Lời kẻ cô đơn

Muốn nói với em một tiếng yêu!
Bỗng dưng bay biến hết mọi điều
Con tim không thể rung dây cảm
Hồn cũng ra rời theo tiếng yêu

Không hiểu từ đâu là như thế
Đường tình ta đã mở từ lâu
Chiếc công tình yêu ai đã khép
Trong ta khoảng lặng ,bóng ngã sầu Xem thêm →

Em đâu có say

Phố có uống không mà cứ ngả nghiêng say
Em có chuếnh choáng đâu sao lại hồng đôi má
Gió khúc khích cười và thì thầm rất lạ
Hàng cây ven đường cũng xạc xào trút lá ghẹo đêm

Rượu vừa cạn ly cho mắt ướt, môi mềm
Tình chưa uống đã say…khi người vừa kịp đến
Em run rẩy đón môi hôn dại cuồng, vòng tay quấn quýt
Mặc kệ trăng ngượng ngùng, e thẹn nấp trong mây

Chỉ còn đêm đang đồng lõa thôi vì đêm biết em say
Cứ khích lệ trái tim em phải yêu người nồng nàn hơn nữa
Phải gấp gáp nói với người biết bao điều em chưa từng thổ lộ
Bởi chỉ sớm mai thôi, ta sẽ lại lặng im như chưa từng gặp gỡ trong đời

Em muốn được say, dù chỉ một lần thôi
Được tựa vai người đi trên phố đêm ngả nghiêng như thế
Người sẽ nắm chặt tay em, sẽ cùng em vượt nghìn trùng dâu bể….?
Rượu đã vơi và đêm sắp cạn rồi…người có tới cùng em…???

LĐ.

Nước mắt đàn ông

NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG
(Nguyễn Mạnh Hùng)

Đàn ông khóc khi thỏa những cơn say
Dốc nỗi nhớ vơi dần từng đáy cốc
Những dư âm tưởng chừng trong phút chốc
Mãi mang theo đến hết cả cuộc đời

Đàn ông khóc khi khát vọng lên ngôi
Kìm cảm xúc không sẻ chia người khác
Tim rộn ràng ngân nga từng điệu nhạc
Vẫn hững hờ mọi thứ cứ bâng quơ

Đàn ông khóc gửi tất cả vào thơ
Từng câu chữ lưu buồn vui đọng lại
Khi nồng nàn khi lặng hồn tê tái
Gửi đời sau giữ lại để mà soi

Sẽ có lần nước mắt đàn ông rơi
Quá hạnh phúc hoặc tột cùng đau khổ
Những đè nén bao năm trời cố giữ
Chảy cạn dòng nước mắt của đàn ông…

Sao mắt vướng buồn

Sao em để buồn thương trên đôi mắt
Vời vợi trông xa ẩn dấu lệ tình
Đôi mắt đẹp mơ màng trông lặng tĩnh
Ai làm em vương nỗi xót xa lòng.

Ta không phải nhà tướng số tài hoa
Và không phải người ba hoa vọng tưởng
Ta là lãng tử  nỗi lòng tơ vướng
Cảm nhận đời qua nhịp đập con tim.

Mắt em buồn ta thấy cả miên man
Sợi nhớ sợi đau quấn vào bíu vấu
Buông xả hết đi tự mình thẩm thấu
Tìm niềm vui để sống đẹp cho đời.

Nhìn sâu mắt em ta thấy tơ vương
Môi mím chặt nhốt mình trong cung cấm
Lòng khép lại khoá tình không chăn ấm
Dấu nét yêu kiều trong lớp áo Ma Soeur.

Vui đi em, vốn ngày dài còn ngắn
Ta sống cho ta một chút nồng nàn
Vứt bỏ nỗi buồn mặc sức mơ hoang
Mắt em lại xanh như thời để nhớ.
Chung Văn

Cười trên….. nỗi đau

Ta đau quá!!!  Nỗi đau…đời cào xé
Trái tim sầu, nhói buốt máu tuôn ra
Ta trừng mắt.. cười lên như điên dại
Thế gian này..!!! Những lời nói điêu ngoa…

Hồn bấn loạn, tấm thân phàm loang lổ
Dấu tích nào, phủ lấp thủa oai phong
Ta giờ đây, mệt mỏi trí mơ hồ
Thân rỗng tuếch, chẳng có hồn cư ngụ

Mặc cho gió, cuốn ta về hoang hoải
Thả cuộc đời trong góc tối triền miên
Không kịp khóc.. cho một cuộc đời buồn
Đành trố mắt, ánh nhìn đầy lạc lõng..

******
Chẳng có lẽ, từ khi cất tiếng khóc
Nhuốm bụi trần, đã lụy cảnh trần ai
Qúa khứ đau và một tương lai tồi
Luôn u uất đè theo đời chọn kiếp..???

“..Trong xum họp đã có mầm ly biệt..”
Trong tiếng cười nước mắt sẽ tuôn rơi
Tay trong tay mới đó đã buông rời
Mắt đắm đuối phút giây rồi nguội lạnh

Tình xưa chết kéo theo cả sự nghiệp
Cõi hoang tàn, tình chết công danh tan
Còn lại chi chỉ những dấu chấm dài…
Lòng nguội lạnh toàn thân đầy dấu tích

Ôi đau quá…!!! như từng ngàn vết chích
Cứu dùm con hỡi Đức Phật từ bi
Cội nguồn xưa con mắc phải nghiệp gì
Sao con chịu thân đọa đày cõi thế…???

********
Nếu có than.!! Cũng chỉ là vọng tưởng
Dối gạt hồn, thả sức…trí vu vơ
Lãnh đạm tâm… bằng những nỗi ơ thờ
Ta lặng lẽ theo dư âm trần tục

Tiền bạc ư? Đâu phải là tất cả
Phú quý ư? Chỉ Là thứ hư vô
Sống thảnh thơi trong cuộc sống xô bồ
Đó mới là môt niềm vui vĩnh cửu

Ta coi khinh những xa hoa phù phiếm
Ném bỏ đi những mánh khóe bon chen
Nén bần hàn thả mặc trí… viễn du
Sống thực tâm.. mặc cho đời khốn khó

Ta xem ta như là kẻ xa lạ
Uống rượu sầu…rũ bỏ những buồn vui
Khi có vinh kể cả lúc bần hàn
Hai đứa nó, nhìn nhau….cười ha..hả..
VC

Em lỡ yêu người đàn ông có vợ

Em lỡ yêu người đàn ông có vợ
Nên đêm về lạnh lẽo cả giấc mơ
Anh còn yêu gia đình anh nhiều lắm
Thì trách chi đôi lúc cứ hững hờ.
Dù em biết tình yêu em tội lỗi
Anh cũng sai vì nông nổi cuồng điên
Em mặc cả với lệ đắng từng đêm
Để có anh ,vòng tay êm hạnh phúc.
Có đôi khi em thấy mình ấm ức
Tỏ cùng ai, cho thấu mọi nỗi niềm
Và chỉ muốn ,anh là của riêng em
Dẫu biết rõ, ấy là điều không thể.
Anna

Nối nhỡ đầy vơi

Đã lâu rồi tôi chẳng nói em nghe
Nỗi nhớ kia đã che mờ tất cả
Em ra đi trong một chiều nắng hạ
Tôi thẩn thờ nghiêng ngã giữa thinh không

Vẫn biết người đâu còn những chờ mong
Nhưng với tôi tim lòng luôn nức nở
Nhìn ảnh em gợi vô vàng nhung nhớ
Giọt lệ nào đã rớt ở trên môi Xem thêm →

Tình luôn là như thế

Lại đêm nay không ngủ
Chân rảo bước miên man
Đường phố vẫn ngập tràn
Bao dòng người qua lại.

Chờ một người không tới.
Giữa biển người mênh mông
Hỏi sao mãi chờ trông
Cớ là sao ..Sao nhỉ..?

Ôi tình là Thiên ý
Ai biết trước được không
Mà sao giấu trong lòng
Vẫn ngày đêm âm ỉ

Bạn ơi đừng lãng phí
Cuộc đời chỉ bấy nhiêu
Ghét vừa thôi ..Yêu nhiều..
Để đời không tẻ nhạt..

Nhưng tình luôn bột phát
Để vướng phải đa đoan
Gieo bao khúc đoạn đoạn trường
Cũng người vương rơi lệ..!

Tình luôn là như thế
Có hai mặt đúng sai
Nhưng chẳng thấy hình hài
Sao mà luôn thắm mãi..!!!
…………………………….

Lan Anh – Những bài thơ buồn hay nhất

Thôi …

Mơ mãi… chờ ai khóc gọi tình…!
Hỏi người trong trướng mấy xuân trinh…?
Sao em giết chết hồn thơ dại…!
Để lệ mặn môi tủi một mình…

Em có nhìn và có thấy không…?
Thuyền tình không bến thả trên sông,
Sẽ đắm mai này trong biển mộng…!
Em có chờ hoài cũng uổng công.

Em gởi sầu chi trên bến vắng…!
Trăng khuya đêm lạnh lệ sương bay,
Thấp thoáng lênh đênh trên biển rộng,
Thuyền ai một bóng thoát đêm nay.

Thôi thế, về đi đừng đứng gọi…!
Cánh buồm căng gió khuất chân mây,
Hút theo tầm mắt đời phi xứ,
Gói lại tiếc thương mảnh xuân đầy.

ST.

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top