Nhớ người thương

Tình chưa vẹn, ta chia đôi lối rẽ
Ở phương này có vui vẻ gì đâu
Nhớ người ta Cái bụng cứ rầu rầu
Đêm góc nhỏ ôm gối sầu bầu bạn

Nhìn trăng treo, áng thơ tình trút cạn
Mấy xuân rồi như nắng hạn chờ mưa
Ngóng trời xa, nhói dạ nói sao vừa
Hoài mắt mỏi, như mưa chiều tháng bảy
Xem thêm →

Em đã yêu

Không biết vì sao em lại nhắn tin
Đến với anh, cho lòng em rạo rực
Rồi từ đó con tim dường thao thức
Nhớ nhung hoài ! và nhớ mãi không nguôi.

Vẫn biết rằng mình cách trở xa xuôi
Nhưng tình yêu dành cho anh tất cả
Vẫn biết rằng yêu một người xa lạ
Là nỗi lòng trăn trở mãi chơi vơi.

Đôi mắt anh ấm áp thật tuyệt vời
Đã gửi trao làm xôn xao tim nhỏ
Chẳng biết bao giờ tình yêu bỏ ngõ
Cứ mãi mong chờ được ở bên anh.

Làn gió ơi !cho ta gửi thật nhanh
Đến nơi anh một nụ hôn ban sáng
Chúc cho anh một sức trai cường tráng
Sức khoẻ nhiều tình yêu tiếp sức cho.

Anh nơi xa… lòng em chút âu lo
Bởi tính em cũng có nhiều mơ mộng
Nhưng chỉ xin mỗi một tia hy vọng
Chẳng dám đòi anh hứa cả tương lai

Nếu mai kia tình thắm mãi đường dài
Em vẫn muốn dại khờ như mọi bữa
Để bên anh lại hờn ghen muôn thưở
Được anh chiều và mãi mãi bên anh…

Ngọc Suri

Sẽ còn gì ?

✨Cứ thế này……!!!
Tình mình….sẽ đến đâu?
Bởi ngờ vực…trong thẳm sâu…suy nghĩ
Mình yêu thương….nên lòng mang…ích kỷ
Mãi thế này…..thấy chỉ đắng cay…thêm!

✨Anh rất buồn……!!!
Ngồi trăn trở….từng đêm.
Lòng nhận thấy…tình trao em…là thật
Thương yêu rồi…nghĩ gì điều…được mất?
Chỉ một lòng….yêu ngây ngất….đắm say!

✨Thấy tủi lòng……!!!
Nơi khóe mắt…sầu cay!
Khi em nghĩ…tình này…anh gian dối!
Có phải chăng…vì yêu em…quá vội
Để bây giờ…em chia lối…thành hai!

✨Rồi một ngày…….!!!
Tình cũng sẽ…..nhạt phai!
Khi con tim….đau hoài….luôn nấc nghẹn!
Em quên anh….quên lời xưa…ước hẹn
Chia lối đường…không trọn vẹn…mà đi!

✨Tự nhủ lòng…….!!!
Không buồn nữa..làm chi!
Vẫn yêu thương….dẫu chỉ là….xa cách!
Để suốt đời…anh không lời….oán trách
Những đêm dài…soi bóng lạnh..đơn phương!

✨Nếu hết rồi……!!!
Khi mộng vỡ…tơ vương?
Chỉ còn lại…..những đêm trường…buồn bã!

*
⬜⬜⬜⬜⬜⬜⬜⬜⬜⬜⬜⬜⬜⬜⬜​ +Trinh Nga

Mong manh

Dòng thời gian cứ thế trôi lặng lẻ
Chút tình sầu cũng nhẹ bước phiêu diêu
Giờ còn đâu những khoảnh khắc thương yêu
Gởi nhớ thương thấm sâu trong tuyệt vọng…

Tình là thế mong manh như sương đọng
Sáng lung linh nhưng cũng dể vỡ tan
Vì thế nên duyên nợ rẽ đôi đàng
Để đông lạnh em chạnh lòng buốt giá…

Anh hởi anh ! mùa xuân về trên lá
Những màu xanh mơn mởn của chồi non
Em mong anh thôi hãy hết tủi hờn
Tay đan tay nồng ấm xua hiu quạnh…

Sương thấm rơi ngoài trời nghe sao lạnh
Lạnh sương mù không bằng lạnh tâm can
Ngồi nơi đây sao hồn mãi miên man
Và chẳng hiểu anh có cùng tâm trạng…
Xem thêm →

ANH VẪN YÊU EM iu nhìu lắm !!!

Anh vẫn càng yêu em iu nhìu lắm
Đơn giản thế ngàn lần anh không nói
Vì kiêu hãnh nên anh giả vờ thế
Vì kiêu hãnh nên hai đứa thử lòng nhau…

Anh biết lắm chẳng thể chối từ đâu
Bao kỷ niệm hằn sâu trong ký ức
Lòng kiêu kỳ như khoảng khắc mà thui
Giả vô tình nhưng sao nhớ quá…

Những khoảng đời anh sống thiếu em
Lòng kiêu hãnh cô đơn lạnh giá
Về đây em cùng anh ta bước
Đường dài lắm lỡ lạc bước thì sao…

Về đây em anh gọi đến khản lời
Bức tường ngăn rã rời sụp đổ
Anh nhận ra tình yêu không có chỗ
Cho những niềm kiêu hãnh cô đơn…

 

Vợ tôi

Vợ người váy ngắn dáng xinh
Đi đâu cũng có người nhìn mải mê
Vợ tôi mộc mạc chân quê
Nhưng em vẫn giữ câu thề sắc son

Hàng ngày em vẫn lo tròn
Việc nhà, việc nước, héo mòn sắc xuân
Chồng con khỏe mạnh em mừng
Vợ tôi đã nửa chừng xuân, theo chồng
Xem thêm →

FORMOSA – Một vùng đất chết

Mai anh về…lối ấy chẳng còn em
Biển đỏ sầu ! Không xanh màu thuở trước
Chiều trên biển…ngày nao ta chung bước
Chuyện vui buồn…em thỏ thẻ anh nghe…

Mai anh về…biển vắng bóng thuyền ghe
Bởi biển chết…nên cá giờ cũng chết
Bởi biển chết…nên trai làng đi hết
Gái làng mình…từ đó cũng xa quê…

Xóm chài nghèo…giờ càng lắm lê thê !
Đời cơ cực…muối cũng cùng biển chết
Hồn tan vỡ…xoa xát thêm muối biển
Để tim em…ngất lịm giữa mù khơi…
Xem thêm →

Buông

Từ bây giờ ta buông tay em nhé !
Bởi con đường hai lối rẽ khác nhau
Cầm nắm chi ! Khi tim nhỏ thét gào
Tình vô vị, nỗi đau là hiện hữu

Hãy lắng nghe trái tim mình tự nhủ
Chung lối về chỉ trùm phủ màu tang
Đường thênh thang, hãy rộng bước nhẹ nhàng
Quen lối cũ, nỗi đau và vực thẳm

Buông nhau đi ! Thôi ta đừng cầm nắm
Chỉ bận lòng và thêm lắm đau thương
Trả lại nhau mỗi kẻ một con đường
Tìm hơi ấm cho môi hường nở nhụy

Quên lối xưa, sống an nhàn bình dị
Đừng cợt đùa trên nỗi khổ riêng tư
Gieo đau thương, hạnh phúc sẽ chối từ
Đời mĩ mãn, khi an nhàn tĩnh mộng

+Nguyễn Nhân

Mai anh về

Mai anh về dựng lại mái tranh sơ
Qua lối nhỏ dại khờ thời thơ ấu
Cho mồng tơi mãi quấn quanh bờ giậu
Mỗi chiều về, hái nấu bữa canh ngon

Mai anh về gieo luống mạ xanh non
Trời hanh nắng qua lối mòn ẫm ướt
Đi chân đất bên triền đê cỏ mượt
Lùa trâu về, tắm nước cạnh bờ sông

Mai anh về, kéo vó bắt lòng tong
Cho bếp lửa thơm nồng ơ kho quẹt
Hương gạo mới, đượm mùi cơm cháy khét
Mái tranh chiều thêm đậm nét tình quê
Xem thêm →

Mượn

Tôi mượn nhân gian một nụ cười
Sao đành hờ hững mãi đầy vơi
Ai buông trả hết thôi hò hẹn
Để mãi buồn vương khóc một thời

Tôi mượn người dưng những chơi vơi
Sưởi ấm tình mơ huyễn hoặc rời
Lòng tôi xa xót lòng tôi xót
Một khúc ân tình một khúc trôi
Xem thêm →