Nuối tiếc

Nếu có một điều ước lúc này đây,
Anh ước chúng mình trở về ngày tháng cũ.
Khi say đắm ngọt ngào chưa chín đủ,
Đó là những phút giây hạnh phúc nhất cuộc đời.

Hai đứa lặng thầm làm bạn của nhau thôi,
Tay lúc nắm, lúc rời, vô tư lạ!
Mình không hứa nhau nghe bất cứ điều gì cả,
Những ngày vui cứ vậy lại thêm đầy…

Nhưng ai trong đời rồi cũng phải đổi thay,
Yêu tha thiết, rồi một ngày cũng chán.
Ta chỉ biết trách mình cho những điều không đáng,
Để mất đi không trở lại bao giờ…
Du Phong

Góc khuất cuộc đời

GÓC KHUẤT CUỘC ĐỜI
Tác giả: VVKH

Tôi phải là tôi? chẳng phải tôi
Quán khuya rượu uống đã cạn rồi
Nhớ ai?ai nhớ? Còn ai nữa?
Một khối tình si đã trao người

Ngoài kia mưa trút lời tâm sự
Đường về lạc lối bước lẽ loi
Phố đêm đường vắng im lìm ngũ
Hiu hắt đèn khuya soi lại đời

Góc khuất tâm hồn nầy ai hiểu?
Cuộc đời sao lắm nổi buốn ,vui?
Đưa tay che mắt sao mờ,tõ
Tìm chốn bình yên giấc ngũ vùi

Mai nếu có về nơi chốn củ
Ai sẽ cùng tôi ngắm mây trôi
Để nhớ chốn xưa từng hò hẹn
Dù có thương đau có ngậm ngùi.

Một mình

Một mình uống, một mình ăn
Một mình một chiếu, một chăn một giường
Một mình nhớ, một mình thương
Một mình thao thức đêm trường năm canh

Một mình tỉa lá uốn cành
Một mình mình viết, một mình mình xem
Một mình ngồi dưới ánh đèn
Viết đi sửa lại để xem một mình

Một mình ôn chuyện tâm tình
Một mình ca khúc, một mình mình nghe
Một mình oi bức trưa hè
Một mình nghe rõ tiếng ve kêu sầu

Một mình nhìn trước ngó sau
Một mình võ thức giữa lầu lặng yên
Một mình “thiền” để dễ quên
Một mình quán tưởng sáng lên diệu kỳ

Một mình lắm lúc ngồi ì
Hai mình có phải diệu kỳ hơn không?

(Stam)

Hạnh phúc phía sau , khuyết sẽ lại đầy

Em buồn à ? Vậy khóc đi có sao
Đời vốn lắm sóng gào và bão tố
Đâu cần cố gắng vùi đi nỗi nhớ
Giấu được gì cho thêm cớ đa đoan

Khóc đi em , để nước mắt lăn tràn
Đừng giấu nữa mà hoang mang cô gái
Nếu có thể cả đời quên ngang trái
Chắc con người đâu biết đến thương đau

Khóc đi em , xong hãy lại bắt đầu
Một cuộc sống mới đậm sâu , ý nghĩa
Nhành trăng non sẽ vẹn nguyên , tròn trịa
Em khỏi lo bốn phía chỉ ưu phiền

Nắng rồi em ạ , nắng bừng mái hiên
Đừng lo cơm áo gạo tiền chi nữa
Quẳng lo âu anh gánh cùng một nửa
Đừng đi ôm đêm chất chứa em à !

Nếu có buồn , thì cứ khóc em nha
Rồi đứng dậy , bước qua và cố gắng
Ánh ban mai sẽ vượt qua đêm trắng
Vị ngọt ngào sau vị đắng chua cay !

Hạnh phúc phía sau , khuyết sẽ lại đầy !

@Thảo Trần

Nó …

Nó ngồi đó ! ôm đứa em khờ thơ dại
Ngơ ngác nhìn bao kẻ lại người qua
Biết về đâu, khi đói rét “không nhà
Đời nghiệt ngã xô nó vào bóng tối

Tuổi thơ ơi! Em làm gì nên tội
Giữa dòng đời phải lạc lối mưu sinh
Không chiếu chăn, chẳng mái ấm gia đình
Từng bước nhỏ, dắt dìu bàn tay nhỏ

Sống lang thang dưới chân cầu ngõ xó
Cái đói lòng chút canh cặn thừa dư
Tuổi thơ kia ! tôi biết nói sao chừ ???
Đừng ngoảnh mặt với mảnh đời bất hạnh

San sẻ nhau cái đói lòng rét lạnh
Lấy nhân từ ta tích hạnh dài lâu
Đem lòng ân trải ấm kẻ cơ cầu
Tình nhân loại phải đâu là xa lạ

Đời cho ta tuy quá nhiều vất vả
Vẫn hơn người khi vấp ngã đau thương
Sẻ chia nhau những cay đắng đoạn trường
Đem no ấm đắp bồi thêm tươi sáng

+Nguyên Nhân

Họa lại cố nhân xưa

Bên vòng tay chờ đợi cố nhân xưa.
Bao yêu thương bút đâu tả cho vừa?
Đành khép lại chôn vùi theo dĩ vãng!
Những yêu thương hẹn hò cùng năm tháng!

Hãy yên nằm để tiễn biệt người đi.
Em cứ đi xin đừng tiếc thương gì
Lời khấn nguyện, cầu em luôn hạnh phúc!
Dù sóng to thuyền tình anh ngã gục!

Gẫy tay chèo anh cam chịu phần anh!
Chỉ mong sao em , mãi được ngọt lành!
Xây duyên mới trong mộng lành mãi mãi!
Dù tình anh lênh đênh, và khắc khoải!

Không đoái hoài hay trách giận người đi.
Xin em đừng luyến tiếc lúc phân ly!
Mà người ở, người đi thêm bịn rịn!
Anh chỉ muốn hóa thành cây lan tím!

Dù dây leo, nhưng tím ngắt một đời!
Dẫu khô cằn vẫn sắc tím thủy chung!
Dù bão táp vẫn ung dung tự tại!
Dẫu năm thàng, có gặp hoài ngang trái!

Vẫn yên lòng! Đợi người hái về yêu!
Hết liêu xiêu! Trong nắng sớm mưa chiều!

@Hoàng Triều​

Hành trình người đàn bà đã cũ

Vò nát nỗi buồn ném qua cửa sổ
Rơi xuống trần theo niềm ước ngây ngô
Hãy khoan dung với sầu đau đừng cố
Cho lòng thôi khắc khoải những úa tàn

Em đi về miền dịu ái mênh mang
Bỏ sau lưng bao niềm đau câm lặng
Vòng xe nhọc nhằn… mắt ướt… đời lem
Không có gì ngăn được bước chân em

Em gói kỹ tiếng thở dài đông giá
Gói dỡ dang… gói hạnh ngộ… nghìn trùng
Cả nỗi oan khiên nhớ nhung ngày cũ
Vứt tuổi đời không một chút phân vân

Em sẽ điềm nhiên bước qua số phận
Có lẽ bây giờ se sắt cũng vơi đi
Thôi thì cứ xem đời như chiếc lá
Trở về nhà sau một chuyến đi xa…

Chỉ cần ngọc lan trong vườn vội vã
Đón em về lặng lẽ tỏa hương hoa..

@Thái Uyên sa.

Anh đi rồi …

Anh đi rồi, nắng tắt giữa chừng xuân
Em ở lại nhớ đừng buồn em nhé
Con còn nhỏ em cũng còn rất trẻ
Người đàn bà bé nhỏ của anh

Anh đi rồi, đời vẫn mãi tươi xanh
Em ở lại chớ đừng rơi nước mắt
Dẫu vẫn biết tim em giờ đau thắt
Mạnh mẽ lên em đi tiếp chặng đường dài

Anh đi rồi, đâu còn thấy ngày mai
Chuyến đi này khác những lần đi trước
Chẳng hẹn ngày về nhưng chân anh phải bước
Xa cách rồi mãi mãi sẽ chia phôi

Anh đi rồi, hương còn đọng trên môi
Mùi tóc em thủa chúng mình quen biết
Tình chồng vợ vẫn mặn nồng da diết
Bao năm rồi ân ái chẳng nhạt phai

Anh đi rồi, cuộc sống lắm chông gai
Em sẽ phải một mình em bươn chải
Anh chẳng còn được giúp em mãi mãi
Xin lỗi mình anh không thể bên em

Anh đi rồi, chắc mọi chuyện sẽ quen
Nỗi buồn cũng nguôi ngoai cùng năm tháng
Đêm sẽ qua trời đông dần hửng sáng
Giữa cao xanh anh mãi dõi theo mình

Anh đi rồi, mang theo cả tâm tình
Xót thương em người đàn bà tần tảo
Đã cùng anh vượt biển đời giông bão
Chỉ tiếc rằng anh nằm lại giữa trùng khơi

Anh đi rồi, em chắc sẽ chơi vơi
Nếu có gặp người yêu em chân thật
Đừng ngại ngùng chẳng có gì để mất
Cảm ơn ai đưa em cập bến đời

Anh đi rồi, đừng khóc nữa em ơi
Để các con vững vàng qua sóng gió
Vĩnh biệt em người đàn bà bé nhỏ
Nắng tắt rồi anh phải đi thôi.

* Nam Thang Khanh Trung

Chiều buồn tương tư

Bến bình yên ! Chiều nay thuyền lặng sóng !
Tình nơi nào ? …hỡi gió lộng ? … trời cao .?
Chiều nhớ em … như mây nước …dạt dào
Lòng thương nhớ Gửi trao … tình nồng thắm !

Chiều hôm nay ! … lệ buồn ! … rơi ướt đẫm !
Hoàng hôn về ! … thương lắm Nhớ người xa
Nhớ thưởng ai ? … màu áo tím ! … hoa cà …
Gửi mây chiều lang thang … miền đất lạ … !

Chiều nhớ ai ? … thuyền tình đang vội vã …
Muốn xuôi dòng êm ả … đến miền xa …!
Mang nhớ thương ! …tìm đến chốn kia mà ?
Chiều tương tư ! …lòng ta ? …sao da diết .?

Người xa ơi ! …Chiều nay ,,, Em có biết …?
Chuyến đò tình tha thiết … Nhớ thương ai ?
Rời bến xưa ! … mong chờ khách miệt mài
Sao chẳng thấy bóng hình người con gái .?

Chiều hôm nay ! … lòng ta buồn ! …Nhớ lại
Ta nhớ người ! …rồi mang phải …tương tư !
Tình yêu ơi ! … xin người chớ ? …khước từ ,,,
Ta chẳng muốn … tình mình như mây khói .?

Cánh chim buồn ! …Chiều nay … sao lẽ vội ?
Nhớ bạn tình ! … tìm đến cội ? … nhớ thương
Chiều tương tư mỏi cánh … ngả ven đường
Biết bao giờ ? …gặp người thương chim hỡi .?

Bến bình yên ! … Chiều nay … ai chờ đợi ..?
Chuyến đò tình …mang tới … nỗi nhớ thương !
Để người xa ! … không thêm mãi … vấn vương
Mỗi chiều buồn ! …chẳng còn …tương tư nhé !!

VINH SANG

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top