Cơn mưa mùa đông

Những cơn mưa đông chợt đến vội đi
Sao vô tình chạm vào anh khe khẽ
Bỗng thấy lạnh giữa một trời gió lộng
Đôi bàn tay thiếu mất một bàn tay

Đôi bàn tay cô lẻ giữa đêm nay
Đến đêm mai rồi đến bao giờ nữa ?
Sao gió ấy không đi về phương ấy
Nhắn người rằng anh lạnh giữa nơi đây

Lạnh không em nơi xa vắng anh tìm
Dẫu mưa rơi và bước chân mỏi mệt
Nếu cô đơn đêm lạnh hoen mi mắt
Ngại chi em anh vẫn đứng nơi này

Đứng nơi đây đợi vòng tay nhỏ ấy
Đợi ánh mắt làm anh vẫn nhớ nhung
Đợi giọng nói – đợi hoài – đợi mãi
Đợi hư vô – đợi mãi – đợi hoài.
Sưu tầm

Tàn đêm

Tim ta đã giá tự bao giờ?
Từ thuở thu chiều tím mộng mơ?
Hay buổi hoàng hôn trời lạnh ngắt
Khói thuốc phất phơ bạc ngõ chờ…

Ta hỏi gió buồn em nơi đâu?
Hỏi ánh trăng gầy suốt canh thâu
Gió trốn đằng sau nhành hoa trắng
Trăng nấp làn mây giấu nỗi sầu

Em giận mùa thu lá rơi chăng?
Hay dỗi hoàng hôn mây tím giăng?
Để mùa đông đến cô đơn quá
Vắng cả màn đêm, ánh nguyệt tà

Ta ngồi ngơ ngẩn dưới cây già
Mắt buồn đẫm lệ tựa mưa tuôn
Trách tình duyên thế ưa ly biệt
Tàn đêm quanh quẩn với nỗi buồn…
            SƯU TẦM

Chúc các bạn đọc những bài thơ tình hay nhất

Mùa đông 2

Đêm đơn lẻ giấu nỗi buồn cô quạnh
Gió thì thầm lành lạnh thổi hồn ai
Giọt mưa đông cũng luồn lách giằng giai
Sầu chiếc bóng chờ hoài trong nỗi nhớ

Vần thơ tình cũng oằn mình trăn trở
Chờ mong ai dang dở cả mùa đông
Ở nơi nào người có thấy buồn không
Mà lệ vương trên má hồng mờ nhạt

Dấu yêu ơi biết bao ngày khao khát
Chờ trông nhau từ lúc bạc chiều thu
Nay giữa đông trời đã nổi sương mù
Sao nỗi nhớ cứ ngu ngơ khờ khạo

Có phải chăng tình ta là hư ảo
Nên đông tàn còn ảo não cách xa
Để giọt mưa cứ giăng mắc nhạt nhòa
Đem giá buốt tràn qua lòng lữ khách

Đêm cô đơn vầng trăng tàn chênh chếch
Anh đợi chờ …..
Ngốc nghếch ….
Cả trời đông !
 Hồng Giang.

Buồn đông

Gió lạnh lùng tủi hờn lay chiếc lá
Đêm co mình nghiêng ngả đợi chờ ai
Thời gian như cũng lặng lẽ kéo dài
Cơn mưa muộn giằng giai trong trông ngóng

Cánh cửa sổ nhà bên quên chưa đóng
Để rèm mành lóng ngóng cứ đẩy xô
Bức tranh chiều vẽ dở chẳng kịp tô
Vài giọt mưa làm chỗ khô chỗ ướt

Ly rượu mạnh chẳng làm anh say khướt
Điếu thuốc tàn lả lướt khói nhẹ vương
Hình bóng người mà anh trót yêu thương
Cứ ẩn hiện trong chiếc gương quá khứ

Hỡi ái tình xin ngươi đừng giần dứ
Giữa đông rồi buốt giá cứ tràn sang
Đêm cô đơn mưa rét cũng phũ phàng
Mặc tất cả lang thang tìm nỗi nhớ

Bản tình ca vẫn còn đang hát dở
Đêm đông buồn ….
Than thở …..
Đợi người xa !
 Hồng Giang.

Lạnh thế này cần một cái siết tay

Lạnh thế này thèm một cái siết tay
Dắt nhau qua dòng người đông trên phố
Để nỗi buồn và cô đơn nhường chỗ
Cho yêu thương và ấm áp lớn lên.
.
Lạnh thế này chỉ muốn giả vờ quên
Để ai đó nhắc mặc thêm áo ấm
Để nũng nịu và nói rằng “nhớ lắm!”
Lạnh ở ngoài nhưng có nắng trong tim.
.
Lạnh thế này nhiều lúc muốn lặng im
Để cảm nhận đông đang về trước ngõ
Nhớ bếp lửa và ngôi nhà bé nhỏ
Bỗng muốn về bên cạnh của Mẹ Cha.
.
Lạnh thế này thèm một chuyến đi xa
Để tìm lại một vài điều đánh mất
Năm tháng trôi mà thanh xuân cứ chật
Những nỗi niềm chẳng thể gọi thành tên.
.
Lạnh thế này nhiều lúc bỗng chênh vênh
Chỉ một mình nhìn dòng người lặng lẽ
Ước mùa đông đừng bao giờ tan vỡ
Để yêu thương đừng chậm bước đi về.
– Sóng nhỏ –

Anh …

Mùa đông này anh có lạnh không anh?
Nghĩ đến anh mà tim em như vỡ vụn
Biết anh cần lắm một bàn tay ve vuốt
Một bộ ngực đầy ấm nóng cụa tình yêu.

Mà em chẳng thể đến bên anh cho anh được yêu chiều….
Anh….
Giá mà mình có đươc đêm nay
Một đêm thôi mình hoà chung hơi ấm
Một đêm thôi để tim em thổn thức
Để anh thì thầm ngôn ngữ cụa tình yêu….

Em ước mình có tấm thảm thần tiên
Để được anh yêu và yêu anh trọn vẹn
Dẫu trời đông kia có phủ đầy băng tuyế
Thì cơ thể chúng mình cũng đủ nóng để hoà tan…

.Mình cùng uống cạn những giọt tình anh nhé!

(Th,Nh)

Ngày thứ bảy mùa đông

Thêm một ngày thứ bảy của mùa đông
Ngày không nắng..nghe mênh mông là nhớ
Giọt thời gian dường như cũng thở dài trăn trở
Cứ chầm chậm trôi..có phải đợi ai về..?

Thứ 7 của mùa đông chẳng còn những say mê
Có một kẻ cô đơn vùi mình trong nỗi nhớ
Ngồi đếm yêu thương như chính mình đang mắc nợ
Biết đến bao giờ để trả hết những chơi vơi..

Thứ 7 của mùa đông chẳng còn những nụ cười
Sắc tím buồn cuốn chiều hoàng hôn vào trong miền hư ảo..
Có một kẻ lặng thinh giấu niềm đau vào trong đôi mắt ráo
Bởi nước mắt vô âm thầm cứ chảy ngược vào tim..

Thứ 7 của mùa đông..có một kẻ khao khát kiếm tìm
Một vòng tay..một nụ hôn nồng cháy…
Mùa đông về…gió vô tình đến vậy
Cứ thổi vào lòng..những say đắm..bâng khuâng…

Thơ +Hue Nguyen

Phố buồn

Nơi ấy bây giờ có lạnh lắm không?
Phố có hắt hiu trong làn sương mờ đục
Phố có thương con đường quanh co uốn khúc
Tựa mái tóc bồng trong gió lạnh chiều nay.

Phố ấy bây giờ có thiếu vắng một bàn tay?
Sưởi ấm một bàn tay đêm dài lạnh giá
Chợt nhớ phố buồn một mình thương đến lạ
Nhắn gửi gió mùa đừng kéo đến mà chi.

Phố ấy bây giờ không giống mọi khi
Người xa người co ro trong giá rét
Đêm nằm nghe tiếng gió lùa gào thét
Nhớ lắm một người nhưng chẳng thể gọi tên.

Ngọn đèn vàng đầu phố từng đêm vẫn thắp lên.
Gánh gồng ưu tư muộn phiền trăn trở
Tĩnh lặng lắng sâu nén trong từng hơi thở
Đêm thật dài đêm chở những niềm riêng.
Dã Qùy

Lạnh lắm rồi

Lạnh lắm rồi thèm quá một vòng tay
Một nụ hôn đắm say từ anh đấy
Về đi anh … em nhớ nhiều biết mấy
Không có anh lấy ai sưởi môi hồng.

Lạnh lắm rồi mình em giữa mùa Đông
Nhìn người ta trao hôn nồng giữa phố
Mình quá xa nên mơ ngày hội ngộ
Để đôi môi … nói hộ xiết bao tình.

Lạnh lắm rồi vắng anh phố lặng thinh
Về đi anh … để tim mình sưởi ấm
Xiết chặt nhau trao nụ hôn nồng thắm
Cả đất trời … chìm đắm giữa men say.
Dã Qùy

Chiếc áo mùa đông

CHIẾC ÁO MÙA ĐÔNG
Đông tràn về trên khắp ngã yêu thương
Gợi cho anh nỗi vấn vương…thầm lặng
Đẫ bao lần giữa vô thường …mưa nắng
Ta bỏ quên kỷ niệm chẳng chung đôi

Trời đêm nay giá lạnh đã sang rồi
Anh lại nhớ về một thời xa ấy
Lời em nhắc sao còn vang vọng mãi
Áo ấm nơi này…anh hãy choàng vai!

Nghịch cảnh bẽ bàng mình phải chia tay
Tim lệch vu vơ…u hoài chút nhớ
Bao mùa đông…bao mùa hoa Cải nở
Trên nẻo đường đời muôn thuở xa nhau

Bởi duyên trời…em đừng hỏi tại sao
Để lòng anh thêm nghẹn ngào xót đẫm
Tiết lạnh về…Ai nhắc anh…Áo Ấm
Giữa đêm mùa bước lạ lẫm…nhớ em!
Nguyễn Tuấn

Mời các ban xem nhữ bài thơ hay về mùa đông

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top