Em cần anh … cần lắm

Anh đi xa nhưng kỉ niệm vẫn còn
Chạm đâu đâu cũng lạc vào miền nhớ
Đêm thật dài, hòa bóng đêm nức nở
Dốc cạn tình vào hơi thở nén sâu.

Đã qua đoạn… si mê mối tình đầu
Sao em vẫn ươm hoài mầm hi vọng
Tuổi trưởng thành ai đâu còn trông ngóng
Một tình yêu đắm đuối hóa cuồng si.

Người ta thường… ôm cô đơn xiết ghì
Ai dạo phố hay làm gì vẫn mặc
Sao em vẫn nghe tim mình quặng thắt
Vẫn thấy cần, cần lắm một tình yêu.

Phố đông người nhưng xa lạ rất nhiều
Đành thả mình trôi giữa dòng thương nhớ
Xin yêu thương bình yên đừng mắc nợ
Anh thật gần cho hạnh phúc lên ngôi.

Thật trẻ con khi cần phải có đôi
Cần được chở che khi chiều rét buốt
Em đã qua rồi thời son trẻ…
… nhưng trái tim còn gầy guộc.
Nên vẫn cần anh, cần lắm giữa cuộc đời.
Dã Qùy

Vô đề

Còn chút gì sót lại
Trong tận cùng hư không
Nghe hơi ấm mênh mang
Hạt nắng vàng cuối đông.

Chiều ghé về bên sông
Đàn cá tranh nhau mồi
Ta trở về tìm bạn
Cố nhân xưa đâu rồi.

Lương Tiễn Thuận

Mùa đông 2

Đêm đơn lẻ giấu nỗi buồn cô quạnh
Gió thì thầm lành lạnh thổi hồn ai
Giọt mưa đông cũng luồn lách giằng giai
Sầu chiếc bóng chờ hoài trong nỗi nhớ

Vần thơ tình cũng oằn mình trăn trở
Chờ mong ai dang dở cả mùa đông
Ở nơi nào người có thấy buồn không
Mà lệ vương trên má hồng mờ nhạt

Dấu yêu ơi biết bao ngày khao khát
Chờ trông nhau từ lúc bạc chiều thu
Nay giữa đông trời đã nổi sương mù
Sao nỗi nhớ cứ ngu ngơ khờ khạo

Có phải chăng tình ta là hư ảo
Nên đông tàn còn ảo não cách xa
Để giọt mưa cứ giăng mắc nhạt nhòa
Đem giá buốt tràn qua lòng lữ khách

Đêm cô đơn vầng trăng tàn chênh chếch
Anh đợi chờ …..
Ngốc nghếch ….
Cả trời đông !
 Hồng Giang.

Anh có nghe không ?

Anh có nghe không như lòng biển gọi
Lời thì thầm như nhịp đập con tim
Chiều không anh khơi sóng giạt nỗi niềm
Lăn vào biển sóng dập dồn tan tác …

Anh có nghe không như lời biển hát
Ru dã tràng kết những hạt tương tư
Ta xa nhau sóng biển cũng làm nư
Chỉ ầm ừ đi qua ngày vắng lặng…

Anh có nghe không như lời đêm trắng
Những chập chùng từ ánh mắt biển khơi
Ngồi hát suông với biển một đôi lời
Nghe đau nhói vì đời còn cách trở…

Anh có nghe không lời yêu bé nhỏ
Em cháy bùng với hơi thở đời trao
Đôi mắt em ngàn năm vẫn khát khao
Nhuốm men tình cho một vòng tay ấm…

Ngọc Suri

Trăng mùa đông

Buổi ấy chiều Đông thiếu nắng vàng
Trời buồn ngã bóng vệt chiều loang
Vườn cây gió thoảng lay bóng tuyết
Màn đêm vừa thả Bến sông hoang

Nguyệt ảnh đêm buồn ôm lòng nhớ
Sương mờ giăng lối bóng chiều tàn
Một mảnh trăng vàng như say đắm
Để lòng tiếc nuối mảnh trăng ngoan

Hoa Tím

Sắc hoa mầu nhớ

Mười năm xa cách phố phường
Tôi về thăm lại con đường ngày xưa
Vô tình trời đổ cơn mưa
Bao nhiêu kỷ niệm xa xưa hiện về
Em xinh xoã mái tóc thề
Mắt trong như nắng má hồng như mây
Anh nhìn mà ngẩn ngơ say
Làm cho bối rối đọa đày con tim
Chiều nay vắng lặng êm đềm
Khung trời thương nhớ biết tìm em đâu
Một thời yêu dấu chìm sâu
Sắc hoa màu nhớ tìm đâu bây giờ..

Phong Nguyễn

Lãnh bụi trần

Mượn cánh hoa sen tẩy bụi trần
Mà lòng không một chút phân vân
Sao chàng lại nỡ vô tình thế
Bỏ mặc mình em đắm lệ ngần
Khoác áo nâu sồng quên tục lụy
Sớm chiều kinh kệ tiếng chuông ngân.
Thanh mai trúc mã từng xa cách
Muốn được bên nhau khó vạn lần.

Thục Nương

Buồn đông

Gió lạnh lùng tủi hờn lay chiếc lá
Đêm co mình nghiêng ngả đợi chờ ai
Thời gian như cũng lặng lẽ kéo dài
Cơn mưa muộn giằng giai trong trông ngóng

Cánh cửa sổ nhà bên quên chưa đóng
Để rèm mành lóng ngóng cứ đẩy xô
Bức tranh chiều vẽ dở chẳng kịp tô
Vài giọt mưa làm chỗ khô chỗ ướt

Ly rượu mạnh chẳng làm anh say khướt
Điếu thuốc tàn lả lướt khói nhẹ vương
Hình bóng người mà anh trót yêu thương
Cứ ẩn hiện trong chiếc gương quá khứ

Hỡi ái tình xin ngươi đừng giần dứ
Giữa đông rồi buốt giá cứ tràn sang
Đêm cô đơn mưa rét cũng phũ phàng
Mặc tất cả lang thang tìm nỗi nhớ

Bản tình ca vẫn còn đang hát dở
Đêm đông buồn ….
Than thở …..
Đợi người xa !
 Hồng Giang.

Kiếp phù sinh

– Nín đi em ..! Sát vào anh bớt lạnh
Đường phố mà ..Chắc sẽ có người qua
Chỉ lúc thôi ..Em sẽ có được quà..
Em đừng khóc ..Đêm nay mình không đói..! –
…………………………………………………..

Lệ ngập tràn thấu cảnh đời ly biệt
Cha mẹ còn ..hay cầu thực nơi đâu
Tuổi phất phơ..tóc mới ở chỏm đầu
Đời bạc bẽo đã gieo sầu con trẻ..

Trách ai đây hay nghiệp đời nhân quả
Sinh mạng nầy để trả nợ kiếp xưa
Người thân ư..Còn bao nỗi đổ thừa
Vất vưởng sống ..Giữa dòng đời xuôi ngược..

Đêm lạnh căm…Cầm lòng sao cho được
Nếu bên mình ..Ẩn hiện kiếp phù sinh..
Đồng bạc lẻ..che đậy nỗi vô tình..
Ai cũng thế….Đại đa là như thế….

Vẫn phải sống ….Giữa vòng tay sương gió
Cạm bẫy cuộc đời ..Vần vũ… dậy lớn khôn
Trong thiềm thức ….Mang kiếp lạnh cô hồn..
Mơ âu yếm ..Lệ thầm rơi trong máu..!
……………………………………………..

Trang thơ hồng ….Giữa ngày đông mưa lạnh
Ngẫm cảnh đời…Như nhắc nhở tấm thân
Được sinh ra ..bên cha mẹ cõi trần..
Sống bình an ..là ngập tràn ..Tu – Phước..!

==========================
Lan Anh

Xa rồi còn đâu ?

Xa rồi
người hỡi còn đâu
Những lời hẹn ước
thuở nào bên nhau

Bảo rằng
yêu đến bạc đầu
Đường đời chung bước
ngọt ngào ái ân

Mặc cho
gặp phải khó khăn
Bền tâm vững chí
gian nan ta cùng

Bâygiờ
đường chẳng đi chung
Tay không nắm lấy,
lạnh lùng với nhau

Những lời
âu yếm ngày nào
Cũng không còn nữa
vì sao hỡi người ?

Nguyễn Nhơn