Cô gái à

Cô gái à đừng nhớ người ta nữa
Trái tim em đau đớn thế đủ rồi
Đừng đợi chờ, đừng trông mong gì nữa
Bởi nếu cần người đã chẳng buông lơi

Cô gái à đừng thức khuya nữa
Đừng khiến đêm đen nuốt trọn một nụ cười
Nhắm mắt đi em sẽ không còn sợ
Bình minh lại chờ tô tắm làn môi

Cô gái à đừng tổn thương mình nữa
Chẳng đáng đâu vì kẻ chẳng thương em
Em thấy có nắng trải vàng khắp ngả
Nắng mỉm cười bởi nắng muốn em quên

Cô gái à đừng yếu mềm như vậy nữa
Bởi tương lai phía trước còn dài
Nếu cứ buồn vì những điều đã cũ
Em tự mình hủy hoại cả ngày mai
Laika

Lời ru của mẹ

“Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ”
Câu nói này con thấm lắm mẹ ơi
Tiếng ầu ơ từ thủa vẫn nằm nôi
Đã theo con đến giờ,con làm mẹ

Nhớ lời ru mẹ ngân khi con bé
Đến bây giờ mẹ ru cháu mẹ ơi
Vẫn hiểu rằng nước mắt sẽ chảy xuôi
Nhưng con thấy muôn ngàn lần có lỗi

Ngày của Mẹ khiến lòng con bối rối
Tấm lòng con mẹ nhận lấy Mẹ ơi
Con hạnh phúc khi có Mẹ trên đời
Chữ hiếu thảo con xin dâng tặng Mẹ!
(Kính tặng Mẹ Yêu )

H-T. Yên Bái

Từ khi có người

TỪ KHI CÓ NGƯỜI

Từ khi có người ta đã bớt rong chơi
Bớt lang thang cùng bạn bè phố xá
Bất kể đi đâu cũng muốn người bên cả
Ta bớt ham vui quên cả việc về nhà

Từ khi có người ta bỗng thấy thiết tha
Biết thương thân chẳng còn thức khuya nữa
Những nhọc nhằn đã có người sẻ nửa
Cả những nỗi lòng chất chứa cũng dần phai

Từ khi có người ta quên tiếng thở dài
Mỗi ngày mới ngắm ban mai rộng mở
Ta có thêm một ngày để mà thương mà nhớ
Và đã biết mơ, những giấc mơ rất thật giữa đời Xem thêm →

Thơ học trò mùa hạ

★Em có biết…Mùa hạ đã sang rồi?
★Chùm phượng đỏ…Ửng hồng theo sắc nắng!
★Em hững hờ…Lướt qua tà áo trắng!
★Để ngập lòng…Thơ thẩn một mình ai?

★Tiếng ve sầu…Như nức nở đắng cay?
★Như oán trách…Mùa sang không báo trước?
★Ghế đá kia…Vẫn nguyên lời hẹn ước!
★Kỷ niệm nào…Trong lưu bút còn in??

★Đã lâu rồi…Ôi cái chuyện chúng mình!
★Giờ nhìn lại…Đã mấy mùa phượng nở?
★Em bây giờ…Nơi phương trời cách trở!
★Có hay chăng…Mùa hạ đã sang rồi!?

_________Hơn…cả…mong…đợi______

Gửi người nào đó trong tương lai

Có phải vì em cứ kể mãi về nỗi buồn
Nên chưa gặp một lần đã làm anh thấy chán
Có phải vì em mãi lạnh yên, lãnh đạm
Nên anh còn chần chừ chưa muốn đến hỏi thăm

Có phải vài lần anh muốn đến gặp em
Nhưng lại sợ u sầu làm buồn lem đáy mắt
Có phải đôi khi anh muốn mình chạm mặt
Nhưng em còn dè chừng nên anh cũng thấy ngại qua Xem thêm →

Tám lời nói dối của mẹ

*Bạn biết không khi tôi còn là một cậu bé
Tôi lớn lên trong nghèo khó cơ hàn
Những bữa cơm chúng tôi chẳng đủ ăn
Mẹ thương tôi thường nhịn cơm một bữa
Dành phần tôi ăn cho mau lớn thành người
Nếu có hỏi… sao mẹ không ăn cùng?
Mẹ mỉm cười: “Mẹ ăn rồi con ạ”
Con ăn nhé, mẹ chẳng đói đâu
Đó mẹ tôi lần đầu nói dối

Và chúng tôi lớn khôn thêm mỗi tuổi
Cơm chẳng đủ ăn mẹ ra đầm bắt cá
Về nấu canh chua cho mấy đứa dậy thì
Nó ăn rồi nhằn cái đầu chê cứng
Mẹ ngồi bên chỉ lặng lẽ cười
Nhặt đầu cá mẹ ăn phần sót lại
Tôi thấy thế vội gắp phần thân cá
Mẹ ăn đi con phần mẹ đây này
Mẹ lại cười rằng con cứ ăn đi
Mẹ của con chỉ thích ăn đầu cá
Tôi ngây thơ tin rằng mẹ nói thật
Biết đâu rằng mẹ nói dối lần hai

Các con mẹ đi học chẳng có tiền đóng phí
Nai tấm lưng gầy mẹ chẳng quản ngày đêm
Cặm cụi dán từng hộp diêm mỗi tối
Mùa đông lạnh tôi giật mình tỉnh giấc
Thấy tấm lưng còng mẹ bên ngọn đèn dầu
Tôi thương quá nói mẹ ơi thôi đi ngủ
Sáng ngày mai mẹ còn dậy đi làm
Mẹ chỉ cười: ‘Con cứ ngủ ngoan đi”
Mẹ mất ngủ, nên không buồn ngủ
Có ai nghĩ mẹ nói dối lần ba?

Lớn hơn nữa tôi thi vào trung học
Mẹ nghỉ làm để chăm sóc tôi luôn
Trời mùa hạ, nắng chang chang đổ lửa
Mẹ lặng lẽ ngóng chờ từng khắc phía phòng thi
Tiếng trống trường vừa vang lên giục giã
Báo hết giờ mẹ ào đến ôm tôi
Trong tay mẹ là bình trà pha sẵn
Ướp hương hoa từ tuần trước tặng tôi
Nhìn thấy mẹ bờ môi khô nứt nẻ
Tôi rót trà mời mẹ tôi cùng uống
Mẹ vội bảo: “Uống đi con, mẹ đâu có khát”
Lần thứ tư mẹ nói dối với tôi

Rồi một ngày cha lâm bênh qua đời
Mẹ vất vả thêm một thiên chức mới
Vừa làm mẹ lại thêm thiên chức cha
Thấy cuộc sống mỗi ngày thêm khốn khó
Có người thương nên đã giúp mẹ tôi
Nhìn cảnh đời họ khuyên mẹ tái giá
Nhưng trái tim mẹ sắt đá làm sao?
Mẹ nói rằng: “Mẹ chẳng cần tình yêu”
Có các con mẹ đã đủ lắm rồi
Mẹ của con lại là nói dối lần năm
Xem thêm →

Mạnh mẽ lên nào… đừng yếu đuối… tôi ơi!

Ai nhuộm nỗi buồn cho vạt nắng chiều nay
Để khoé mắt cay ngỡ một trời mưa đổ
Thành phố lớn… mà lòng người thì nhỏ
Chẳng có nơi nào làm điểm tựa dừng chân.

Mạnh mẽ bao nhiêu cũng đôi lúc thấy cần
Một bàn tay ngại ngần khẽ vuốt ve mái tóc
Một bờ vai kề bên để dựa vào mà khóc
Để dốc cạn lòng cho vơi bớt lo âu. Xem thêm →

Nào có cần gì nhiều cho hạnh phúc

Nào có cần gì nhiều cho hạnh phúc.
Một ánh nhìn anh tin cậy thiệt thà,
Một ngón tay chạm vào nhau bất chợt,
Một ký ức chông gai nhưng dư vị đậm đà..

Nào có cần gì nhiều cho hạnh phúc.
Sáng nay tới bên anh em lại được ngả đầu
Bên nồng ngực thập thình như sóng biển
Cứ dịu dàng hóa giải hết thương đau..

Sưu tầm

Anh yêu em!

Anh yêu em nhiều hơn điều em nghĩ
Giữ trong lòng một tình cảm ngu ngơ
Sợ nói ra đổi lấy sự hững hờ
Của tình bạn bao năm cùng chung bước

Anh yêu em dẫu rằng không đến trước
Có một người làm lạc nhịp tim em
Tình ban đầu như giấc mộng không tên
Em lưu giữ bằng những gì đang có

Anh yêu em ấp ôm từng nỗi nhớ
Anh chợt buồn khi nghĩ đến tương lai
Phải làm sao chung bước đến trọn đời
Sợ ngày mai có duyên mà không phận

Anh yêu em bằng những đêm thức trắng
Tự hỏi lòng em đã ngủ hay chưa?
Đêm giấc sâu trở lạnh gió sang mùa
Có lạnh không hỡi người yêu bé nhỏ?

Anh yêu em mà vẫn chưa dám ngỏ
Mượn dòng thơ thay câu nói ngọt ngào
Anh mong rằng tình yêu đó đậm sâu
Cảm ơn em người làm anh dừng bước. Xem thêm →

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top