Chùm thơ “Những phút giây bừng sáng”

Những phút giây bừng sáng

Thơ của Ái Nữ
1
Khi anh nói “Anh yêu em!”
Mọi âm thanh trên thế gian đều ngừng bặt
Riêng hai con tim chung nhịp đập khát khao.
Khi ta nhìn vào mắt nhau
Muôn khúc nhạc ngân vang, chim trời nhảy múa
Mùa xuân bừng sáng khắp nơi.
Anh yêu ơi
Cả vũ trụ ấm trong hơi thở
Chúng ta bay lên giữa muôn vì tinh tú
Không gian dậy tiếng yêu thương.
Khi anh nói “Anh yêu em!”
Hương muôn hoa đượm thành mật ngọt
Bầy ong nhộn nhịp bay về xây tổ mới
Bầu trời rộn rã tiếng chim.
Khi anh nói “Anh yêu em!”
Muôn gương mặt nở nụ cười rạng rỡ
Những dòng sông lao nhanh về biển cả
Bao tươi xanh ngời trên cây lá
Cuộc đời có thêm thi sĩ là em.
2
Phải kể chuyện của chúng mình ra sao
Khi tình yêu giản đơn như lẽ sống
Không có điều tầm thường trói buộc
Không gì ngăn tâm hồn hai nửa hướng về nhau.
Phải kể chuyện của chúng mình ra sao
Khi khoảng cách không gian giữa đôi ta chưa gần lại
Tay anh chưa một lần được nắm tay em.
Vâng, chỉ là chuyện đôi trái tim
Chung ước mơ, chung niềm tin ấp ủ
Đã sống trong nhau thủ thỉ tâm tình
Vượt qua đêm dài cho đến bình minh
Bỗng hóa mặt trời rực rỡ.
Em không còn viết những chuyện tình tưởng tượng
Bởi đã viết ra câu chuyện của riêng mình
Anh không còn gieo những vần thơ buồn bã xót thương
Vì tình yêu em đến xóa đi tất cả
Ngọn lửa tình yêu xua đi băng giá
Phá tan đau thương trong cuộc đời này…
Vâng, tặng phẩm diệu kỳ đã tặng ban như thế
Xin dâng trọn cho đời tiếng hát mê say.
3
Anh đến với em khi bị trúng thương
Sâu tới mức làm tâm hồn gãy cánh
Anh chới với trong mênh mông tuyệt vọng
Em bắt lấy đem về góc nhỏ của em
Em cuốn anh trong dải lụa thật êm
Hà hơi ấm cho trái tim chết ngất
Trái tim anh dần dần tỉnh giấc
Khóc kể em nghe mình chết vì đâu.
Em thấy anh mới thật đáng thương sao
Nhìn anh khóc mà em yêu, yêu quá
Vỗ về anh bằng lời ru thương nhớ
Nuôi dưỡng anh bằng phương thuốc tình yêu
Ấp ủ anh mỗi sớm mỗi chiều
Quên cả trái tim em mưa gió.
Đến một sớm khi bình minh gõ cửa
Em giục giã anh trong tê tái biệt ly:
“Vết thương đã lành sao anh chẳng bay đi?
Em cũng như anh yêu bầu trời phóng khoáng”.
Anh vẫn bên em tần ngần rũ cánh
Bởi anh quen hơi ấm của em rồi.
Em chợt hiểu ra, vui sướng mỉm cười
“Em yêu ơi, bay cùng anh nhé!”
4
Đêm dài và rộng
Em tìm anh trong nỗi nhớ thẳm sâu
Trong dòng tư duy xiết chảy.
Em hôn lên trán anh, xoa lên mái tóc
Mắt anh mênh mông như đại dương xanh
Ngực anh phập phồng muôn vàn con sóng
Dội vào tim em âu yếm nồng nàn.
Bao ước mơ kìm nén
Em sắp vỡ tung và tan biến
Trước cái nhìn anh dò hỏi.
Nhưng anh đã nâng em, ôm riết trong vòng tay lửa
Rực cháy đam mê.
Em chết đi rồi lại hồi sinh
Trong cuộc sống hoàn toàn mới
Nghe hạnh phúc trên tay đang nảy lộc đâm chồi.
5
Anh thân yêu, mỗi lần trước biển
Anh suy nghĩ gì về biển và em?
Biển cũng ru anh bằng tiếng hát thật êm
Cũng âu yếm với dạt dào sóng vỗ…
Tình em trao anh chẳng khi nào bão tố
Đi giữa tình yêu anh không biết cô đơn
Nỗi nhớ của em anh sẽ thấy dài hơn
Vì em yêu anh không bờ không bến.
Nơi sâu nhất người còn dò bụng biển
Nào ai đo sâu thẳm tình em
Thủy triều có lúc xuống lúc lên
Tình yêu em cứ trào dâng mãi mãi…
Anh yêu ơi, biển sẽ hiền dịu lại
Nếu trong gian nguy anh nghĩ về em.
6
Tình yêu mang ánh sáng
Trái Đất quay trong vũ điệu
Em say trong ánh mắt anh yêu.
Những ngôi sao chổi vút qua
Những ngôi sao băng lóe sáng
Dải Ngân Hà động sóng
Từng trận mưa sao rơi…
Thế gian sôi lên nước mắt nụ cười
Nào hát ca, nào oán thán
Những xó xỉnh tối tăm, những đầm lầy, những sa mạc trắng
Bừng sáng lên trong vũ điệu tình yêu
Đâu làm sờn lòng ta những đỉnh núi chót vót cao
Những mỏm đá ngầm giữa trùng khơi không làm ta run sợ.
Nào loài kình ngư, nào loài thú dữ
Nhảy múa lên tận hưởng yêu thương!
Hỡi các vị thần linh ở tít cao xanh
Có hài lòng chăng với lễ vật hiến dâng người?
Hãy ban cho trần thế bất tận niềm vui
Nâng đỡ những linh hồn đau khổ…
Bước đường ta đi đã có tình yêu là ánh lửa
Soi rọi khắp nhân gian.

Tùy tục

TÙY TỤC

Nguyễn Trọng
Đến hỏi cô em mượn chiếc “ghe”?
Bừng bừng mặt đỏ vội tay che!
Chồng em đã có ai nào giám
Vợ ảnh yên bề chớ hỏi nghe!
Mượn tắm bơi sông dùm hộ nhé?
Cho đằm lội bến giúp qua hè
Xem qua thử lại cười rung bụng
Bắc gọi là thuyền Nam cứ “he”!

Tôi có một người bạn…

Tôi có một người bạn…

Thơ của Ái Nữ
Tôi có một người bạn chưa biết mặt
Nhưng tôi biết những nỗi đau
Tôi từng thức bao đêm thâu
Đọc những dòng tâm sự như máu ứa.
Bạn đi rồi, không còn bên tôi nữa
Nước mắt trong tim bạn vẫn nóng bỏng hồn tôi
Tôi hình dung gương mặt bạn khô khốc, phớt đời
Trên môi bạn là nụ cười lạnh lẽo
Khinh khỉnh nhìn, không cần ai phải hiểu…
Tôi có một người bạn không xưng tên tuổi
Nhưng giữa muôn người tôi vẫn nhận ra
Lối khen chê của bạn làm động lòng người ta
Vì bạn mang trái tim đầy thương tổn
Không ai để tâm giữa cuộc đời bận rộn
Những gì bạn ghét, bạn yêu…
Bạn ghét những khi người ta làm vẻ cao siêu
Ghét những lời kiểu cách và giả dối
Bạn yêu người, tình yêu xót xa như muối
Nhưng người chỉ tin lời đường mật ngọt ngào…
Tôi cầu nguyện với trời cao
Hãy đem nắng rót vào tim phiền muộn
Hãy cho mưa rơi vào mắt vắng
Đổ lệ tràn xuống môi
Tôi muốn cảm nhận nụ cười
Trong tim bạn trong hồn tôi hoa nở
Giữa muôn người, mặt trời lên bỡ ngỡ…
Trong tim tôi, bạn như một sợi tơ mỏng mảnh
Xướng lên những nốt nhạc vút cao
Tôi e sợ dây đàn căng dễ đứt
Nhưng không muốn ngăn suối nhạc tuôn trào.
Đã cất lên bao điệu buồn day dứt
Đã ngân lên những ước muốn thẳm sâu
Hạnh phúc đau thương hòa vào nhau
Lạ hòa quen, dữ dội hòa êm ái…
Một người bạn không bên tôi mãi mãi
Tình còn đây tôi vẫn ủ trong tim
Lần từng trang blog mỗi đêm
Gặp một giọng quen lại bừng hy vọng
Bạn có biết rằng tôi trông ngóng
Một chuyến đi xa, một sự trở về…
Dù bạn là ảo ảnh hay là một cơn mê
Có bạn, tâm hồn tôi đã thành bài hát mới.

Chồng già

CHỒNG GIÀ

Nguyễn Trọng
Vợ trẻ chồng già có chán không?
Người ham cấy lúa kẻ trồng bông
Cơm ngon bỏ phí đòi ăn phở
Chả ngậy dư thừa kiếm thịt công
Sức yếu còn mong hòng của lạ
Mềm gân cứ thích đợi chờ trông
Bàn đi tính lại thôi đành chịu !
Sụn rắn nhường đời cháo để ông.

Thơ tình nếu không có em

NẾU KHÔNG CÓ EM 

Nguyễn Trọng

Nếu đời không có em.
Loài người ngập tăm tối.
Trăng chết trong hoang dại.
Trái đất thành hoang vu. 
Nếu vắng em trong đời.
Như cánh diều đứt rơi.
Chẳng còn đâu no gió.
Sáo cũng đành im hơi
Nếu vắng em trong nhà.
Lạnh buốt cứa thịt da.
Tất cả về băng giá.
Đời còn gì lời ca. 
Vắng em là vắng hoa
Mất hẳn một món quà
Đời thành cây lá úa!
Anh còn gì vui đây?
Vắng em là vắng hết.
Vũ trụ chết từng giây. 
Mình anh sao chịu nổi
Chắc sẽ thành bệnh ngây!

Lại Một Noel Lạnh Giá

Lại Một Noel Lạnh Giá
Ngọc Vân

Noel không anh, một mình chợt khóc

Hồn còn một nửa_ nhớ lao đao
Hạt mưa bay chẳng hiểu vì sao
Phố nhộn nhịp và lòng trống trải
Đất trời bao la_ em nhỏ bé
Mang trái tim nhức nhối vì đâu
Ta không xa như một tinh cầu
Nhưng chẳng thể có nhau lần nữa
Noel không anh, đêm dài dằng dặc
Lãng quên góc nhỏ_ có em ngồi
Chênh vênh buồn thơ thẩn mình thôi
Chênh vênh nhớ như vầng trăng khuyết
Phố núi còn in lần tiễn biệt
Và Sài Gòn lưu luyến khôn nguôi
Đêm ngồi ôn lại những niềm vui
Thủa yêu thương sao ngùi dấu lệ
Noel không anh, trần gian buồn thế
Ngập ngừng..chao chát gió đông ơi
Đã bao mùa gió thổi qua đời
Hanh hao rót vào lòng vị đắng
Em rưng rưng_ soi bào ảnh lặng
Một lần mơ, thấy dáng tình nhân..
Bóng thời gian in vách nến vô ngần
Có hằn rỏ ánh sầu_ giăng mắt nhớ?

NhỎ Ơi..

Nhỏ ơi_ sao mắt nhỏ buồn

Gió mùa đông bắc lạnh khuôn cửa chiều
Phố hanh vàng, nắng liêu xiêu
Mấy chùm hoa cúc, ít nhiều thơm nhau
Lối về rụng trắng hoa cau
Mù sương loang dấu chân nào nhỏ qua
Vườn đêm nhòa ánh trăng ngà
Cõi mơ hay thực_ nhỏ là nhỏ thôi
Thì thầm nhỏ chính là tôi
Cô đơn bên ánh trăng ngồi chờ ai
Mùa vừa tiễn bóng thu phai
Nhỏ còn ở lại với ngày sầu đông
Nhớ ai ươm một nụ hồng
Mong khi hoa nở ấm lòng người dưng
Kìa hơi sương đọng rưng rưng
Tự tình của nhỏ, xin đừng là mơ..
Phím buồn gõ chẳng tròn thơ
Lặng nghe mấy giọt khuya hờ_ còn rơi..
Ngọc Vân

Mẹ cho con

Mẹ cho con nụ cười tươi,
Lưng ong duyên dáng một thời còn son.
Trường Sơn in dấu chân con,
Thương mẹ năm tháng mỏi mòn chờ mong…

Con về phai nét môi hồng,
Con tim loạn nhịp phập phồng mẹ lo.
Bao nhiêu khao khát đợi chờ,
Chẳng nhiều bên mẹ phút giờ bình yên.

Mẹ đi mang cả ưu phiền,
Thương con với những nỗi niềm long đong.
Tình thương thấu tận đáy lòng,
Giúp con qua được bão giông cuộc đời.

Tháng năm ghi dấu tình người,
Con đi vững bước như lời mẹ răn.
Vẫn bên con những thăng trầm,
Cho con tất cả… tháng năm làm người.

Thuhienhoa