Xuân đất khách

Xuân quê nhà… ấm áp trái tim ta
Xuân đất khách… xót xa lòng lữ thứ
Ai hiểu chăng? Nỗi niềm thân viễn xứ !
Nhớ cồn cào… ôi hai chữ “Quê Hương”

Nơi phương xa…ngăn cách vạn dặm trường
Tôi bỗng nhớ con đường về quê Mẹ
Tết xứ Người… thân quạnh hiu, đơn lẻ
Thêm “Tuổi đời” nghe buồn tẻ làm sao ?

Ở bên đây… không có hoa Mai, Đào
Không hương vị ngọt ngào mâm ngũ quả
Khắp nẽo đường…toàn là tuyết trắng xóa
Cội cây già… trơ trọi lá mùa đông

Suốt ngày… không có một chút nắng hồng
Nghe giá buốt… trong lòng khi xuân đến
Xa người thân… xa bạn bè yêu mến
Giữa lạnh lùng… trông bờ bến yêu thương

Mong hiểu dùm… tâm sự kẻ ly hương
Tôi muốn gửi… yêu thương cho “Đất Mẹ”
Chúc người thân… bạn bè vui, mạnh khỏe
Đón xuân này , vạn sự sẽ thành công !!!

Sưu tầm

Anh đừng hát nữa

Anh đừng hát nữa bài tình ca đã cũ
Em nghe đủ rồi, chẳng còn muốn nghe thêm
Bài tình ca này vốn dĩ rất dịu êm
Nếu như anh chẳng đem hát tặng người con gái khác

Bài tình ca từng câu từ vỡ nát
Anh lại nhặt về chắp vá, hát em nghe
Em thấy tim mình lạnh đến tái tê
Xin lỗi anh, không muốn nghe thêm nữa

Em chán nghe những nốt trầm dang dở
Chẳng còn gì để mà nhớ nữa đâu
Dấu thăng kia từ lâu đã nát nhàu
Nên xin anh đừng làm đau em nữa

Đã từ lâu em thôi không còn sợ
Khi một mình mùa trở gió đông sang
Em vẫn là em, hơi thở đã nhẹ nhàng
Thế nhé anh đừng mang thêm lạnh giá

Bài tình ca buồn sẽ chẳng ai muốn nhớ.

(Laika)

Người ấy và tôi

Người ấy nói rằng tôi là kẻ đến sau
Khi gặp tôi tim đã đầy vết xước
Biết bao lần nước mắt đã chảy ngược
Vì yêu thương … dâng trọn mối tình đầu

Người ấy bảo rằng .. mang một mối tình đau
Cho đến giờ chưa quên hình bóng củ
Tuổi xuân cứ dần trôi .. như lá mùa thu héo rủ
Gương mặt bây giờ đã thành thiếu phụ giữa chừng xuân

Chạm mặt tôi . Người ấy thoáng ngại ngần
Sợ thêm một lần chuyến đò tình dang dở
Còn riêng tôi .. khi lần đầu gặp gở
Ánh mắt u buồn .. tôi không thể nào quên

Người ấy và tôi .. như dò dẩm trong đêm
Tay muốn nắm bàn tay . Để trao chút tình đã cạn
Chạm khẻ thôi sợ niềm tin yêu tan tác
Đã lỡ một cung đàn nên rất sợ lạc mất nhau

Người ấy bảo rằng từ giờ đến ngàn sau
Muốn thêm một lần yêu .. nhưng phải yêu thật chậm
Hãy hứa với nhau sẽ yêu thương sâu đậm
Và …đến bây giờ …. hai đứa vẫn cô đơn. !

Minh Hà

Bao giờ anh trở về

Mùa đã trở và xuân về trên lá
Nắng đã vàng thôi lạnh giá đôi tay
Gió phất phơ hôn cô gái nheo mày
Dõi mắt xa ngóng ngày người trở lại.

Cội Anh Đào đang gật gù ngủ ngái
Lung lay cành xua lá úa cuối Đông
Từ khẳng khiu chồi non nhú xanh lòng
Uống sương đêm hé môi cười chúm chím

Rét dang tay đón nàng xuân ngọt lịm
Vắt vẻo mình theo lộc biếc rung rinh
Ngọn cỏ lau vờn theo gió cười tình
Én gọi bầy hót bài ca hội ngộ.

Em son phấn che dù hồng xuống phố
Ngơ ngẩn nhìn hoa nở rộ chào xuân
Chạnh lòng khi bao nhiêu cặp tình nhân
Âu yếm bên nhau xuân tràn khóe mắt.

Gom tơ lòng em cuộn tròn nén chặt
Thương ai kia xa cách mặt nghìn trùng
Biết có kịp về hòa điệu vui chung
Hay lỗi hẹn câu tương phùng bỏ ngõ.
Dã Qùy

Xem thêm →

Xin hỏi em có thích mùa đông ?

Em bảo mình yêu nhất mùa đông,
Ngủ vùi chăn ấm …rúc nách chồng,
Sao không thương cảm người đơn lẻ,
Một mình quằn quại…giá lạnh phong ….

Em bảo mình thích nhất mùa đông,
Được xem tuyết phủ khắp núi rừng,
Tại sao không xót …người trên bản,
Đốt lửa đêm ngày xua giá băng…

Em nói với anh thích mùa đông,
Không phải son phấn má vẫn hồng,
Sao không nghĩ tới người gieo hạt,
Rét ngọt rét hại…khổ nhà nông…

Em bảo mình thích nhất mùa đông…
Ông ,bà, cha, mẹ …chịu nổi không ???
Rét buốt thân già sao chịu thấu !!!
Anh hỏi : em còn thích mùa đông …!?)))

Sưu tầm

Nỗi buồn xa xứ

Nghĩ mà đau … bố mẹ sinh ra ta rồi cho ta đi ăn học rồi 19 -20 đi hoc xa ko thì đi làm xa rồi sau này cuộc sống bên ngoài tốt hơn không muốn về nhà nữa để cho cha mẹ ở nhà 1 mình . Rồi những những người trong hoàn cảnh nghèo khó cũng đi xa mong sẽ đổi đời … và họ có 1 chút ít thì lại ko muốn về quê thăm cha mẹ. có người cả năm mới về 1 thăm gia đình 1 lần rồi thời gian thôi đưa bố mẹ già yếu rồi ốm đau bệnh tật .Con cái chỉ gọi 1 lời hỏi thăm … có khi bố mẹ mất thì con cái mới về. Dưới đây Thobuon.com xin gửi tới các bạn bài thơ của chị Thảo Lê viết về nỗi buồn xa sứ mỗi ngày xa quê thương cha mẹ.
 
Bao năm xuôi ngược giữa dòng
Rời làng xa xứ mênh mông biển người
Bờ môi tắt lịm nụ cười
Nỗi buồn vây kính tâm tư tháng ngày
Đâu còn những giấc ngủ say
Trưa hè nắng nóng những ngày thu sang
Đông về dạ thấy bất an
Thương cha nhớ mẹ thuốc than từng ngày
 
Nhớ sao dáng mẹ con gầy
Bát canh mẹ nấu những ngày bên nhau
Thương cha mưa nắng dãi dầu
Lưng còng áo vải bạc màu gió sưong
 
Phận nghèo con phải tha phương
Đêm ngày khắc khoải nhớ thương quê nhà
Mong sao ngày tháng dần qua
Cho con về lại mái nhà thân thương
 
Không còn kiếp sống tha phương
Bên cha bên mẹ tình thương đong đây
Cho con một giấc ngủ say
Quên bao khó nhọc,tháng ngày quạnh hiu
 
Nỗi lòng chỉ có bấy nhiêu
Bao năm xa xứ bấy nhiêu năm buồn…!
@Thao Le

Nhặt

Tôi nhặt nhạnh những nỗi buồn trên phố
Của ai rơi, xin được trả lại này!
Không dùng đến thì để vào một chỗ
Hà cớ gì mà lại vứt lại nơi đây?

Tôi nhặt được những vô tâm thừa thãi
Họ ném đi mà chẳng ngoái lại nhìn
Nên tự hỏi liệu rằng là có phải
Xa xỉ nào hơn hai chữ: Niềm Tin?

Tôi nhặt được dấu hài em thuở ấy
Khi quay lưng về phía cuối con đường
Dẫm tắt cả lửa lòng ngun ngút cháy
Đến bây giờ khói cũ có còn vương?

Tôi nhặt lại chính bóng mình cô lẻ
Tự ủi an, như thế cũng vui rồi!
Vì tôi hiểu dẫu có sao thì dẫu…
Với bóng mình – cũng là đã một đôi!

Huân Trần

Đêm trở gió

Mưa nửa đêm, kèm theo gió lạnh
Em vội vàng, khép cửa sổ đêm
Có nỗi buồn, không thể đặt tên
Em thao thức, giữa đêm trở gió.

Đêm không ngủ, nằm hoài trăn trở
Cứ vụng về, giấu nhớ vào tim
Hình bóng anh, như  mãi còn in
Lòng tê tái, giữa đêm trở gió.

Đêm vắng anh, chìm trong thương nhớ
Ngoài trời kia, gió lạnh mưa rơi
Chăn màn nào, ấm trái tim côi
Em mỏi đếm, mưa rơi tàu lá.

Đêm thức trắng, chơi vơi lạnh giá
Bản nhạc khuya, vì thế lão lề
Đêm không anh, như dài lê thê
Em muốn khóc, vào đêm trở gió./.
Đào Văn Cứu

Mơ về phương ấy

Em lạnh quá ngồi mơ về phương ấy
Nắng ngập tràn được tung tẩy cùng anh
Được thênh thang vui cuộc sống an lành
Là dâu thảo sống chân thành giản dị

Trời phương Nam với tình người cao quý
Trai kiên cường gái thùy mị nết na
Rất thủy chung tình nghĩa với thật thà
Mới mơ thôi cũng thật là ấm áp

Mấy hôm nay trong dòng người tấp nập
Giữa mùa đông lại bão táp giông đời
Chợt hiểu rằng trời đất vẫn thế thôi
Chỉ bên anh mới tuyệt vời hạnh phúc.

@Mai Thu Nga​

Thứ 7 giao mùa

Đông oằn mình kéo về cơn gió cuối
Bởi chẳng đành tiếc nuối sợ sang xuân
Chiếc lá khô cũng cảm thấy tần ngần
Cố bám chặt vào thân cây trơ trụi

Sương giăng giăng kín khoảng trời buồn tủi
Hạt mưa vương an ủi đợi chồi non
Đã sắp qua bao ngày tháng mỏi mòn
Xuân sẽ đến nối tròn câu hẹn ước

Lại thứ bẩy vẫn như bao tuần trước
Ly cafe uống được nửa cô đơn
Từng giọt rơi vào đáy cốc tủi hờn
Làn khói thuốc chờn vờn trong nhung nhớ

Câu thơ tình viết ra còn dang dở
Ở nơi nào người có nhớ hay không
Hãy giữ gìn em nhé má, môi hồng
Kẻo gió lạnh ngày cuối đông buốt giá

Phút giao mùa giữa dòng đời hối hả
Anh lại ngồi …..
Gom cả …..
Mối tình xa !
Hồng Giang.