Chiều dần xuống tháng sáu về nhạt nắng.
Cafe buồn trong phố vắng cô đơn.
Nắng hanh hao như thể cũng dỗi hờn.
Gió nũng nịu đùa vờn làn tóc rối.
Nắng lui dần nhường cho màn đêm tới.
Anh một mình vời vợi nhớ thương ai.
Nỗi cô đơn trằn trọc đếm canh dài.
Bao nhung nhớ đè bờ vai trĩu nặng.
Xem thêm →