trong buốt giá

Xót xa thay cho cuộc đời bạc quá
Tấm thân gầy ….
Nghiêng ngả …..
Giữa trời đông !
 Hồng Giang.

Đừng lấy chông nữa mẹ ơi …

Trâu già còn gặm cỏ non
Nay mẹ cất bước bỏ con một mình
Con buồn con khóc lặng thinh
Mẹ vì sung sướng bỏ tình mẹ con
Để con phải sống cô đơn
Mất cha thiếu mẹ lòng con rối bời
Đừng lấy chồng nữa mẹ ơi
Con muốn bên mẹ suốt đời không xa
Trước kia đau đớn mất cha
Giờ con mất mẹ…mẹ à…sống sao
Đời con còn nhỏ lao đao
Đơn thân côi cút ai nào no toan
Còn mẹ đi lấy giàu sang
Biến con thành đứa con hoang không nhà
Giờ con thiếu vắng mẹ cha
Không nơi nương tựa người ta chê cười
Còn mẹ thì muốn sướng người
Bỏ con đi lấy chồng đời làm chi
Già rồi còn đẻ làm gì
Nghe con khuyên bảo…đừng đi lấy chồng..!

Sưu tầm

Anh có buồn ?

Anh có buồn
khi vắng bóng em không.
Có chờ trông như mùa đông mong nắng.
Mỗi bước đi có thấy lòng trĩu nặng.
Khi lối về trắng xóa màn sương.

Anh có buồn
khi nghĩ mất người thương.
Có thao thức trong đêm trường lạnh giá.
Có tìm em giữa dòng đời hối hả.
Có rộng lòng bỏ quá lỗi lầm không.

Anh có buồn
khi bão tố mưa giông.
Phủ trên vai mái tóc bồng bạc trắng.
Giọt châu rơi..đôi làn môi mặn đắng.
Có chạnh lòng, nhìn hoa nắng người ta.

Anh có buồn
có cảm thấy xót xa.
Khi thấy em…như bông hoa tàn héo.
Một tâm hồn…thơ ngây giờ lạnh lẽo.
Anh có buồn…khi muôn nẻo không em.

Anh có buồn
Khi tất cả chẳng còn quen
Anh có buồn?
Anh có buồn không?

JANA

Góc phố vắng anh

Em lê gót về trong chiều nắng nhạt
Đoạn đường dài mỏi rạc cả đôi chân
Buồn riêng mang lẻ bước với phong trần
Cùng cát bụi phù vân giăng ngập lối.

Nơi góc phố em qua đường rất vội
Rồi khuất dần trong mỗi giọt sầu rơi
Lời chia tay theo vệt nắng cuối trời
Bỏ em lại dòng đời không bến đỗ.

Từng chiếc lá ngược nắng vàng loang lổ
Đôi chân em bước khó nhọc vô cùng
Biết bao điều em nghĩ ngợi mông lung
Sao ta chẳng đi chung về một hướng.

Sao em vẫn thương ai lòng lụy vướng
Mãi lang thang mộng tưởng biết bao chiều
Hàng cây buồn rụng lá đến liêu xiêu
Góc phố vắng người yêu rời xa mãi…

Thục Nương

Nhớ người yêu

Phố thị cao cao đứng lặng buồn
Thấp thoáng mờ mờ lẫn hơi sương
Chiều buông chầm chậm mây hờ hững
Gió thoảng rơi rơi lá ngập đường

Phố thị chiều nay có một người
Nhớ người yêu dấu tận miền xuôi
Bao năm vẫn khắc ghi hình bóng
Thầm gọi tên anh suốt một đời.!

Tình yêu nào có tội tình chi ?
Mà trời chia hai ngả phân kỳ
Xa nhau đâu phải đường đi khó
Mà tại duyên mình phải biệt ly…

Xuân nay tôi lại nhớ thương chàng
Mối tình chung thủy vẫn vương mang
Dù đời ngăn cách tình ngang trái
Nguyện sẽ theo nhau đến địa đàng./.

Ngọc Dung 

Tháng giao mùa

“…Tháng giao mùa…em có thấy chơi vơi?
Kỷ niệm xưa có về cùng nỗi nhớ thương dai dẳng?
Cuộc đời dài, mà yêu thương quá ngắn!
Đôi tay mềm chưa nắm, đã vội buông…

Tháng giao mùa…em có thấy chợt buồn?
Nếu như đừng trẻ con, hay đừng kiêu hãnh quá!
Để bây giờ hai kẻ dưng xa lạ
Chỉ biết gượng cười khi nhớ đến người kia…

Tháng giao mùa…em có thấy không kìa!
Đôi tình nhân nép bên nhau dưới mái hiên màu tím,
Bờ môi tìm bờ môi ngọt lịm,
Mặc kệ bên ngoài sấm chớp mưa giông…

Tháng giao mùa…em có nhớ tôi không?”
Du Phong

Em nợ tình xưa

Ngày mai đây ! em theo chồng anh nhé !
Về phương trời lặng lẽ … cuối miền xa ..
Em cũng đành lỗi hẹn chuyện chúng ta
Chào anh nhé ! … em về miền đất lạ … !!

Ngày mai kia ! … lệ rơi nhiều … buồn bã
Em theo chồng ! … về xứ lạ … buồn đau
Anh hiểu cho ? … không mặc áo khỏi đầu
Hiếu phụ mẫu … không qua cầu rút nhịp !

Ngày ra đi … lòng em buồn thiêm thiếp …
Rồi nhớ thương ! Khi bìm bịp kêu chiều …
Hoàng hôn về ! …lòng nhớ đến người yêu
Đêm thầm khóc em rơi nhiều … nước mắt !

Người đừng nói … em xa lòng ! Cách mặt
Chẳng giữ gìn tình son sắt … thủy chung !
Chuyến đò chiều ! … đã cập bến phù dung
Còn nhớ thương người cuối cùng … ở lại ?

Anh có hiểu ? …nỗi lòng người con gái ??
Mang nỗi sầu buồn mãi … lắm xót xa …!
Em theo chồng ! … nhưng đau lắm cơ mà
Không hạnh phúc ! như người ta nghĩ nhé !

Đời con gái ! … luôn âm thầm … lặng lẽ ..
Ôm nỗi buồn ! … rồi thành kẻ đau thương
Xa nhau rồi ! … lòng em nhớ vấn vương
Tim sầu héo nơi miền … phương trời lạnh !

Em theo chồng ! mang nỗi buồn canh cánh
Ngày thẫn thờ …đêm thức suốt năm canh
Cũng thật buồn duyên hai đứa không thành
Nghĩ đến anh ! …em thương mình nhiều lắm

Chiều hôm nay ! …nhìn về phương trời thẳm
Mắt em buồn ! … ướt đẫm …Nhớ người xưa
Mình xa nhau ! … xuân đến ! …mới nữa mùa
Mà tưởng chừng mình mất nhau muôn thuở !

Người xưa ơi ! …kiếp này … đành mắc nợ ?
Suốt đời mình không gặp gỡ ?… nhé anh .?
Bởi ngày mai ! …mình đã hết ! …tuổi xanh !
Nếu gặp lại …cũng chẳng thành Anh nhé !!
VINH SANG