Tiễn biệt

Anh gặp em, buổi chiều thu năm ấy
Tuy vô tình, nhưng ẩn chứa nét duyên
Chỉ như gió, tỏ ra vẻ hững hờ
Em e thẹn,  cười!.. chào anh khe khẽ

Giọt thời gian, vội vàng rơi trong nhớ
Khiến vô hồn, trái tim khổ đang yêu
Mang hồn anh, theo những sợi gió chiều
Hơi phảng phất, mùi hương thơm đồng nội

Anh đã si và mê em từ ấy
Phút vô tình, gõ cửa trái tim yêu
Dù thời gian, có bỏ mặc ráng chiều
Thì tình anh,đã hòa trong tiếng gió

Những ngày phép, tưởng chừng như chưa đủ
Hai con tim, đang khao khát khi yêu
Làn môi hương và một bóng dáng hường
Không khỏa lấp, vòng tay ôm vội vã

Anh lại đi, để mình em cô lẻ
Trước cuộc đời, bao sóng gió nổi trôi
Vì phận gái, đâu giữ mãi xuân thì
Nên nuốt lệ, vội vàng em kết tóc.. !!!

Nghe tin ấy trái tim anh vụn vỡ
Mối tình đầu chỉ có thế thôi sao?
Em vứt bỏ những kỷ niệm ngọt ngào
Mà vội vàng quên anh sang bến khác

Tim dỉ máu, anh mong em hạnh phúc
Một mối tình, anh dành hết cho em
Chẳng tiếc nuối, cho lệ chảy dư thừa
Hay khóc than vì người tình phụ bạc..!!

Nhưng than ôi! giờ đây đâu còn nữa
Em âm thầm, đã tiễn biệt dương gian
Bóng hình xưa, giờ ẩn khuất thật rồi
Thời gian chết, gửi linh hồn tượng đá

Ta tiếc nuối cho một đời hoa ngọc
Thân ngọc ngà sao phải khổ truân chuyên
Gánh nhiêu khê bao trái đắng ở đời
Kiếp hồng nhan sao chịu thân bạc mệnh

Tiễn biệt em! mối tình đầu một thủa
Lặng cúi đầu, vĩnh biệt hỡi người xưa
Nghe tin em…, mà lệ chảy hai hàng
Người xưa ơi! Anh cúi đầu…tiễn biệt..!!!
VC

Giá mà …

Đố ai hắt nước tận giời
Vét hết muối biển, thay lời vua ban

Đố ai cứu được trăng tàn
Rung cây rụng hết lá ngàn xuống sông

Đố ai xua hết mùa đông
Trong ta giá lạnh phòng không một đời

Thì ta “bắt chạch đằng duôi”.
“Bắt chim trong trứng, ôm người trong tranh”

Thì ta lên tận trời xanh
Rủ rê chú cuội bẻ cành…về chơi

Thì ta ra tận ngoài khơi
Tay ôm hết thảy mây trời biển sâu

Giá người đừng lạc về đâu
Ta không đến nỗi bạc đầu…Người ơi !
NGUYỄN LÂM CẨN

Thơ tình chủ nhật

Ngày chủ nhật vần thơ tình anh viết
Bao câu vần vẫn tha thiết chờ trông
Gửi cho em chút nắng ấm mùa đông
Em nhận nhé cho môi hồng bớt nhạt

Ngày chủ nhật mối tình xa khao khát
Được bên nhau cho ướt át nắng chiều
Cúc Họa Mi muốn nhắn nhủ bao điều
Ao ước mãi giấc mơ yêu khờ dại

Sáng mùa đông mọi người còn mê mải
Tấm chăn hồng đắp mãi chẳng rời xa
Ở nơi nào em có thấy thiết tha
Thấy chợt nhớ người mà em trông ngóng

Nụ cười tươi trên môi hồng còn đọng
Khung cửa quen vẫn còn đóng then cài
Đêm thao thức khắc khoải suốt canh dài
Vẫn chờ đợi bàn tay ai nồng ấm

Ngày chủ nhật thời gian trôi chầm chậm
Anh chờ em ….
Vần thơ ngấm …..
Tình xa !
 Hồng Giang.

Ngày thứ bảy mùa đông

Thêm một ngày thứ bảy của mùa đông
Ngày không nắng..nghe mênh mông là nhớ
Giọt thời gian dường như cũng thở dài trăn trở
Cứ chầm chậm trôi..có phải đợi ai về..?

Thứ 7 của mùa đông chẳng còn những say mê
Có một kẻ cô đơn vùi mình trong nỗi nhớ
Ngồi đếm yêu thương như chính mình đang mắc nợ
Biết đến bao giờ để trả hết những chơi vơi..

Thứ 7 của mùa đông chẳng còn những nụ cười
Sắc tím buồn cuốn chiều hoàng hôn vào trong miền hư ảo..
Có một kẻ lặng thinh giấu niềm đau vào trong đôi mắt ráo
Bởi nước mắt vô âm thầm cứ chảy ngược vào tim..

Thứ 7 của mùa đông..có một kẻ khao khát kiếm tìm
Một vòng tay..một nụ hôn nồng cháy…
Mùa đông về…gió vô tình đến vậy
Cứ thổi vào lòng..những say đắm..bâng khuâng…

Thơ +Hue Nguyen

Uống đi em

Đêm lại về, em đừng khóc nghe em
Nếu có buồn, cũng cố vui em nhé
Hãy bình yên, và mỉm cười khe khẽ
Ở nơi này, anh thầm gọi tên em

Anh vẫn vậy! khi những lúc về đêm
Vẫn nhớ thương người em  giờ xa quá
Em ra đi và mang theo tất cả
Anh trở về với cõi của riêng anh

Trời lất phất, những cơn mưa lành lạnh
Thân em tôi, bé nhỏ đến mong manh
Em nhớ kéo, giùm anh thân áo ngắn
Noel sắp về, lạnh lắm biết không em?

Em ở đâu? Trong tận cùng tâm khảm!!
Anh dày vò những nỗi buồn không tên
Những đêm dài khi phố đã tắt đèn
Anh lạc loài chơi vơi cùng nỗi nhớ

Sao em đi  vội vàng như cơn gió
Sao cố tình như chưa thể chia xa
Em mang đi những trắc ẩn vô bờ
Bờ ngẩn ngơ bởi sóng giờ xa lắm

Cố thảnh thơi!  sóng về nơi thăm thẳm
Bờ thẫn thờ nhìn sóng cứ trôi xa
Trên phố đông nhộn nhịp người đi qua
Anh mải mê tìm dáng em gái nhỏ

Chếnh choáng say anh trở về xóm nhỏ
Nhớ về em lại cảm thấy  vô hồn
Em đã xa anh cảm thấy cần hơn
Những phút giây dù có là giận dỗi

Uống đi em cho dù có mặn đắng
Lời thật lòng thường hay rất chua cay
Bình yên nhé, em cứ về nơi ấy
Cuối con đường người đó vẫn chờ em

Trái tim

Có đôi lúc thấy lòng mình biết khóc
Có lẽ rất đau, có lẽ rất nhọc nhằn
Đành im lặng để mặc lòng than thở
Biết làm gì khi mệt mỏi, phân vân…?

Rồi một ngày sẽ đi hết thanh xuân
Màu năm tháng chỉ còn vương trên tóc
Em chẳng biết liệu mình còn biết khóc
Khi hoài niệm về… một dĩ vãng đã xa…

Giá như bây giờ em thoáng chốc đã già
Thì chắc có lẽ không biết buồn gì nữa
Anh có biết không, em ước mình buông bỏ
Từ rất lâu rồi chứ không phải đến đây…

Đoạn tình cảm này đã như gió như mây
Dẫu ngắn, dẫu dài, dẫu ai yêu nhiều nhất
Thì em vẫn biết một điều là sự thật
Em buộc phải quên, đừng nhớ mãi làm gì…

Hãy nói anh buồn, hãy nói thế… thế đi!
Anh có nghe không, lòng em đang gào khóc
Em biết làm gì trước trái tim mệt nhọc
Nỗi nhớ cứ đầy khi đi kiếm lãng quên…
Stam

Phố buồn

Nơi ấy bây giờ có lạnh lắm không?
Phố có hắt hiu trong làn sương mờ đục
Phố có thương con đường quanh co uốn khúc
Tựa mái tóc bồng trong gió lạnh chiều nay.

Phố ấy bây giờ có thiếu vắng một bàn tay?
Sưởi ấm một bàn tay đêm dài lạnh giá
Chợt nhớ phố buồn một mình thương đến lạ
Nhắn gửi gió mùa đừng kéo đến mà chi.

Phố ấy bây giờ không giống mọi khi
Người xa người co ro trong giá rét
Đêm nằm nghe tiếng gió lùa gào thét
Nhớ lắm một người nhưng chẳng thể gọi tên.

Ngọn đèn vàng đầu phố từng đêm vẫn thắp lên.
Gánh gồng ưu tư muộn phiền trăn trở
Tĩnh lặng lắng sâu nén trong từng hơi thở
Đêm thật dài đêm chở những niềm riêng.
Dã Qùy

Một chút tên tôi đối với nàng

Một chút tên tôi đối với nàng
Sẽ chìm như tiếng sóng buồn lan
Âm thầm mòn mỏi bên bờ vắng,
Như tiếng đêm thâu lạc giữa ngàn.

Ngày nào đó trên mặt trăng kỷ niệm
Nó chỉ còn là dấu vết không hồn
Giống như hình phác trên mộ chí
Nét ngoằn ngoèo một thứ tiếng xa xăm…

Tên cũ từ lâu bị lãng quên
Chẳng còn gợi lại được cho em
Tình xưa êm ái và trong trắng
Trước mối tình ai mới dấy lên.

Nhưng nếu gặp ngày buồn đau đớn
Em thầm thì hãy gọi tên lên
Và hãy tin còn đây kỷ niệm
Em vẫn còn sống giữa một trái tim…

Thơ PUSKINTHUÝ TOÀN Dịch

Về đi em

Về đi em cây bàng giờ lá đỏ
Gió đông về mơn nhẹ những tàn cây
Trăng hắt hiu nhòa nhạt sương phủ đầy
Từng góc phố gọi tên em trở lại .

Thu qua rồi gió bấc về khắc khoải
Thổn thức hoài gió réo gọi tên em
Hạt sương vỡ rơi rụng xuyên qua mành
Cây sấu già lặng nghe trăng vụn vỡ .

Về đi em …vượt muôn trùng cách trở
Nối lại tình xưa mặc rêu phủ đá mờ
Ta xây lại ước mơ xưa dang dở
Tha thứ đời … Bởi sỏi đá cũng cần nhau .

Đóng lại quá khứ xưa ta mãi mãi bên nhau …
Về đi em!

Mãi mãi như thế

Em sẽ đến một chiều mưa đông lạnh
Gió hiu lòng trong khoảnh khắc cô đơn
Tựa vai anh như thuở trước dỗi hờn
Tìm hơi ấm…Như chưa hề ngăn cách..

Anh vẫn bảo ..Em sao mà đáng ghét
Xa anh nhiều chẳng nỡ nói một câu
Để cho anh phải lo lắng u sầu
Em biết thế ..Nhưng ngàn lần vẫn thế..!

Cuộc sống mà biết bao nhiêu trăn trở
Lúc ưu phiền em lặng lẽ dời xa
Để cho anh chỉ có thấy mặn mà
Ở nơi em mãi mãi là …Sâu lắng..!

Đừng hỏi nhiều ..Lỡ có ngày em vắng
Sẽ xa anh…Mãi mãi chẳng quay về
Cuộc sống mà…Đâu phải những giấc mơ
Mình bên nhau ..Vừa tầm tay ..Đủ với..!

Như thế nhé…Mãi mãi là như thế..!
Như ban đầu …Rạo rực bước vào yêu..
Chưa gần lắm nhưng cũng đủ mỗi chiều
Chưa được thấy…..Hoàng hôn về…Tim tím…!!!

=========================
Lan Anh