Bài thơ tình mùa đông

Đã bao ngày em chưa viết bài thơ
Tình lưu luyến gửi về anh nơi đó
Trái tim em đã bao ngày trăn trở
Nhớ nhung nhiều đến hoang hoải hồn thơ..

Đông về rồi anh có thấy ngẩn ngơ
Thương chiếc là trong sương chiều tê tái.
Con Chiền Chiện giật mình kêu mê mải
Gọi bạn tình …Trong tĩnh lặng chiều hôm..!

Đông về rồi sương càng đến nhiều hơn
Đi qua ngõ … ghé bên thềm giăng kín
Mây lang thang níu khung trời bịn dịn
Ngõ nhà mình hoàng hôn tím – Anh hay..

Đông về rồi… Em vẫn thế chiều nay
Tự dối mình chẳng còn thương với nhớ
Bài thơ tình đã định toan bỏ dở
Để anh ngờ ..Tình mình đã phôi phai..

Nhưng chẳng được…Ông trời đã tặng ban
Cho em hay –  Trái tim mình mê mải
Chót được yêu một lần như hoang dại.
Để bao ngày ..chẳng thể dễ nhạt phai..

Bài thơ tình em lại viết đêm nay
Gửi về anh ….Đã bao ngày nung nấu
Trái tim em vẫn là nơi bến đậu
Đến ngàn ngày …Còn chan chứa yêu thương..!

========================
Lan Anh

Mùa đông trong em

Em gởi anh một khoảng trời đầy gió
Thu qua rồi lãng đãng đến đông sang
Một chút nắng phớt hồng đôi gò má
Chút mưa thơm cho môi thắm ngọt ngào

Em gởi anh quãng đường đầy nhung nhớ
Lối đi xưa heo hắt bóng người xưa
Trong tim vỡ biết bao hình bóng ấy
Đợi anh về héo hắt tuổi xuân xanh

Em gởi cho anh muôn vạn nỗi nhớ
Một chút buồn bên khói thuốc vàng bay
Và nhung nhớ tháng ngày dầy lên mãi
Vương vấn nào níu lấy bước chân em

Em gởi anh mùa đông sang nơi ấy
Để anh hiểu băng giá nơi phương này
Một chút buồn hơn cả trời băng giá
Và nơi em đông từ lúc anh đi…

ST Ngọc Loan

Buồn đông

Em đừng buồn vì mình xa nhau quá
Muốn hẹn hò mà chả được gặp nhau
Đông về rồi nắng nhòa nhạt sân sau
Bao mong nhớ buồng cau già xếp trái

Cây đàn xưa chờ bàn tay mê mải
Khúc nhạc sầu ái ngại chẳng thèm buông
Chiếc ghế cô đơn chờ giữa góc vườn
Chùm hoa dại tủi hờn không người ngắm

Mình xa nhau sao tưởng như lâu lắm
Nhớ vòng tay say đắm chẳng muốn rời
Nụ hôn nồng bờ môi thắm chơi vơi
Ta đắm đuối trong trò chơi tình ái

Sao nỗi nhớ làm lòng ta ngây dại
Chờ ngày mai hoang hoải với tình si
Để bao nhiêu những mệt nhọc quên đi
Chỉ đôi ta với những gì chờ đợi

Đông đã về trong nỗi buồn vời vợi
Khu vườn xưa …..
Nghĩ ngợi ….
Đợi chờ ai !
Hồng Giang. chúc các bạn xem những bài thơ buồn hay :))

Thêm một tí xíu buồn

Đông về rồi…mang nỗi nhớ không tên,
Đời cô quạnh vì vắng em bên cạnh,
Gió bấc tràn về sao không thấy lạnh,
Chỉ se lòng- tê tái ở trong tim…

Đông về rồi…đem theo mùa cưới,
Sao tình mình…chẳng đắm đuối như xưa,
Lòng chạnh buồn…tai văng vẳng…khúc giao mùa,
Nơi xa ấy…ai nao buồn chuyện cũ …

Đông về rồi …sao tim yêu ủ rũ,
Anh nhớ hoài lối cũ …lá rơi nghiêng…
Em lạc lối – để anh tìm mãi,
Mỏi mắt tìm chẳng thấy dáng em đâu …

Đông đã về…nặng nợ âu sầu,
Em hờ hững bên đời …về bến lạ,
Để nnhớ nhung vò nát trái tim yêu,
Để gió buồn hun hút trút đau thương …!!!

Sưu tầm

Mùa đông trong em

Em gởi anh một khoảng trời đầy gió
Thu qua rồi lãng đãng đến đông sang
Một chút nắng phớt hồng đôi gò má
Chút mưa thơm cho môi thắm ngọt ngào

Em gởi anh quãng đường đầy nhung nhớ
Lối đi xưa heo hắt bóng người xưa
Trong tim vỡ biết bao hình bóng ấy
Đợi anh về héo hắt tuổi xuân xanh

Em gởi cho anh muôn vạn nỗi nhớ
Một chút buồn bên khói thuốc vàng bay
Và nhung nhớ tháng ngày dầy lên mãi
Vương vấn nào níu lấy bước chân em

Em gởi anh mùa đông sang nơi ấy
Để anh hiểu băng giá nơi phương này
Một chút buồn hơn cả trời băng giá
Và nơi em đông từ lúc anh đi…

ST Ngọc Loan

Đông sang

Em đừng buồn vì thu đi nhanh quá
Đông ùa về nghiêng ngả nắng hanh hao
Cái rét kia sao tràn đến ngọt ngào
Bao mong ngóng lọt vào theo nỗi nhớ

Bài thơ tình anh viết còn dang dở
Bởi câu vần cứ ngỡ vẫn mùa thu
Đêm nôn nao nghe văng vẳng lời ru
Cơn mưa muộn kéo sương mù kín lối

Đông vội vã làm lòng em bối rối
Chờ trông ai trong giận dỗi tủi hờn
Ngọn đèn khuya theo cơn gió chập chờn
Se se lạnh tóc mây vờn hiu hắt

Giọt lệ rơi bờ môi hồng đắng ngắt
Nhìn về đâu đôi mắt đắm suy tư
Quên đi em xin chớ có ngần ngừ
Thời gian sẽ từ từ mang đi hết

Đông về rồi giấc mơ hồng thêu dệt
Vui nhé em ……
Mỏi mệt …..
Sẽ dần trôi !
 Hồng Giang.

Hà Nội gió về

Hà Nội gió về có lạnh không em
Nước Hồ Tây có thấy thèm nắng ấm
Mà sóng sánh mặt hồ như trải gấm
Đường Thanh Niên hoa sữa đậm mùi hương

Quán nhỏ em ngồi có thấy vấn vương
Đêm hanh hao ven đường khuya lạnh lắm
Hương cafe tỏa ngát mùi say đắm
Lối em về ngập trắng lá thu rơi Xem thêm →

Mùa đông cô đơn

Kìa mùa đông và những cơn mưa lạnh buốt
Giá băng trên những nẻo đường quen
Em ướt lạnh, tìm trong tro tàn cũ
Mảnh ấm nào ngọn lửa tình tan phai
Em vẫn thấy những ngày mai vẫn đến
Những ô cửa buồn, cả những nẻo đường quen
Những kỷ niệm sao ảo mờ lạnh lẽo
Băng giá con tim, với những mỏi mòn
Con phố nhỏ co ro trong gió bấc
Nguội lạnh cả rồi phải không anh
Tình yêu ấy, âm ỉ chưa một lần bùng cháy  Xem thêm →

Hà Nội những niềm vui

Hà Nội chuẩn bị vào đông
Mùi hương hoa sữa vẫn nồng nàn bay.
Gió đưa xào xạc vòm cây.
Nụ vừng chúm chím mang đầy yêu thương
Nhớ xưa cắp sách tới trường.
Khi về ai đó bên đường chờ mong.
Công viên dạo bước thong dong.
Cùng nhau hẹn ước trong lòng in sâu.
Ra trường đã mấy mùa ngâu.
Đi xa công tác hai đầu nhớ thương.
Tơ lòng khắc khoải vấn vương.
Mong ngày trở lại trên đường hồ tây.
Bao năm gìn giữ đắp xây.
Cho ngày phố cổ thắp đầy đèn hoa.
Tay trao nhẫn cưới làm quà.
Niềm tin yêu mãi mặn mà thủy chung.

Jana

Nhắn nhủ

Gió mùa rồi trời lạnh đấy nghe em
Nếu ra đường nhớ kèm thêm áo ấm
Kẻo tóc mây mưa phùn vương lấm tấm
Anh chẳng gần lo lắng được cho đâu

Lối em về hoa sữa rụng trắng đầu
Đêm cô đơn nhuộm một mầu nhung nhớ
Mới cuối thu mà sao đông trăn trở
Đem gió về lỡ làm lạnh đôi vai

Em có buồn thấy vắng bóng hình ai
Con đường nhỏ hun hút dài trống vắng
Gió luồn lách làm bờ mi mặn đắng
Một mình em lẳng lặng đếm bước chân

Anh ở xa dẫu lo lắng muôn phần
Thì cũng chẳng ân cần bên từng bước
Nên đành phải một mình ngồi mong ước
Cầu chúc em mãi mãi được bình yên Xem thêm →

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top