Lãnh bụi trần

Mượn cánh hoa sen tẩy bụi trần
Mà lòng không một chút phân vân
Sao chàng lại nỡ vô tình thế
Bỏ mặc mình em đắm lệ ngần
Khoác áo nâu sồng quên tục lụy
Sớm chiều kinh kệ tiếng chuông ngân.
Thanh mai trúc mã từng xa cách
Muốn được bên nhau khó vạn lần.

Thục Nương

Xa rồi còn đâu ?

Xa rồi
người hỡi còn đâu
Những lời hẹn ước
thuở nào bên nhau

Bảo rằng
yêu đến bạc đầu
Đường đời chung bước
ngọt ngào ái ân

Mặc cho
gặp phải khó khăn
Bền tâm vững chí
gian nan ta cùng

Bâygiờ
đường chẳng đi chung
Tay không nắm lấy,
lạnh lùng với nhau

Những lời
âu yếm ngày nào
Cũng không còn nữa
vì sao hỡi người ?

Nguyễn Nhơn

Lạc …

Chiều nay, lạc bước chân côi,
Người đi, bỏ lại riêng tôi một mình.
Tìm nơi chốn cũ đôi mình,
Hoài trông mỏi mắt bóng hình người xưa.

Đây rồi, phố cũ lưa thưa,
Cảnh xưa người cũ như vừa mới đây.
Thế mà, duyên đứt từ đây,
Người xưa giờ đã xum vầy cùng ai.

Mong người đến mỗi sớm mai,
Để cho phố cũ đủ hai bóng hình.
Mong cho duyên phận đôi mình,
Tơ hồng nối lại chữ tình vẹn nguyên.

Nhưng mà vẫn một chữ duyên,
Trời se, người dứt, sợi duyên cũng tàn.
Nên lòng cứ mãi miên man,
Dường như ta lạc giữa màn khói sương!!!

Lãnh Như Băng

Về đi em

Về đi em cây bàng giờ lá đỏ
Gió đông về mơn nhẹ những tàn cây
Trăng hắt hiu nhòa nhạt sương phủ đầy
Từng góc phố gọi tên em trở lại .

Thu qua rồi gió bấc về khắc khoải
Thổn thức hoài gió réo gọi tên em
Hạt sương vỡ rơi rụng xuyên qua mành
Cây sấu già lặng nghe trăng vụn vỡ .

Về đi em …vượt muôn trùng cách trở
Nối lại tình xưa mặc rêu phủ đá mờ
Ta xây lại ước mơ xưa dang dở
Tha thứ đời … Bởi sỏi đá cũng cần nhau .

Đóng lại quá khứ xưa ta mãi mãi bên nhau …
Về đi em!

Gian nan kiếp người

Cha mất mẹ đi thêm bước nửa
Chốn bụi trần một thuở đắng cay
Cuộc đời số phận đổi thay
Gặp người dượng kế không ngày bình yên.

Chỉ mang đến triền miên đau khổ
Xua tuổi thơ không chổ dung thân
Gây bao hiềm khích lổi lầm
Chia lìa tình mẹ xa dần chúng con.

Nhiều lần nếm roi đòn vô cớ
Nào dám đâu than thở cùng ai
Cam nhận điều tiếng mỉa mai
Bước chân xa xứ lạc loài cô đơn.

Nơi đất khách trầm luân bể khổ
Lắm bọt bèo tủi hổ tấm thân
Nghe tin mẹ vướng nợ nần
Cơn đây buơn chải góp phần lo toan.

Thương em nhỏ gầy mòn thể xác
Ở quê nhà phiêu bạt làm thuê
Giỗ cha mất chẳng thấy về
Vì mẹ củng đã bộn bề việc riêng.

Ai gieo cảnh muộn phiền tan tác
Nở nhẫn tâm phụ bạc trẻ thơ
Lang thang trôi nổi chợ đời
Đêm nằm lay lắt bơ vơ lạnh lùng.

Thiếu tình cảm bao dung của mẹ
Sự ân cần chia sẻ của cha
Thiếu lòng nhân ái bao la
Chị em quấn quýt một nhà ấm êm.

Xin nhân thế chút niềm hy vọng
Giúp cho cơn được sống bình an
Tâm tư thanh thản nhẹ nhàng
Vượt qua khổ ải gian nan kiếp người.!

Trần Văn Chiến

Sầu

Em về đêm xuống buồn cô liêu
Chỉ có mình em với bóng chiều
Tình cũ người xưa tan như khói
Mình em một bóng  cứ liêu xiêu

Lòng người ai nói biết hết đâu
Chỉ có sông sâu mới bắc cầu
Cách biệt ai người không mong gặp
Thương nhớ mà chi chỉ thêm sầu

Em muốn gì đây mà trăn trở
Gửi hết ý nguyện trong áng thơ
Để ai người hiểu mà chân quý
Tình đời nặng nghĩa cứ thờ ơ

Em chọn thơ sầu mi ngấn lệ
Gieo vần não nuột giọt châu rơi
Lời thơ cũng thảm sầu giăng lối
Nỡ để tâm can mãi rã rời

Lặng lẽ đèn khuya sa dòng lệ
Đêm buồn cách trở dài lê thê
Đàn ai dạo khúc sao ngân mãi
Nốt nhạc tặng ai cứ não nề

Theo: Chien Vu

Bao lâu rồi

Bao lâu rồi chưa liên lạc với nhau
Người này ở đâu, người kia không cần biết
Ai sống ra sao, sướng vui hay mỏi mệt
Chẳng còn người nào thấy cần thiết để quan tâm.

Mình xa nhau đã bao tháng, bao năm
Kỉ niệm xưa đã nằm yên say ngủ
Chắc chẳng có ai còn nhớ về ngày cũ
Những êm đềm chắc cũng đã rã tan ra.

Bao lâu rồi mình chưa cùng hát tình ca
Bản nhạc xưa đôi ba lần phát lại
Chắc chẳng có ai còn thấy lòng trống trải
Dù một mình nghe mãi vẫn dửng dưng.

Bao lâu rồi mình không bước đi chung
Trên con đường đã từng là quen thuộc
Chắc bây giờ cũng chẳng ai biết được
Có đôi lần nước mắt của ai rơi.

Thơ sưu tầm
tg LAI KA

Thêm một tí xíu buồn

Đông về rồi…mang nỗi nhớ không tên,
Đời cô quạnh vì vắng em bên cạnh,
Gió bấc tràn về sao không thấy lạnh,
Chỉ se lòng- tê tái ở trong tim…

Đông về rồi…đem theo mùa cưới,
Sao tình mình…chẳng đắm đuối như xưa,
Lòng chạnh buồn…tai văng vẳng…khúc giao mùa,
Nơi xa ấy…ai nao buồn chuyện cũ …

Đông về rồi …sao tim yêu ủ rũ,
Anh nhớ hoài lối cũ …lá rơi nghiêng…
Em lạc lối – để anh tìm mãi,
Mỏi mắt tìm chẳng thấy dáng em đâu …

Đông đã về…nặng nợ âu sầu,
Em hờ hững bên đời …về bến lạ,
Để nnhớ nhung vò nát trái tim yêu,
Để gió buồn hun hút trút đau thương …!!!

Sưu tầm

Nổi Buồn Không Tên 2

Không khóc đâu!..Tôi dặn lòng không khóc
Mĩm môi cười dù cay đắng dâng cao
Ngày nào hạnh phúc xuyến xao
Mà giờ thấy nhạt lao đao cuộc đời…

Ngỡ yêu thương làm tôi thêm sức sống
Vui với buồn lẫn lộn chát bờ môi
Xa rồi hạnh phúc tôi ơi
Mới ngày nào đó rong chơi tháng ngày…

Tôi đã say tình ái người đem đến
Có yêu vội vàng hay định mệnh thời gian?
Qua rồi giây phút gian nan
Yêu thương chấp cánh mơ màng tương lai…

Tạm biệt ai..chia ái tình đôi ngã
Nấc nghẹn lòng, ngơ ngát tạm chia xa
Thời gian tất cả đợi chờ
Tình yêu ai đó dại khờ còn không???

Hoài Nhớ

Đời khổ

Xin hỏi khi nào ta được chết ?
Đất trời biết hết cả rồi ư !
Vì sao số kiếp đày ta mãi ?
Mệt lã thân này mới đã nư…

Trời hỡi !… tình trao… hồn chẳng hận
Để lòng ta nhọc suốt đêm dài
Ta đây cũng biết yêu hay ghét
Biết khổ biết sầu biết đắng cay..

Hồn lạc cõi tiên tình cõi thực
Đời ta mơ mộng thích thơ ca
Vía ta trâu khổ cày ưa nặng
Trơ trẽn đời này thật xót xa… Xem thêm →

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top