Vẫn còn có em

Có những lúc em thấy anh cô quạnh
Giữa biển đời với sóng cả ước mơ
Mà hoàng hôn đang ngả bóng – xế tà
Đường chân mây vẫn rộng dài phía trước

Trong đêm vắng tiếng thở dài bớt chợt
Em trở mình nhưng lặng lẽ trông theo
Chỉ màn đêm là cặn kẽ luôn vào
Anh làm bạn …Em lệ trào – thao thức..!

Cuộc sống đó giữa ước mơ và thực
Là khoảng trời có biết trước đâu anh
Như hai ta ..đã dệt thắm duyên thành
Mà đôi lúc…còn chông chênh trước gió..

Đêm hôm nay chắc muộn trăng sẽ tỏ
Đừng một mình ..Anh lặng lẽ trong đêm
Còn có em vẫn ở sát gần bên…
Dành cho em một khoảng đêm như thế..!

======================
Lan Anh

Em cười nhiều để cho người thấy đấy

Em cười nhiều để cho người thấy đấy
Vhứ thực ra em vốn rất yếu mềm
Anh vô tâm chẳng bao giờ hiểu được
Em đã chờ và thầm khóc bao đêm

Em nói nhiều để cho người thấy đấy
Anh tại sao không nhìn mắt em buồn
Phải chăng người chẳng bận tâm nên vậy
Sao chưa một lần cố gắng hiểu em hơn

Em vui nhiều để cho người thấy đấy
Con gái như em thường hay tự dối lòng
Em cần gì ngoài đôi lời thăm hỏi
Chắc em sẽ cười và hạnh phúc, nhưng không

Em khóc nhiều nhưng giấu người vậy đấy
Mong ước nhỏ nhoi giữ anh lại bên mình
Nhưng tại sao người chẳng bao giờ hiểu
Em phải làm gì giữa đêm tối lặng thinh

laika

Mua và bán

Có ai biết nơi nào bán niềm vui?
Chỉ giùm tôi… tôi mua về một ít
Để những khi thấy yếu lòng, mỏi mệt
Mang ra dùng chắc là hết buồn thôi.

Ai chỉ giùm tôi nơi nào bán tiếng cười?
Tôi sẽ đến và mua về mấy nụ
Để những ngày lòng héo hon, ủ rũ
Sẽ được rạng ngời nhờ những nụ cười kia.
Xem thêm →

Vô thường tình đau

Bao ngày nồng ấm bên nhau..
Yêu thương giờ đã nát nhàu thời gian ..
Bỏ mình em với thở than ..
Anh vui bên ấy .. lỡ làng tình em !

Giá ngày xưa ấy đừng quen ,
Đừng thương , đừng nhớ .. để em không buồn ..
Để giờ dưới bóng hoàng hôn
Lẻ đôi em bước vô thường nỗi đau ..
Tình ơi .. ! ..gian dối chi nhau ?
Là gì .. Sao thế gian sầu vì yêu ???

Tím chiều dáng nhỏ liêu xiêu
Tiễn tình em bước trong chiều cô đơn ..
Biết rằng sẽ nhớ nhiều hơn
Dặn lòng đừng khóc để hồn bớt đau !

Ví dầu còn nhớ đến nhau
Ân tình xin giữ ngàn sau hỡi người
Em về nơi chốn xa xôi
Tim này cũng vỡ tan rồi … Từ đây .

NGUYỄN TRÀ MY .

Giấc mơ còn đâu

Quê nhà mình.. vất vả quá Mẹ ơi!
Con thương Mẹ, suốt cuộc đời…cặm cụi.
Biết làm gì.. ngoài âm thầm ..lầm lũi
Mơ một ngày…Mẹ búi tóc.. thảnh thơi.

Giờ lớn rồi.. con xin lấy chồng thôi.
Bước ra đi…theo người nơi viễn xứ.
Mong Mẹ Cha.. ở quê nhà…hãy giữ.
Những niềm vui.. và sức khỏe.. thật nhiều.

Xứ lạ ơi.. sao chua xót trăm chiều.
Phận hồng nhan… lạc liêu xiêu trong gió.
Những bữa cơm, lệ chan vào tim đỏ.
Nơi quê nhà… Mẹ ngấp ngó… chờ mong.

Đến khi nào…. cho nhẹ bớt..cõi lòng.
Khi đường về.. không còn trong ánh sáng
Ở nơi này … cả trời mây ..u ám
Gái dặm trường.. .cứ năm tháng …vùi chôn.

Giấc mơ xưa .. không còn chút.. chập chờn
Đã tan hết.. chỉ còn ..ta đơn lẻ
Đến bao giờ …cho được về quê Mẹ.
Nhớ thật nhiều… chỉ lặng lẽ mang theo.

JANA

Thu Thổn Thức

Ngậm ngùi thao thức suốt canh thâu
Hiu quạnh phòng côi héo hắt sầu
Liễu rũ buông mành thu thổn thức
Trăng buồn phủ bóng mỏi mòn đau

Người xưa đi mãi sao hoài nhớ
Tình cũ chông chênh tóc bạc màu
Héo úa xuân tàn năm tháng cũ
Cánh chim biền biệt ngút trời ngâu.

Thùy Trang

Đêm cô đơn

Đêm cô đơn ngồi đếm đong nỗi nhớ
Ly rượu sầu nhắc nhở phút suy tư
Làn khói thuốc phảng phất cõi vô hư
Đã tàn canh sao chần chừ khắc khoải

Giữa xô bồ của dòng đời mê mải
Có gì đâu mà em phải sầu thương
Để tóc mai ủ rũ kín má hường
Đêm cô quạnh cũng dường như vô hạn Xem thêm →

Trái tim

Có đôi lúc thấy lòng mình biết khóc
Có lẽ rất đau, có lẽ rất nhọc nhằn
Đành im lặng để mặc lòng than thở
Biết làm gì khi mệt mỏi, phân vân…?

Rồi một ngày sẽ đi hết thanh xuân
Màu năm tháng chỉ còn vương trên tóc
Em chẳng biết liệu mình còn biết khóc
Khi hoài niệm về… một dĩ vãng đã xa…

Giá như bây giờ em thoáng chốc đã già
Thì chắc có lẽ không biết buồn gì nữa
Anh có biết không, em ước mình buông bỏ
Từ rất lâu rồi chứ không phải đến đây…

Đoạn tình cảm này đã như gió như mây
Dẫu ngắn, dẫu dài, dẫu ai yêu nhiều nhất
Thì em vẫn biết một điều là sự thật
Em buộc phải quên, đừng nhớ mãi làm gì…
Xem thêm →

Quên một nửa khó không

Quên một người….có phải khó lắm không?
Mà má hồng.. cứ bạc màu vì nhớ.
Học bao lâu.. mà nghe trong hơi thở.
Vẫn mệt nhoài… vì không thể lãng quên.

Khi không còn… hạnh phúc ở kề bên.
Có cách nào… để quên tên không nhỉ.?
Viết nghìn lần… trong lòng càng rầu rĩ .
Bởi chân tình… chung thủy… chẳng thể phai. Xem thêm →

Cố Nhân!..

Nhớ người xưa!! ta lật dòng dĩ vãng..
Xếp tâm tư…bải hoải giữa bụi đời
Ta ngược gió mặc cho hồn phiêu lãng
Gửi lại em…một nguyện ước chiều tàn!

Đạp đất bằng! ta ngó.. mồ dĩ vãng…
Ngóng chiều hoang gửi gió chút bụi hồng
Còn sót lại trong vần mây ký ức
Xóa nỗi đau ta vụt sáng …chói lòa!!

Sao phải thế!! Sao ta lại phải thế???
Buồn làm chi khi ký ức tràn về
Ký ức xưa!! những vết dao băm bổ???
Khiến trí trai! đã gục ngã một thời…

Ta hận em!! Hay ta hận số kiếp
Giết tình ta bằng lụa gấm ngọc ngà
Hay tại bởi..thân ta…ôi!.. nghèo quá..
Nên suốt đời ta chẳng có được em!?? Xem thêm →

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top