Cà Phê Mùa Đông

Cà Phê Mùa Đông

Thuthienhoa
Ly cà phê ấm mùa Đông
Hòa vào cái lạnh tan dần
Ngọn đèn trong phòng tỏa sáng
Màu vàng như nắng mùa Đông
Nỗi nhớ trong em lặng lẽ
Khoảng trời Đông lạnh mênh mông

Ngập Ngừng Thơ..

Lập đông trời bỗng se lành lạnh

Này gió_ sao còn reo nhớ thương
Nhỏ ở nơi này chờ xuân lại
Đến đi âu cũng lẻ vô thường
Chúm chím mai vàng khoe sắc mới
Óng nuột hoa đào phơi phới xuân
Lữ khách trần gian_ là nhỏ đó
Viết mổi câu thơ cứ ngập ngừng..
Đọn tóc hương nguyền năm tháng cũ
Phai rồi anh hỡi_ mấy đông qua
Ngồi nghe tháng chạp buông từng bước
Tiếc mãi tình xưa chẳng thắm già..
Ngọc Vân

Bài thơ buồn: “Có một lần biển và sóng yêu nhau”

Có một lần biển và sóng yêu nhau

Người ta nói biển là mối tình đầu của sóng
Sóng dạt dào ôm bờ cát trưa nóng bỏng
Biển vỗ về hát mãi khúc tình ca.
Rồi một ngày sóng nông nổi đi xa
Bao kẻ đến và tỏ tình với biển
Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn
Nên đành lòng hò hẹn với vầng trăng.
Sóng trở về và biển thấy ăn năn
Biển ngoại tình biển xanh mang tội lỗi
Sóng thét gào không thể tha thứ tội
Đã có lần anh nói em nghe
Chuyện tình yêu chúng mình không đơn giản
Anh quá phiêu lưu còn em thì lãng mạn
Trong tình yêu hò hẹn quá mong manh…
Sóng bạc đầu kể từ đó phải không Anh ?
Có ngàn năm biển vẫn xanh huyền bí
Không phải đâu em biển chẳng hề chung thủy
Dẫu bạc đầu mà sóng vẫn thủy chung
Anh dắt em giữa biển nghìn trùng
Nghe dã tràng kể chuyện xưa xa vắng
Dẫu không phải tình đầu em trong trắng
Chi mong anh một lòng với cổ tích biển ngày xưa !
[St]

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu


Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu

Nhưng không phải yêu nhau,

Mà là yêu người khác…
Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác.
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.
Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…
Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm, về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình, về hạnh phúc bền lâu.
Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…
Em nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?
Sưu tầm

Rượu

Nghiêng ly uống cạn một hơi

Dẫu rằng cay đắng…cho vơi nỗi sầu.
Hết ly rồi lại đến bầu.
Rượu cay đã cạn…men sầu triền miên…
Uống đi…cạn hết…ưu phiền.
Cho vơi đáy cốc….một thiên sử buồn.
Bên ngoài từng giọt mưa tuôn
Đóa hoa nở muộn…gió buồn đẩy đưa…
Nỗi đau biết nói sao vừa ?
Mưa kia cứ mãi đong đưa thét gào.
Hình như nắng có sầu đâu.
Sao trùng dương lạnh tím màu rưng rưng
Uống một ly ta say lúy túy
Uống hai ly chân đứng chân quỳ
Uống ba ly cứ ruộng mà đi
Uống bốn ly đụng chi nói đó
Uống năm ly cho chó ăn chè
Uống sáu ly ai nói nấy nghe
Uống bảy ly cho xe lội nước
Uống tám ly đi được bốn chân
Uống chín ly miệng phì nước bọt
Uống mười ly tan nát đời mi
Đêm nay rượu đế mầy bầu,
Một mình một chén với sầu liên miên.
Uống cho dịu bớt muộn phiền,
Uống cho bung hết xích xiềng trong tim,
Uống đi cho hết si tình,
Uống cho quên cả chính mình là ai,
Uống cho kí ức phôi phai,
Uống cho nỗi nhớ chan đầy vần thơ
Uống luôn cả ánh trăng mờ
Uống cho điên đảo cuộc cờ thế gian
Uống cho tan bóng hình nàng
Uống cho để biết thế nào là say,
Uống cho nguôi nỗi đắng cay
Uống cho quên cả tháng ngày đang trôi
Uống cho say cả cuộc đời
Uống cho nghiêng ngả đất trời chung quanh.

Tự hát (Xuân Quỳnh)

Chả dại gì em ước nó bằng vàng 

Trái tim em, anh đã từng biết đấy 
Anh là người coi thường của cải 
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay 
Em cũng không mong nó giống mặt trời 
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống 
Lại mình anh với đêm dài câm lặng 
Mà lòng anh xa cách với lòng em 
Em trở về đúng nghĩa trái tim 
Biết làm sống những hồng cầu đã chết 
Biết lấy lại những gì đã mất 
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin 
Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em 
Biết khao khát những điều anh mơ ước 
Biết xúc động qua nhiều nhận thức 
Biết yêu anh và biết được anh yêu 
Mùa thu nay sao bão giông nhiều 
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng 
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm 
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh 
Em lo âu trước xa tắp đường mình 
Trái tim đập những điều không thể nói 
Trái tim đập cồn cào cơn đói 
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn 
Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em 
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có 
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa 
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi

Hãy tha thứ cho anh

Hãy tha thứ cho anh

Biết trái tim chẳng có tội gì đâu 
Khi em không thể yêu anh hơn nữa 
Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành tan vỡ 
Vẫn bất ngờ,vẫn tiếc nuối,ngẩn ngơ… 

Chẳng muốn tin đâu anh đã dối lừa 
Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy 
Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy 
Em bồi hồi,em vội vã,em yêu… 


Hãy tha thứ nghe em có biết bao điều 
Anh không thể và chúng mình… không thể 
Sao hôm _Sao mai cách xa đến thế 
Câu thơ này có tới được cùng em


Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh 
Anh mãi yêu em một tình yêu …không thể 
Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ 

Anh bé nhỏ tội tình biết trú ngụ về đâu.LOVE U!

Kỷ niệm đẹp

Em vẫn nói em không như xưa nữa 
Đã lớn rồi , nào còn bé mãi đâu 
Em giờ đây dịu dàng cô thôn nữ 
Anh ngẩn ngơ cho nét chữ vương sầu 
Kỷ niệm đẹp



Em không trách , nhưng anh đành nhận tội 
Lời nghẹn lời , anh biết nói gì đây 
Rồi ngày tháng vương buồn theo mỗi tối 
Lịm hồn say theo nỗi nhớ loay hoay 

Em vẫn đó , mang tên loài hoa đẹp 
Mãi huy hoàng ướp đọng giọt sương mai 
Vươn trong gió, cho thơ anh luôn chép 
Gởi cho đời từng nét chữ mê say 

Em cứ bước , trên đường đầy tươi sắc 

Anh giữ hoài dấu ái một cành hoa 
Anh luôn chúc em vui đầy ánh mắt 
Kỷ niệm hồng đẹp mãi dẫu tình xa

Bao Giờ Nói Hết ..

Dẫu anh biết diêu bông không thực 

Sao diêu bông cứ thức hồn em 

Cứ sao băng mãi đường đêm 
Cứ trăng lên đậu cành mềm xuân quê 
Cứ lơi áo cởi trưa hè 
ngực trần vỗ yếm gọi về tuổi hoa 
Cứ hương thiên lý đường xa 
Cứ lưng chừng đợi ngọc ngà hồ ly 
Cứ môi hôn yên chi chụm cánh 
dẫn anh về chuốt mảnh chiếu gon 
Hương nhu xoải tóc lưng tròn 
cái đêm hôm ấy mắt mòn men tê 
Diêu bông gọi mãi không về 
Cứ ngồi canh một giấc mê mặn nồng 
Lá – em tuyệt sắc thành không 
Tòa sen tỏa rọi bềnh bông kiếp người 
Gọi đôi dế hát đôi hồi 
Nhớ con bướm trắng dập vùi mà thương 
Chuyện đời ư? – Vạn nẻo đường 
Cứ lang thang mãi biết phương nào về 
Ùn ùn phố phố xe xe 
Cứ trông lốc bụi cứ nghe thét gào 
Chợt nhìn hẻm hẹp xi xao 
Ai vui đã cất cánh vào hư vô 
Ai buồn mà hát líu lo 
Chớm say ai tỉnh đúng giờ hóa thân 
Diêu bông biệt chẳng cần em tiễn 
Cứ chập chờn ẩn hiện tháng năm 
Sao – em trằn trọc nỗi nằm 
Một pho cẩm thạch ôm chằm trắng đêm 
Xuân Hương gọi tên em mờ tỏ 
Càng long đong phận nhỏ vành khuyên 
Tầm cao thánh giá thánh hiền 
Em dang tay đứng lâu bền đợi anh 
Khổng phu tử muốn thành em bé 
Thả diều bay Kinh Lễ Kinh Thư 
Hoãn vần thơ nhé Nguyễn Du! 
Nghe hồn rêu đá vọng phu ngút rừng 
Diêu bông dẫu tận cùng chuyện kể 
Cũng không bằng con trẻ nghêu ngao 
Rằng… xưa… ai biết vì sao 
Lá gì lại gọi thế nào… 
Diêu bông…! 
(H.C)

Chuyện Lâu Rồi

Lần thứ nhất gặp anh, em nói: 

-Chỉ xin làm em gái của anh 
Lần thứ hai gặp em, anh nói: 
-Muốn xin em làm vợ của anh 
Lần trước, anh cười chẳng nói 
Lần sau, em cười quay đi 
Hôm nay 
Họ xa nhau từ lâu 
Còn lại tiếng mưa ngâu 
Gõ nhịp giọt phanh thềm đêm vắng 
Và một dòng thơ 
trang trải nợ ban đầu