Đoạn thơ của người xưa

Quên nổi làm sao  em yêu
Những buổi  thu,dưới nắng chiều
Vẳng tiếng hò nơi xóm hạ
Cây  xơ xác,gió hiu hiu

Anh bước bên em bóng đổ dài
Lúc hòa làm một,lúc thành hai
Thẹn thùng nhỏ nhẹ em đùa hỏi:
-Hai đứa chúng mình,ai yêu ai? Xem thêm →

Tôi khỏe I’M FINE!

Em là người anh chẳng thể gọi tên
Chẳng thể ở bên mỗi khi lòng yếu đuối
Em ở rất gần…nhưng lại xa tầm với
Giá được một lần Em khẽ hỏi:“ổn không?”

Em là người anh chẳng thể nhớ mong
Chẳng thể ngóng trông khi nắng chiều vừa tắt
Chẳng thể dịu dàng ôm lấy Em thật chặt
Khi gió mùa về anh lạnh ngắt bàn tay. Xem thêm →

Dẫu chẳng còn gì…

Vắng anh rồi…mặt trời quên nổi nắng
Mưa quên ngừng, dòng nước mãi rơi rơi
Vắng anh rồi…bao thấp thỏm đầy vơi 
Lòng se thắt, nỗi buồn đau trong dạ

Vắng anh rồi…Ngõ quen như…xa lạ 

Chân ngập ngừng mà chẳng biết đi đâu
Vắng anh rồi…xa cách bởi bể dâu
Lòng đau đớn cho cuộc tình tan vỡ

Vắng anh rồi…mảnh hồn em loang lở
Vết thương này vẫn lổ trổ trong tim
Vắng anh rồi…con phố lạnh lùng thêm
Hàng cây đứng rũ mình yên lặng quá

Vắng anh rồi…mùa thu thôi rụng lá 
Nắng phơi mình trên phiến đá hoàng hôn
Vắng anh rồi…cho ai đó cô đơn

Xem thêm →

Giấc mơ trưa

Trưa_Thu khóc lặng thầm lệ đổ
Hắt hiu buồn gió vỗ thinh không
Lang thang vào giấc trưa nồng
Nụ hôn xưa ấy…má hồng hôm nay
Anh vẫn đó đôi tay ngày trước
Vẫn nồng nàn lần bước đam mê
Nép đầu nghe những đê mê
Hương thơm ngày cũ vỗ về men say
Mắt môi ấy tháng ngày ước hẹn
Ướp nụ tình nguyên vẹn ngây thơ
Đắm mình vào chốn hoang sơ
Hai ta hòa quyện cơn mơ tuyệt vời

Xem thêm →

Người đưa đò

NGƯỜI ĐƯA ĐÒ

Tựa đầu bảng đen ông thầy đồ
Mười năm đứng giảng tuổi Xuân khô
Thời gian điểm tóc màu sương trắng
Phấn bụi bên thầy một kiếp đồ

Vận thái dương,tình thầy biển cả
Bao la ngọn sóng cuộn ngoài khơi
Bao nhiêu hạt cát trần gian có
Bấy nhiêu ơn thầy suốt một đời Xem thêm →

Em đi – Quang Nguyễn

Em đi!Lá chao nghiêng mùa thu vàng
Rơi rụng,cuối dòng sông một chiều
Hồn anh vắng, những con đường cô liêu
Chẳng còn em!Vạn sâu nghìn tiếng lặng

Trời bão tố mưa phùn đã tắt nắng
Ước hồn anh, ướt hết cả sinh ly
Lạnh hàn! Như đông bỗng quay trở lại
Đá rêu phong nằm lặng trên đồi biếc
Xem thêm →

Thơ vui: Chị ơi đừng vội lấy chồng

Chị ơi đừng lấy chồng sang
Lên voi xuống ngựa hoang đàng khỏi chê.
Cũng đừng lấy kẻ ngu si
Ra ngoài dại gái về nhà dạy khôn.

Xin đừng lấy kẻ lộng ngôn
Chỉn chu xế lộng rặt tuồng điêu ngoa
Tránh xa cái thói đào hoa
Ngày yêu hồng mận, đêm xoa nắn đào!

Chị đừng lấy thứ ngọt ngào
Chat room mail groups phều phào chữ yêu
Chị ơi đừng lấy chồng xìu
Đêm khuya thao thức đìu hiu cả đời. Xem thêm →

Nơi nỗi buồn có thể gọi thành tên

Nơi nỗi buồn có thể gọi thành tên
Ta chôn kín giọt sầu vào vô tận
Để bên đời ánh nồng nàn luôn vẫn
Giấc mơ hoang có lẽ sẽ khơi hồn

Buổi chiều về tím cả ánh hoàng hôn
Như cảm thấy tiếng thời gian chợt gọi
Bờ cát dài lặng yên từng viên sỏi
Phía mù xa cánh nhạn lẻ loi bầy

Hàng thông già theo gió hững hờ lay
Con thuyền nhỏ chợt sầu khi rời bến
Nhớ hôm nào, buổi đông người đã đến
Nay riêng mình lạnh khỏa cửa lòng yêu

Nơi nỗi buồn gieo ngang trái đìu hiu
Ta nhỏ lệ tiếc thương trời mơ lịm
Bước cô đơn trên đường xưa tìm kiếm
Vài dư âm kỉ niệm của hôm nào

Nơi nỗi buồn khua thương nhớ lao đao
Nén lưu luyến đôi bờ môi chẳng nghẹn
Lời dấu yêu quên ánh nhìn bẽn lẽn
Cho nỗi buồn cứ thế tự đi qua…..

Sưu tầm (Thobuon.com)

Xem thêm →

Kỷ niệm thời áo trắng

Đã lâu rồi không trở lại trường xưa
Nhớ thầy cô, hàng cây và lớp học
Đã lâu rồi em không còn nhớ nữa
Hình bóng anh buổi áo trắng đến trường

Em cảm ơn cuộc sống đời thường
Đã cuốn em vào dòng người bận rộn
Để quên đi hình ảnh ngày xưa ấy
Để quên đi tình yêu thủa học trò


Xem thêm →