Sẽ có ngày….

Sẽ có ngày em không làm thơ nữa
Nhốt hồn sau cánh cửa của lãng quên
Nỗi nhớ vô hình, nỗi nhớ không tên
Không đọng lại thành vần thơ cho anh đọc

Sẽ có ngày a không còn buồn nữa
Khi vô tình chạm nỗi nhớ vì em
Kỉ niệm vô tình, kỷ niệm mong manh
Sẽ tan biến theo thời gian ảo ảnh

Sẽ có ngày mùa đông không còn lạnh
Anh không cần mang áo ấm cho em
Chuyện ngày xưa rồi cũng sẽ nhạt nhoà
Anh ấm áp bên những niềm vui mới

Sẽ có ngày em thôi không chờ đợi
Em tình cờ lạc bước đến thăm anh
Chút hương tình rồi cũng sẽ qua nhanh
Kỉ niệm xanh em chôn vào quên lãng.

Phạm Quỳnh Hải Yến

Nha Trang chiều mưa ngày ấy

Nha trang ngày ấy buồn chiều mưa
lặng bước bên nhau dạ vừa chớm nhớ
Em bối rối thẹn thùng trong hơi thở
Anh mơ màng nụ cười nở trên môi

Thời gian như hiểu cũng chầm chậm trôi
Để khoảng khắc ấy đầy vơi nỗi nhớ
Em ngoảnh mặt đi giả vờ không biết
Ánh mắt anh tha thiết đến lạ kỳ
Xem thêm →

Chiếc lá cuối cùng

Lá co mình, run rẩy giữa cơn mưa,
Ướt nhẹp yêu thương một góc trời tháng bảy,
Nỗi nhớ nằm yên, nghẹn ngào không thể cháy,
Khoảng trống cô đơn trong lá lớn lên dần…

Con đường mòn chờ đợi những bước chân,
Lá đợi đêm về nằm đau, thổn thức…
Mưa nặng hạt rơi làm xóa mờ ký ức,
Tiếng gió thở than bên sắc lá hao gầy. Xem thêm →

Nỗi lòng – Quang Nguyễn

NỖI LÒNG

Anh với em …ở hai đường xa thẳm
Trăng sáng tỏa miền nhớ một đêm rằm
Đường ra huyện thăm em ngày đau ốm
Chẳng ánh đèn đom đóm cứ đua bay

Rồi anh đi Miền Trung suốt năm dài
Em ở lại chăm lo đàn em nhỏ
Vắng cả tin em , từ dạo đó
Lũ về tan tác mái nhà tranh
Anh trở về chỉ còn nước nổi quanh

Căn nhà xưa chẳng có một bóng người
Nhớ em, nhớ luôn cả nụ cười
Tóc xõa buông,gương mặt hình trái xoan
Nghe đâu em lấy chồng Đài Loan
Sống ở xa, nghìn trùng miền đất lạ

Anh vẫn giữ chiếc áo xưa em vá
Dù ngã màu xạm nhạt với thời gian
Những đường chỉ , như siết thắt ruột gan
Thủơ cơ hàn, in hằn dấu kỉ niệm
Áo vẫn còn, đâu rồi , giọng ngọt lịm
Như khi xưa , thăm em những đêm rằm.
Quang Nguyễn (VTSG)

Nhớ chị Nhung

NHỚ CHỊ NHUNG

Chân thành gửi về chị
Nỗi nhớ kẻ miền xa
Lá thư em xa nhà …
Viết bao đêm ngẫm nghĩ

Trăng đêm nay tròn quá
Em vẫn nơi đất lạ
Nhớ chị thuở chưa chồng
Vá áo rét mùa đông

Em mặc chiếc áo ấm
Chị tặng ngày lên đường
Đưa tay chị bắt nắm
Lần tạm biệt quê hương

Đêm nay trăng sáng lắm
Cái lạnh từ sâu thẳm
Gió đưa kí ức về
Kỉ niệm ở miền quê Xem thêm →

Cây phượng già

CÂY PHƯỢNG GIÀ

Mẹ ơi…!
Con đã về..
Những trưa nắng cọt kẹt bên khung cửa
Tiếng võng đưa nhẹ nhàng giấc ngủ trưa
Có tiếng ve..ray rứt suốt hạ nắng
Như tiếng lòng con nặng …âm thanh của quê hương
Ôi tiếng gió thân thương
Ru con say một giấc
Có tiếng chim khản mật…tạo thành điệu nhạc ngọt ngào
Thấm vào trong hồi ức…gợi nhớ tuổi thơ năm nao
Khi con bé…cây phượng trước sân đã có
Mỗi mùa hè con đường nhuộm đỏ
Bao lần con ngủ…dưới gốc cây phượng cũ
Nay vẫn còn…Ôi tuổi thơ vẫn còn!
Vẫn đứng đó chẳng hao mòn
Bao lần phong ba, bao lần bão tố..
Mãi mãi không bao giờ đổ
Cành khẳng khiu dang tay ôm đất trời
Nay con về mãi không rời..
Ôm tròn đất mẹ…trào nước mắt
Lòng siết chặt
Tuổi thơ tôi đây mà
Vẫn còn….
Vẫn còn….
Dưới gốc cây phượng già.

Quang Nguyễn Xem thêm →

Tình yêu hẹn ở Thiên Đường

Ta từng hẹn xây thiên đường dưới thế
Nơi tình yêu nở ngào ngạt sắc hương
Nhưng giờ đây, em rời anh mãi mãi
Để mình anh ngóng nơi ấy thiên đường

Anh vẫn sống tốt hơn bao giờ hết
Để chúa thương cho anh đến thiên đường
Ở nơi ấy thể nào em cũng đến
Bởi vì em thiên thần chúa yêu thương
Xem thêm →

lý trí khi chia tay

Ai đã từng trải qua những phút giây sóng gió?
Ôm nỗi niềm… đau đớn lúc chia ly
Cũng không thể không đặt ra câu hỏi
Sao đang yêu mà ta phải cố quên ?

Bàn tay kia còn nắm chặt hôm qua
Sao hôm nay biến mất tăm, mất dạng
Sao bỗng dưng ta phải tự áp chế
Cố quên người và phẫn uất đau thương?

Chia ly ư? Ôi cảm giác thê lương
Bởi là người đâu  vô tri, vô giác
Mà ngoảnh mặt ngó lơ …mặc xác
Mà lãnh đạm với quá khứ ta yêu?

Đừng bạn nhé đừng sống hoài sống phí
Đừng đắm chìm, vùi lấp bởi đau thương
Đừng đánh mất bản thân với niềm tin lý trí
Đừng buông thả và gục ngã đớn đau…

Hãy nhìn đi những gì ta đang có
Tương lai xa và thế giới quanh mình
Cả những người xung quanh vẫn còn yêu ta lắm
Học dần nhé để làm lành những vết thương Xem thêm →

Là bởi vì anh không thể xa em

Là bởi một lần anh nói “nhớ anh không?”
Em bảo “không, làm sao em phải nhớ”
Anh lắc đầu “chắc là anh mắc nợ”
Nên kiếp này anh cứ ở cạnh em

Là bởi một lần anh muốn lời dịu êm
Muốn em hiền ngoan dịu dàng như cô tấm
Em thì cứ cằn nhằn ra điều ca cẩm
Nếu muốn điệu đà, sao cứ kiếm em chi Xem thêm →