Kỷ niệm buồn

Kỷ niệm buồn
Ta gửi vào mây những nỗi sầu 

Treo vào trong gió đến nơi đâu? 
Đưa theo làn khói xanh lan tỏa 
Vương lại rặng cây chút tình đầu.. 
Gửi lại cho ai những ngày thơ 
Kỷ niệm vui buồn, thuở vẩn vơ 
Tâm hồn chưa đục màu tình thắm 
Áo dài tha thướt đến ngẩn ngơ 
Gửi lại cho đời chút buồn vui 
Thân ta gửi lại nắm đất tàn 
Ai ghi bia đá, hương phất phản 
Nét chữ nghiêng nghiêng, nét khói nghiêng…

Nơi thuộc về nổi nhớ

Nơi thuộc về nổi nhớ
Muốn quên rồi sao tim anh lại nhớ

Nhớ tới em, mối tình đã ngủ quên
Trong ánh mắt ưu phiền nơi xa thẳm
Vẫn mơ màng níu kéo một cái tên
Đã có lúc
Anh vẫn từng cảm ơn lực hấp dẫn
Đã đẩy em đến bên cuộc đời anh
Vẻ đẹp của em làm tim anh đỏ mặt
Len lén nhìn em, một trái tim chân thành
Rồi một ngày, em nhẹ đến bên anh 
Trong ngượng ngùng: “Mình chia tay anh nhé”
Sao em bắt anh làm điều chẳng thể
Rời xa em, rời xa mối tình anh
Và thời gian cứ lặng lẽ trôi nhanh
Khi trái tim đã thôi không rỉ máu
Vết thương xưa, nay đang dần liền sẹo
Chợt hình em lại thấp thoáng đi về
Bước trên đường, bên chiếc bóng lê thê
Lúc tim anh đang tràn đầy ảo giác
Lúc đôi chân sau bao ngày đi lạc
Lại đưa anh về với chốn yêu xưa
Tháng ngày buồn đã đôi lúc đẩy đưa
Hai cảm giác “cố quên” hay “chợt nhớ”
Ừ… Hãy coi như đó là duyên nợ
Mảnh tình buồn anh cất giữ trong tim
Lại một đêm, anh lặng lẽ đi tìm
Có một “Nơi thuộc về nỗi nhớ”

Thơ buồn bắt đền đi …anh

Thành phố này đã giấu anh ở đâu?

bắt đền đi những ngày em đơn độc

bắt đền đi những lần em muốn khóc

lại phải giấu buồn vào tận mái tóc đêm!


Bắt đền đi ai bảo đã trốn em

những ngày cuối tuần thèm nắm tay dạo phố

bắt đền đi… anh làm gì ở đó

mà chằng tìm em, anh chẳng chịu tìm em?



Thành phố này ồn ã mà lặng im

điều em cần tìm ở đâu em chẳng thấy

bắt đền em đi những cuối tuần chán ngấy

anh đã ở đâu, anh đã nắm tay ai?


Bắt đền đi… sao chẳng ở gần đây

mà đón đưa em cuối tuần, thứ bảy

bắt đền đi, em đợi chờ anh mãi

cái thành phố này giấu anh kĩ quá cơ !


(P2T)

– September Rain

Mối tình đầu P1

Mối Tình Đầu

Minh Đạo

Năm ấy, tôi mười sáu tuổi đầu,
Tuổi mà kẻ khác biết gì đâu
Tôi yêu tha thiết cô thôn nữ
Cùng học một trường, chung lớp nhau .
Môn toán nàng hay cắn bút ngồi
Rưng rưng hàng lệ ngước nhìn tôi
Cái nhìn âu yếm như thầm nói :
Anh chép giùm Em kẻo muộn rồị
Vội vàng tôi viết vào trang giấy
Và liệng cho nàng ở kế bên
Cũng có nhiều khi thầy bắt được
Trận đòn thước kẻ chịu thay Em .
Cuộc sống êm đềm vẫn lặng trôi
Nhưng mà sự thực giữa hai người
Mối tình câm nín ghi từ đấy
Cho đến một hôm nhớ trọn đờị
Hôm ấy, nàng đi chợ Tết về,
Gặp tôi thơ thẩn ở bờ đê,
Mỉm cười nàng hỏi : Chờ ai đấy ?
— Chờ bánh người đi chợ Tết về.
Nàng lặng nhìn tôi, khẽ thở dài :
— Anh chờ quà Tết, tưởng chờ ai ?
Ôi câu trách móc sao duyên dáng
Tôi vội trả lời : Đợi cả hai !
Đất nước binh đao, lửa ngút trời
Sẩy đàn tan nghé, hận đầy vơi .
Tôi theo kháng chiến tìm sinh lộ,
Tạm gác tình riêng, mộng vá trờị
Rồi một mùa thu ngập lá vàng
Được tin em đã bước sang ngang
Cùng tin đã khóc trong đau đớn
Khi giặc tràn lên cướp xóm làng.
Tôi lặng người đi biết nói gì
Tủi hờn thành lệ quyện vành mi
Khóc em tôi khóc không thành tiếng
Và khóc đời tôi đã lỡ thề.
Cho tôi gửi trọn niềm thương nhớ
Về nấm mồ Em nơi viễn phương
Âm hưởng lời nguyền phiên chợ Tết,
Viết vào thanh trúc thắp thay hương .

Thơ tình Cảm Tết


Cảm Tết
Trần Tế Xương
Anh em đừng nghĩ tết tôi nghèo
Tiền bạc trong kho chửa lĩnh tiêu.
Rượu cúc nhắn đem, hàng biếng quẩy
Trà sen mượn hỏi, giá còn kiêu.
Bánh chưng sắp gói e nồm chảy
Giò lụa toan làm sợ nắng thiu.
Thôi thế thì thôi đành tết khác,
Anh em đừng nghĩ tết tôi nghèo.

Một ngày đầu đông

Không phải trên núi cao

Chẳng phải gần trời sao

Mà sương rơi ào ạt
Ngập phố xá xôn xao
Đã sang đông rồi nhỉ
Gió bấc khẽ rít gào
Trời dần buông lạnh giá
Sao buồn nhớ nôn nao… 
Kìa trong sương bàng bạc
Thấp thoáng vạt áo ai
Một mùi hương dìu dịu 
Một bóng hạc mảnh mai… 
Em đi trong vồi vội
Có ai ngóng ai trông?
Chân vấp chân…tồi tội
Có ai đợi ai mong? 
****
Tôi ơi… chầm chậm lại 
Chắc chỉ tại mùa đông
Chắc chỉ vì sương giá 
Gió nổi…chếnh chao lòng
Blog Song thu

Anh vẫn nhớ em

Không cần biết em đang nghĩ gì
Anh vẫn mong chờ, vẫn nhớ thương
Nụ cười em mãi là niềm vui
Ánh mắt em mãi làm anh ngây ngất
Dù ngày tháng cứ trôi đi mãi mãi
Anh vẫn chờ, vẫn đợi em.

Ngoc Chuyen BG 

Nổi buồn trong đêm

Lạnh lắm đêm buồn với cô đơn 

Trăng giá đìu hiu ánh sáng hờn 

Lá liễu lả lơi rơi vào gió 

Tiếng đêm lặng lẽ để buồn hơn 


Trăng sáng cũng mỗi trăng trên trời 

Trên cao lặng lẽ nỗi chơi vơi 

Biết đâu ta, trăng cùng niềm nỗi 

Một mơ mộng hão của xa vời 


Liễu kia buồn nỗi gió cứ trôi 

Cuồn đời lá liễu đến xa xôi 

Dòng đơi cũng thế luôn xuôi mãi 

Và ta cũng chỉ như lá thôi 


Màn đêm văng vẳng tiếng vọng xa 

Khi thì thanh rõ, lúc nhạt nhoà 

Như hình bóng ai trong ta vậy 

Vừa mới chớm phai đã hiện ra

Thế là mình đã chia tay

Và thế là mình đã chia tay
Nghe chua xót ngậm ngùi anh nhỉ
Đã là gì của nhau mà nói thế
Tự xót lòng anh đâu thể yêu hơn

Chia tay rồi em về với cô đơn
Khó có thể yêu ai nhiều hơn anh thủa trước
Mối tình buồn giờ đã thành dang dở
Cứ trào lên rồi để nhớ xót xa

Đau trong lòng đâu ai dễ nói ra
Anh chẳng cố quên, còn em quay mặt khóc
Nước mắt chiều mưa thấm nhiều vị mặn
Muốn đón em về khi nước mắt thôi rơi

Vô thường