Có một ngày

Có một ngày… nắng dỗi bỏ đi đâu
Để cơn gió kéo mây sầu nhung nhớ
Tiếng chim hót cũng dường như trăn trở
Những ân tình để ngỏ bỗng nao nao.

Có một ngày …sao bỗng thấy khát khao
Nên nỗi nhớ cũng cồn cào da diết
Muốn chìm đắm quyện vào nhau ghì xiết
Thỏa ân tình khi biền biệt chờ trông.
Xem thêm →

Là chi anh hỡi

Ngày xa đó…lòng em buồn nhiều lắm.
Chẳng biết mình…có tội nặng chi không
Mà bỗng nhiên… gió làm bạc má hồng.
Khiến cho em… đón mùa đông giữa hạ.

Và cứ thế …theo thời gian hối hả.
Sống âm thầm…vồn vã…dõi theo anh.
Mặc nắng vàng… cứ sưởi ấm xung quanh
Vẫn vội bước… ôm nhanh miền dĩ vãng.
Xem thêm →

Cô ấy và em

Cô ấy khóc chắc là đau hơn em khóc
Nên anh đi lau nước mắt người ta
Bận tâm chi chỉ đôi chút nhạt nhòa
Trên mi em… chẳng qua là vướng bụi

Cô ấy buồn chắc buồn hơn em tủi
Nên vội vàng anh an ủi thật nhanh
Em chỉ qua là vài phút mong manh
Có đáng chi mà dổ dành , thăm hỏi

Cô ấy dỗi chắc là hơn em dỗi
Thế nên anh phải xin lỗi cuống cuồng
Còn em thì…. như giả bộ đáng  thương
Anh thờ ơ , anh dửng dưng mặc kệ

Cô ấy kể chắc hay hơn em kể
Nên anh vui và khe khẻ mĩm cười
Còn em thì…. vài ba chuyện dở hơi
Nghe làm gì cho mệt người vô vị

Cô ấy cười chắc bình yên anh nhỉ??
( st )

Chiều quê mẹ

Chiếc xuồng nhỏ, đưa tôi về xóm nhỏ
Khói đốt đồng như lam tỏa triền đê
Bến sông xưa, nay có dịp trở về
Miền châu thổ, của vùng quê yêu dấu

Xưa nơi đây, qua rồi thời thơ ấu
Rặng Trâm bầu cũng mấy độ thay hoa
Cây sầu đâu, nghiêng bóng đổ sau nhà
Chòm điên điển, đơm hoa vàng trước ngõ

Chiếc cầu tre bắt qua bờ kênh nhỏ
Nước lũ về, đàn cá đỏ tung tăng
Mắt mẹ tôi sâu đậm nét in hằn
Vai gầy guộc, bởi gánh quằn sương gió
Xem thêm →

Mình ơi …

Em muốn viết bài thơ tình tha thiết
Tặng cho mình, duy nhất chỉ mình thôi
Kể từ khi hai đứa kết thành đôi
Thân viễn xứ, em làm dâu, làm mẹ

Đêm hạnh phúc, nghe con khờ thỏ thẻ
Mẹ vắng nhà, con nhớ lắm mẹ ơi !
Cả nhà thương nhau, ba gặp mẹ ba cười
Tình yêu ấy, không gì so sánh được !

Hai chúng ta, nợ nhau từ kiếp trước
Nghĩa vợ chồng, sâu nặng lắm mình ơi !
Cảm ơn anh, hiện hữu giữa cuộc đời
Cho em có một bờ vai để tựa

Trái tim em, cháy bừng lên ngọn lửa
Một vòng tay, ấm áp lúc đêm về
Em mở lòng, gói trọn những đam mê
Xin ghi khắc, chữ phu thê là đạo nghĩa

+THANH VÂN

Gửi người tình xưa

Dấu yêu ơi … muôn nỗi nhớ đan sen
Tình sóng gió những hờn ghen chất chứa
Anh còn nhớ những lời xưa ta hứa
Mà tại sao tim ứa giọt lệ trào.

Biển chiều nay vạn đợt sóng lao sao
Thủy triều nổi dâng trào ôm bờ cát
Nhưng lạ lắm em nghe lòng chua chát
Nhớ mắt trầm khao khát phút cầm tay.

Người thương ơi … phương trời xa có hay
Từ lâu lắm sầu cay đêm mộng mị
Bao niềm nỗi thẳm sâu từng ý nghĩ
Bước lặng thầm ngắm phượng vĩ tàn rơi.
Xem thêm →

Chuyện nhà tôi

Nghe mẹ nói, em bây giờ lạ lắm
Mỗi chiều về, lại hay ngắm trời xa
Việc riêng tư, xen lẫn với việc nhà
Thường bỏ phế, mặc mẹ già lo liệu

Mới nghe qua, anh giật mình khó chịu
Ngẫm lại rồi, anh mới hiểu vợ hơn
Mấy ngày qua, em nũng nịu dỗi hờn!
Sao về sớm, không mua quà cho vợ ?

Anh vô tư, nghĩ em là cục nợ
Thích đòi quà, như mẹ chợ ngày xưa
Cảm nhận ra, anh tím mặt chối bừa
Chồng có lỗi, anh xin chừa vợ nhé!

Về làm dâu, như bắt đầu làm mẹ
Anh vô tình, em gọi khẽ chồng yêu
Chiều tan ca, nhớ ghé chợ mua nhiều
Cam, mít, ổi, và xoài chua anh nhé!

Cảm nhận ra, anh thẹn thùng vui vẻ
Vợ anh mà ! Là mẹ đẻ con anh
Bởi công danh, anh thiếu sót dỗ dành
Thương em nhé! Vợ của anh là tất cả

+Nguyễn Nhân

Lời bối rối

Ai có về bên ấy buổi chiều nay
Cho tôi gửi mấy dòng thay câu nói
Lời tâm tư vẫn còn nhiều bối rối
Bút đan nghiên , xin viết vội trao người

Đã mấy mùa Xuân, Hạ thắm xanh tươi
Thu héo nủa, Đông ngủ vùi băng giá
Mà trong anh vẫn thầm thương đến lạ
Một dáng hình nghiêng ngả cả vần thơ
Xem thêm →

Đêm lại về

✨Đêm lại về……
Căn ghác nhỏ…buồn hơn!
Mang che dấu…nỗi cô đơn…thầm lặng!
Bởi lâu rồi….một người đi…xa vắng!
Chưa quay về…chẳng biết nhớ..hay quên?

✨Để một người…..
Thao thức…nghĩ man miên!
Cứ trằn trọc…không yên vào…giấc mộng!
Mắt buồn lơi…nhìn ra ngoài…trông ngóng!
Mong rất nhiều…một bóng dáng..ngày nao! Xem thêm →

Dòng thơ tình cuối

Anh viết nốt……
Mấy dòng thơ…tình cuối!
Để giãi bầy…những tiếc nối…mênh mang!
Bởi dẫu sao…tình cũng đã…lỡ làng?
Anh giữ lại…làm hành trang…bước tiếp!

Những lời thơ……
Mang câu từ…oan nghiệp!
Cũng bởi rằng….mộng điệp…đã lìa tan!
Trái tim anh…đau đớn…đến ngập tràn!
Nên câu chữ…nhiều lan man…tiếc nối!

?Lời thơ buồn…..
Như những lời…sám hối!
Cuộc đời anh…mang tội…đã yêu thương!
Mà sao em…vội vã…rẽ ngang đường!
Để cho anh…còn vấn vương..nhiều quá!
Xem thêm →