Thơ buồn điều em sợ

Thơ buồn điều em sợ

Em sợ nhất một ngày lạc mất nhau
Bàn tay anh cầm nhầm tay ai khác
Em sợ anh mềm lòng khi ai khóc
Lãng quên đi lời thề ước ngày xưa
Em sợ nhất một ngày anh trú mưa
Chợt vô tình bắt gặp ai ướt tóc
Phút xao lòng trái tim anh thổn thức
Tay vô tình vuốt mái tóc giùm ai
Em sợ nhất một ngày tình phôi phai
Anh mặc kệ mỗi khi em hờn dỗi
Em sợ nhất những phút giây nông nổi
Rồii vô tình mình tuột khỏi tay nhau
Đã yêu rồi em chẳng muốn xa đâu
Đừng bao giờ để lạc nhau , anh nhé
Hãy nắm tay em chặt thêm chút nữa
Đừng bao giờ lầm lỡ nắm tay ai .
Sưu tầm

Vì tiền

Cũng vì tiền mà mất lương tri,
Cũng vì tiền mà mất tính từ bi.
Mất tất cả quãng đời nghĩa sĩ 
Người trí thức vì tiền quên tri thức , 
giẫm lên dòng máu mủ để đi qua..
Quên đi tình thâm huyết thống chung nhà ,
quên đi hình bóng mẹ cha, 
quên đi Thất tổ cửu huyền tánh linh .
Chung quy tất cả vì tiền , 
vì tiền đánh đồi kiếp người khó mong..
Sống làm sao ! Làm sao sống ! 
Không có tiền, có của ,sống làm sao! 
không ai ngó , không ai nhìn ,, không ai kiếm, 
muốn thăm người cũng không dám bước vô
Quần áo rách họ sợ mình cướp giật ,
trời ơi sống trong kiếp đời cơ cực , 
gặp bạn bè cũng không dám ngước lên .
Thuyền trôi giữa biển bấp bênh ,
kiếm.tiền khi có, vì tiền mất luôn.
Mất luôn khí tiết anh hùng , 
mất luôn tiết hạnh người tu cửa thiền..
Mất luôn bạn hữu thâm tình .
Mất luôn đạo lý luân thường , 
mất luôn máu thịt tình thương , 
chỉ còn tình hận , hận tình vương mang. 
Vợ chồng cắt đứt tim can, 
ngày xưa quên hết cơ hàn bên nhau,,
giờ có tiền lập thêm thê thiếp ,
quên tình chống nghĩa vợ năm xưa, 
sống làm sao? , làm sao sống?.
Xin thưa người !,sống làm sao đáng sống,, 
đừng quên mình sống giữa kiếp sanh linh, 
sống làm sao trong cuộc sống an bình,,,
mang hạnh phúc cho tình chung muôn loại .
Sưu tầm

Thơ vui mặc kệ đời

Thiên hạ sáu múi kệ họ thôi
Tôi chỉ thế, đã đủ đẹp rồi
Phải biết yêu cơ thể của bạn
Cứ phải lạc quan – kệ mẹ đời !
Thiên hạ chân dài – kệ họ thôi
Chân dài tốn vải – cho đáng đời
Chân ngắn ta tìm thằng chân ngắn
Ta cứ yêu nhau – kệ mẹ đời !

Thiên hạ vú to kệ họ thôi
Cứ có vú là tốt lắm rồi
Bạn phải biết yêu cơ thể bạn 
Cứ phải lạc quan – kệ mẹ đời !
Thiên hạ giàu có kệ họ thôi 
Có cái để ăn là tốt rồi
Trời cứ sinh voi là sinh cỏ
Cứ thế lạc quan – kệ mẹ đời !
Thiên hạ có bồ kệ họ thui
Ta ở một mình cũng thấy vui
Ngắm nhìn chúng nó yêu và bỏ
Ta cứ lạc quan – kệ mẹ đời
Thiên hạ đàn giỏi kệ họ thui
Ta chỉ cần nghe đã thấy vui
Mua một cây đàn về để ngắm
Xem chúng nó đánh và rung đùi
HIEU ORION

Cô Đơn Tháng Mười Hai

Cô Đơn Tháng Mười Hai

Trời lập đông, tháng mười hai se lạnh
Một mình anh đi gữa phố đêm khuya…
Nghe thấm lạnh từ trong lòng nổi nhớ
Bóng hình người con gái đã thương yêu….!’’
Tháng mười hai, còn chút gì vương vấn !
Bao yêu thương, lưu luyến buổi ban đầu…
Lần hò hẹn mắt nhìn nhau nồng ấm
Lời yêu thương đã nói tận đáy lòng…

Tháng mười hai, trời vẫn còn mưa muộn
Nhìn mưa rơi lất phất lại thêm buồn…
Bao yêu thương dâng đầy theo ngày tháng
Sâu thẳm lòng anh nổi nhớ không nguôi…
Tháng mười hai, anh trầm ngâm lặng lẽ
Gom hết lại bao thương yêu, nhung nhớ…
Anh mang theo trên đường đời vô định
Bóng hình em sâu thẳm tận lòng anh…
Thobuon.com Sưu tầm

Thơ tình nếu

NẾU !
Nếu một ngày em là người tàn phế
Nhan sắc kia vì thế cũng rã rời
Anh có còn cất tiếng: dấu yêu ơi !
Hay ngoảnh mặt làm ngơ rồi quay bước
Nếu một ngày em không còn như trước
Không dịu dàng thủ thỉ chuyện trần ai
Lặng lẽ ngồi, nghe mắt ướt, mi cay
Em chạy trốn giữa hai miền sáng tối
Anh sẽ là người ra đi rất vội
Hay vẫn còn kiên nhẫn với thời gian?
Dìu bước em đi trên quãng đường làng
Đừng thế nhé! em không cần thương hại
Em vẫn giữ một nụ cười sáng mãi
Chuyện vui buồn ai cũng phải đi qua
Gửi tặng anh con tim ấm làm quà
Xua băng giá khi đông về gõ cửa
Dẫu cuộc đời đắng cay nhiều hơn nữa
Em vui lòng chấp nhận chuyện ngày mai
Mạnh mẽ lên, bôi xóa những u hoài
Em sẽ sống vì tương lai tươi sáng.
Thanh Vân

Tình là bóng trăng

——TÌNH LÀ BÓNG TRĂNG ——

… Xa rồi.! Ngõ vắng kể từ nay
Để những chiều Đông buốt dạ này 
Rặng liễu đìu hiu theo những tháng 
Hàng dương ủ rũ suốt bao ngày 
Mây hồng bỏ bạn …về bên ấy 
Gió lạnh thương mình… lại ghé đây 
Có phải tình duyên là bóng nguyệt?! 
Vì trăng lúc tỏ… lúc hao gầy. …!
… Dũng Black…

Thơ tình cho người cũ

Thơ tình cho người cũ

Anh gồng mình trên con xe cuốc
Tới nhà em khi phố đã lên đèn
Con chó nhỏ nhăn răng cười tíu tít
Vẫy đuôi mừng khi bắt gặp người quen
Trên bậc cửa chình ình đôi khủng bố
Chiếc Dream mới đồ sộ làm sao
Qua khe cửa ngào ngạt mùi ba số
Gã đàn ông đang buông giọng ngọt ngào
Tiếng em cười, xem chừng đang thích thú
Nghe hắn kể về công việc, tiền lương
Chợt thấy gã sao như cây đại thụ
Còn anh như bụi cỏ mọc ven đường
Anh thẫn thờ đứng nhìn đôi khủng bố
Liếc xuống chân mình: 2 chiếc dép tổ ong
Rồi lại nhìn chiếc Dream đồ sộ
Nắm chặt yên xe, thấy buốt ở trong lòng
Anh lặng lẽ dắt xe quành ra ngõ
Tiếng cười em vẫn lanh lảnh ùa theo
Đành lủi thủi chuyện trò cùng xe cuốc
Thấy tủi thân, đau khổ 1 kiếp nghèo
Năm năm sau, anh cũng rời đại học
Cũng Dream, khủng bố, cũng ngồi cưa
Cũng gặp 1 chú sinh viên đi xe cuốc
Giống thật hệt mình ngày xưa…
Sưu tầm

Thơ tình buông tay

Thơ tình buông tay

Anh quá nghèo không lo đựợc cho em
Vậy thì buông tay cho người hạnh phúc
Chân bước đi tâm hồn như ngã gục
Cố gắng cười cho người được yên tâm
Để đêm về anh ngồi khóc lặng thầm
Muốn níu kéo nhưng lòng lại câm nín
Bởi vì yêu nên tâm không còn tĩnh
Để đêm buồn bịn rịn nhớ thương ai
Nghĩ đến người có say tình duyên mới
Bên lụa là vải vóc lắm xa hoa
Tim anh chết giữa bóng tối chiều tà
Bởi vì nghèo anh em đành xa cách
Em theo người tan nát cõi tim anh
Giàu nghèo tiền bạc vốn đã phân ranh
Lòng ngậm ngùi nên anh đành chúc phúc
Miệng mỉm cười tim ngục giữ đời thơ.
Sưu tầm

Thư tình mùa đông em gửi cho anh

Thư tình mùa đông em gửi cho anh

Phố vào đông thật rồi anh ạ
Lối em về thôi ngập lá vàng rơi
Chiều hoa sữa đếm từng sợi gió
Trên tay em rét xào xạc sang mùa
Anh có nhớ đóng cửa phòng làm việc
Nhớ quàng khăn buổi chạy dọc hàng cây
Đừng bướng bỉnh phong phanh áo mỏng
Chiều đuổi theo bóng nắng cuối đường
Cây bàng anh đứng chờ em dạo ấy
Anh biết không lá đỏ au rồi
Em giảng bài nhìn qua cửa lớp
Có chiếc lá xoay xoay…chổ anh đứng ngày xưa…
Phố vào đông thật rồi anh ạ
Con ngõ nhà em hoa tím giăng mưa
Anh nhớ buông tấm rèm cửa sổ
Mưa mùa đông hạt nhỏ dễ lùa…
sưu tầm

Đời người

Đời người chỉ có một lần thôi
Chua xót gian nan cũng nhiều rồi
Ước vộng tầm thường không đạt nổi
Nói chi hạnh phúc với ngọt bùi
Sưu tầm