Thơ buồn biệt ly

Nếu một mai phải rời xa kỉ niệm
Người hỡi người có luyến nhớ gì không?
Thuyền xuôi dòng nhưng mất lái trên sông
Nhưng bến vẫn âm thầm và lặng lẽ

Em nuốt kín hồn mình trong quạnh quẽ
Phía không anh mưa tê tái lạnh lùng
Điểm hẹn thề khỏa lắp những mông lung
Giọt nước mắt ngược dòng tê buốt chảy
Xem thêm →

Tưởng tượng em

Trăng đã lên,trên đầu ngọn cây
Thả nỗi nhớ buộc mảnh trăng gầy
Gió đến non cao, gió yên ả
Anh nhớ về em mãi nơi này

Hai đêm ngủ, giật mình đất lạ
Mơ thấy em, gọi anh đêm trường
Biển vẫy sóng ngoài xa trùng dương
Giật mình dậy …ôi chỉ là mộng

Gần em chỉ nói chuyện trên trời
Đi xa ray rứt, lòng bồi hồi
Đời anh là muôn nghìn ngọn lửa
Đốt sôi máu tình.Yêu mãi thôi

Trăng Miền Trung như mắt em dỗi
Sáng ngời theo anh đi vạn lối
Gió hiền thổi như hơi thở quen
Tiếng sóng biển….giọng nói dịu dàng.

Quang Nguyễn (Thobuon.com)

Như một thói quen

NHƯ MỘT THÓI QUEN

Tác giả: Thiên Gia Bảo

Một buổi sớm anh giật mình thức dậy
Vòng tay ôm âu yếm chẳng nữa rồi
Ly cà phê cạnh chiếc ghế hay ngồi
Nay chỉ còn góc bàn nằm hiu quạnh…
Không áo ấm choàng vai cho bớt lạnh
Chẳng nụ cười thầm to nhỏ bên tai
Lời nũng nịu con nắng đã đổ dài
Bình minh rồi tình yêu ơi dậy nhé…!
Căn gác trống bồi hồi lên ngực trẻ
Chiếc phôn nằm quạnh quẽ một góc tường
Tờ báo cũ nhàu co rúm đáng thương
Đôi dép cũng thất lạc đâu một chiếc…
Hôm nay ngày nắng mưa nào ai biết
Bữa sáng chi không thấy sực hương nồng
Chẳng câu hát tê tái cả căn phòng

Xem thêm →

Đêm ngày nhớ anh

ĐÊM NGÀY NHỚ ANH
Tác giả: Linda Nguyễn

Sáu năm không phải là dài
Vậy mà em vẫn đêm ngày nhớ anh
Đây hàng dừa biết xanh xanh
Nhìn lên nấm mộ chạnh lòng mà thương
Giận trời chia rẽ đôi đường
Để đôi ta phải hai phương xa rời
Đêm đêm em ngước nhìn trời
Mong tìm bóng dáng anh nơi chốn này
Dặn lòng để mắt không cay
Mà sao em vẫn cứ hay khóc hoài
Bên kia thế giới không ai
Liệu anh có được ngày mai tươi hồng
Hay vì tai nạn giao thông
Mà anh vất vả long bông ngoài đường
Nghĩ đến nước mắt cứ tuôn
Cầu anh phương ấy luôn luôn an lành
Nơi này em hứa với anh
Em đây sẽ mãi như cành hoa tươi
Mặt môi luôn nở nụ cười
Để anh yên nghĩ phương trời không em..

Em đi xa quá

EM ĐI XA QUÁ
Em đã nói… sẽ mãi ở bên anh
Không xa cách dù thế nào đi nữa
Anh và em hai ta cũng đã hứa
Chọn đời này chỉ mãi là của nhau
Vậy mà sao? Giờ chỉ mình anh đau
Khi tình yêu chưa phai màu cảm xúc
Bao kỷ niệm êm đềm thật hạnh phúc
Giờ là lúc, anh phải quên hết sao
Em nói đi… anh phải làm thế nào
Không có em làm sao anh sống tiếp
Ngày không em tim anh đau khủng khiếp
Em đi rồi, em có biết không em
Ở trên ấy ! Em hãy nhìn xuống xem
Ngày không em anh chỉ buồn và khóc
Hình dung em luôn hiện hữu trong lòng
Chỉ mong sao ta lại như lúc trước
Giờ nơi đây… trước mộ em anh ước
Cầu cho em nơi xa ấy bình an
Hãy chờ anh sau khi nén hương tàn
Anh sẽ sang, thế giới đó tìm em.
Sưu tầm

Thơ buồn sầu …

 Thơ buồn sầu ...
Đang đêm thức giấc… lệ rưng rưng
Nhớ buổi tương giao… nhớ quá chừng!
Mây xám mờ mờ trôi lửng lửng…
Trăng gầy nhạt nhạt lặng ngưng ngưng…
Người ơi định định… kiên kiên vững!
Ta hỡi nao nao… ngại ngại dừng!
Hết đứng… ngồi… đi… rồi lại đứng…
Canh khuya ảo ảo bóng người dưng…

Blog: dovaden2010

Nghèo – Đình Phùng

Ta đã khóc trong đêm dài lặng lẽ
Thổn thức lòng theo gió nhẹ đêm mưa
Cuộc đời ơi, biết nói sao cho vừa
Nghèo không đủ cho tình đùa theo gió
Kiếp nghèo hèn gặp người không dám tỏ
Than trách đời với gió nhẹ mưa bay
Thân lầm lũi trong cô đơn mỗi ngày
Ôi số kiếp vần xoay theo con tạo
Tấm thân tàn chao đảo chốn phồn hoa
Lắm bạn bè dần dà cũng lánh xa
Đời cô độc lang thang dưới chiều tà
Cũng tại nghèo đời ta vô lễ nghĩa

Xem thêm →

Đời người tay trắng

Em nhớ không kỉ niệm ngày xưa ấy
Nắm chặt tay dạo bước dưới trăng thanh
Anh với em như lá với cành xanh
Mãi bên nhau dù đời nhiều cách trở

Nhớ không em lời thề xưa hẹn ước
Em nói rằng không nửa bước rời xa
Mà giờ đây vì danh lợi phồn hoa
Nghe xót xa em nói lời cay đắng
Số anh nghèo với hai bàn tay trắng
Đời công nhân lận đận lắm em ơi
Em hãy đi theo cuộc sống sang giàu
Và hãy quên ngày nào mình chung bước
Em hãy theo những vì em mơ ước
Bỡi chữ ngờ ai biết được đâu em.
Sưu tầm

Trăng buồn

Trăng khuya thao thức bên thềm
Nhớ ai trăng mãi chao nghiêng dáng buồn
Ánh trăng vàng nhẹ như buông
Rèm che phủ kín nỗi buồn trong tôi
Rọi hồn tôi nỗi đơn côi
Tim sầu lẻ bóng, người ơi – đợi chờ
Nỗi buồn cô độc chẳng vơi
Chờ ai? chờ mãi! nửa đời – trăng ơi!
Thi Hồng
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top