Chiều tháng sáu

Chiều dần xuống tháng sáu về nhạt nắng.
Cafe buồn trong phố vắng cô đơn.
Nắng hanh hao như thể cũng dỗi hờn.
Gió nũng nịu đùa vờn làn tóc rối.

Nắng lui dần nhường cho màn đêm tới.
Anh một mình vời vợi nhớ thương ai.
Nỗi cô đơn trằn trọc đếm canh dài.
Bao nhung nhớ đè bờ vai trĩu nặng.
Xem thêm →

Đêm nhớ

Có ai nói! Mình không mang nỗi nhớ
Không mang buồn theo cơn gió đi hoang
Có ai nói! Mình không nghĩ miên man
Khi đêm lạnh không có ai bên cạnh

Có ai nói! “Ấm” khi tim đang “Lạnh”
Không bâng khuâng khi nghe hạt mưa rơi
Có ai nói! Mình mãi mãi có đôi
Để đêm côi mặn nồng hương luyến ái

Hai đứa mình ở hai đầu xa ngái
Dệt hương yêu thương bằng những vần thơ
Cùng ngẩn ngơ khi mỗi buổi chiều về
Đêm sương lạnh …… Đêm sao dài đến thế?
Xem thêm →

Nếm bao nhiêu buồn thì mới có thể quên

Nếm bao nhiêu buồn thì mới có thể quên
Sao nước mắt vẫn nhiều đêm ướt gối
Đã quá lâu rồi một chuyện tình nông nổi
nỗi buồn vẫn nhói ở trong tim

Nhớ thật nhiều nhưng chỉ biết lặng im
Yêu làm chi để giờ quên thật khó
Giá như mình chỉ biết vô tâm từ bỏ
Chắc sẽ không còn hoài mong nhớ nữa đâu

nỗi buồn cứ mãi đuổi theo sau
Nên trái tim còn đớn đau dai dẳng
Nắng đầy trời mà trong lòng tắt nắng
Cứ dại khờ lẳng lặng đắm trong mưa
Xem thêm →

Buồn với thơ

Tình thơ ơi sao ta buồn đến thế
Vắng em rồi biết chia sẻ cùng ai?
Có lẽ nào chúng ta lại chia tay
Mới thân thiết được bao ngày ngắn ngủi

Người yêu thơ phải chăng là tội lỗi
Quên làm sao lời chót lưỡi đầu môi
Thơ không hay thì cố gắng học thôi
Nếu góp ý chớ dùng lời khiếm nhã

Kết bạn thơ mà trở thành xa lạ
Muốn một mình không chung chạ với ai
Cố làm ngơ để khỏi thêm tự ái
Mà sao người vẫn cứ mãi trái ngang
Xem thêm →

Vì con – Bảo Trung

“GIỌT NƯỚC MẮT LĂN DÀI TRÊN ĐÔI MÁ

MẸ LÀ NGƯỜI MÃI MÃI TRONG TIM CON”
_ Nhớ Mẹ _

Mẹ ơi ! Con đã về rồi
Lòng con bật khóc vì trôi tháng ngày
_
Mẹ hiền mắt lệ hoen cay
Vì năm vì tháng từng ngày đi qua
_
Làn da sạm nắng đã già
Cũng vì mẹ muốn nuôi ta nên người
_
Nhớ những giây phút mẹ cười
Vì con khôn lớn nên người mẹ vui
_
Nhiều đêm thức trắng ngậm ngùi
Cũng vì mẹ muốn con vui mỗi ngày
_
Mẹ phải chịu nhiều đắng cay
Thời gian lại cứ từng ngày qua đi
_
Bàn tay,đôi má thô bì
Lại thêm mái tóc bạc vì tình thương
_
Vì con mẹ thức đêm trường
Lòng con đổ lệ nhớ thương mẹ nhiều
_
Giờ con nhớ những buổi chiều
Mẹ thường ngồi hát thả diều với con
_
Mẹ ơi ! Mẹ mãi luôn còn
Là một người mẹ lòng son tuyệt vời
_
Con mong mẹ sống đời đời
Con mong mẹ mãi ngàn đời bên con .
Bảo Trung

Dại Khờ – Trần Phú

Dại Khờ

Màn đêm vẳng lại tiếng sầu
Khoảng không vô định nhiệm mầu nhớ thương
Giấc mơ lạc một con đường
Để cho ta với đêm trường xác xơ
•••
Nỗi buồn quyện với hồn Thơ
Phủ sầu tâm trí mộng mơ hôm nào
Nghe Tim từng tiếng thét gào
Bởi nỗi đau đã khứa vào nơi đây
•••
Em vô tình kéo màn mây
Loang mầu đen tím phủ đầy hồn anh
Rồi vô tâm đập tan tành
Giấc mộng anh đã xây thành bấy lâu
Tác giả: Trần Phú

Chiếc lá cuối cùng

Lá co mình, run rẩy giữa cơn mưa,
Ướt nhẹp yêu thương một góc trời tháng bảy,
Nỗi nhớ nằm yên, nghẹn ngào không thể cháy,
Khoảng trống cô đơn trong lá lớn lên dần…

Con đường mòn chờ đợi những bước chân,
Lá đợi đêm về nằm đau, thổn thức…
Mưa nặng hạt rơi làm xóa mờ ký ức,
Tiếng gió thở than bên sắc lá hao gầy. Xem thêm →

Tôi khỏe I’M FINE!

Em là người anh chẳng thể gọi tên
Chẳng thể ở bên mỗi khi lòng yếu đuối
Em ở rất gần…nhưng lại xa tầm với
Giá được một lần Em khẽ hỏi:“ổn không?”

Em là người anh chẳng thể nhớ mong
Chẳng thể ngóng trông khi nắng chiều vừa tắt
Chẳng thể dịu dàng ôm lấy Em thật chặt
Khi gió mùa về anh lạnh ngắt bàn tay. Xem thêm →

Giấc mơ trưa

Trưa_Thu khóc lặng thầm lệ đổ
Hắt hiu buồn gió vỗ thinh không
Lang thang vào giấc trưa nồng
Nụ hôn xưa ấy…má hồng hôm nay
Anh vẫn đó đôi tay ngày trước
Vẫn nồng nàn lần bước đam mê
Nép đầu nghe những đê mê
Hương thơm ngày cũ vỗ về men say
Mắt môi ấy tháng ngày ước hẹn
Ướp nụ tình nguyên vẹn ngây thơ
Đắm mình vào chốn hoang sơ
Hai ta hòa quyện cơn mơ tuyệt vời

Xem thêm →

Nơi nỗi buồn có thể gọi thành tên

Nơi nỗi buồn có thể gọi thành tên
Ta chôn kín giọt sầu vào vô tận
Để bên đời ánh nồng nàn luôn vẫn
Giấc mơ hoang có lẽ sẽ khơi hồn

Buổi chiều về tím cả ánh hoàng hôn
Như cảm thấy tiếng thời gian chợt gọi
Bờ cát dài lặng yên từng viên sỏi
Phía mù xa cánh nhạn lẻ loi bầy

Hàng thông già theo gió hững hờ lay
Con thuyền nhỏ chợt sầu khi rời bến
Nhớ hôm nào, buổi đông người đã đến
Nay riêng mình lạnh khỏa cửa lòng yêu

Nơi nỗi buồn gieo ngang trái đìu hiu
Ta nhỏ lệ tiếc thương trời mơ lịm
Bước cô đơn trên đường xưa tìm kiếm
Vài dư âm kỉ niệm của hôm nào

Nơi nỗi buồn khua thương nhớ lao đao
Nén lưu luyến đôi bờ môi chẳng nghẹn
Lời dấu yêu quên ánh nhìn bẽn lẽn
Cho nỗi buồn cứ thế tự đi qua…..

Sưu tầm (Thobuon.com)

Xem thêm →

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top