Thư tình mùa đông em gửi cho anh

Thư tình mùa đông em gửi cho anh

Phố vào đông thật rồi anh ạ
Lối em về thôi ngập lá vàng rơi
Chiều hoa sữa đếm từng sợi gió
Trên tay em rét xào xạc sang mùa
Anh có nhớ đóng cửa phòng làm việc
Nhớ quàng khăn buổi chạy dọc hàng cây
Đừng bướng bỉnh phong phanh áo mỏng
Chiều đuổi theo bóng nắng cuối đường
Cây bàng anh đứng chờ em dạo ấy
Anh biết không lá đỏ au rồi
Em giảng bài nhìn qua cửa lớp
Có chiếc lá xoay xoay…chổ anh đứng ngày xưa…
Phố vào đông thật rồi anh ạ
Con ngõ nhà em hoa tím giăng mưa
Anh nhớ buông tấm rèm cửa sổ
Mưa mùa đông hạt nhỏ dễ lùa…
sưu tầm

Thơ tình buốt…

BUỐT…..!

Lạc Dương bình minh không ánh nắng
Sương mù che bạt cả nương dâu
Hàng thông vi vu chào ngày mới
Se lòng lữ khách ánh cô đơn.
Núi đồi xa xa hình uốn éo
Thung lũng reo vang khúc nhạc buồn
Mây bạc cỏ xanh cùng uốn khúc
Tạo thành khung cảnh giết lòng ai.
Đơn côi đi giữa trời lạnh giá
Thấu buốt tim hồng kỷ niệm xưa
Mùa đông năm ấy còn vương vãi
Loanh quanh đâu đó tiếng bão lòng.
Cố nhân đâu rồi em đã xa
Chỉ nghe tiếng suối hòa trong gió
Đường xưa nay còn tôi nhẹ bước
Một bóng liêu xiêu một bóng sầu.
XHTĐ, Lạc Dương

Thơ tình buồn Anh nhớ em

ANH NHỚ EM!

Lâu lắm rồi anh chẳng gặp được em
Anh buồn lắm chỉ giấu mình góc vắng
Nhớ đến em anh ngồi thật là yên lặng
Nghe trong lòng như bão gió cuồng điên
Có những đêm nhớ âm thầm da diết
Nhớ giọng nói điệu cười, ánh mắt, bờ môi
Nhớ nụ hôn sao ngọt ngào tha thiết
Nhớ vòng tay mình xiết chặt bên nhau
Nhớ em lắm nên nói chẳng thành lời
Tim xuyến xao khi đêm về vắng lặng
Nếu ai hỏi em đâu rồi? anh chỉ biết gật rồi lắc
Chẳng biết đến khi nào hết buồn, thôi nhắc đến tên em
Anh nhớ em, mùa đông như không lạnh
Tự lang thang rong ruổi với hanh hao
Em ở phương nào? có vui hay là đang đau khổ?
Sao không một lời Em thổ lộ cùng anh?_

Hoa hồng HL

Em vẫn thế cuối tuần không anh

Cuối tuần rồi em vẫn thế thôi anh
Vẫn lang thang cà phê chiều thứ bảy
Ngắm dòng người trên phố đùa đang chạy
Cả ngọt ngaò của đôi lứa yêu nhau
Em thu vào tầm mắt đã bấy lâu
Chợt đượm buồn nỗi sầu vừa ngang đó
Lời thì thầm của ai gửi trong gió
“Thứ bảy rồi..em có nhớ anh không ?”
Anh thấy chăng…trời tắt nắng vào đông
Nhìn người ta trong vòng tay ấm áp
Chỉ có em, như hạt mưa đi lạc
Hiu hắt buồn, xơ xác nhớ…chông chênh
Em bước đi, tìm chốn nghỉ nhẹ tênh
Để không ai thấy em buồn cô quạnh
Anh đừng nghĩ là em đang trốn tránh
Mà em muốn… yên tĩnh…. để yêu anh.
Mai Chi ( Tiêu đề bạn ý không viết nên mình không rõ tiêu đề hi )

Thơ tình chuyển mùa

CHUYỂN MÙA

Se lạnh rồi trời sắp chớm vào đông
Thu man mác nỗi buồn theo lá rụng
Đêm dài hơn cho lòng ai mơ mộng
Ngày ngắn dần cho cuộc sống gấp thêm.
Xa lâu rồi anh lại nhớ tới em
Một cô gái rất quen mà rất lạ
Quen bởi vần thơ ngập tràn hoa lá
Lạ vì người đâu chỉ thoáng trên G.
Sắp đông rồi em đã được ấm chưa ?
Bên người yêu với vòng tay âu yếm
Mặc gió lạnh tâm hồn như hòa quyện
Bởi trái tim lưu luyến cháy trong lòng.
Thu qua dần trời sẽ chuyển vào đông
Anh chúc em luôn thắm hồng đôi má
Và nụ cười làm tan đi buốt giá
Chiếc hôn nồng theo chiếc lá tặng em
Bùi Nguyên Khoái

Qua những mùa phai

Qua những mùa phai

Em đi qua mùa Xuân
Mai vàng rơi đầy ngõ
Bước chân em ngập ngừng
Lời yêu chưa kịp ngỏ .

Em đi qua mùa Hạ
Ướt mềm cánh phượng xưa
Gom nỗi buồn lả tả 
Thả chìm vào cơn mưa .

Em đi qua mùa Thu
Lá vàng vương tóc rối
Dấu yêu xa biệt mù
Bàn chân em bước vội .

Em đi qua ngày xanh
Còn lại gì ? nỗi nhớ !
Kỷ niệm quá mong manh
Em chạm vào sợ vỡ .

Em còn lại mùa Đông
Với nỗi sầu cô quạnh
Mòn mỏi những hoài mong
Nghe hồn mình đặc quánh .
Anan

Câu thơ lạnh

Câu thơ lạnh

Trời đã vào đông chưa hỡi em?
Người co ro lạnh giá băng về
Em tôi có khóc – dòng dư lệ
Có lạnh lùng ôm gối mộng buồn.
Chắc hẳn là đông đến nơi đây
Người đi héo hắt buồn trong gió
Tôi gửi hồn thơ nơi quán trọ
Men rượu nồng đón tiết đông sang.
Đã đến mùa đông giấc mộng tàn
Tự tình ngày ấy có buồn không
Ngàn mây buồn quá chiều xa vắng
Sương lạnh giọt buồn xuống thế nhân.
Đông đã về đây, đến thật gần
Mùa đông lạnh lắm gió mùa sang
Rượu ngon một gánh nâng ly cạn
Uống để quên đi giấc mộng buồn.
Trần Quốc Dũng

Mưa mùa đông

Trên phố xưa mưa đông buồn giăng mắc

Em tôi về mưa ướt dấu chân chim
Trời lạnh lắm, người ơi xin chớ đến
Mưa mùa đông sẽ cuốn mất tình buồn
Dĩ nhiên là em chẳng đến nơi đây
Để được biết mùa mưa Đà Nẵng
Tôi sẽ nhớ chiều hòang hôn khuất lặng
Em đi trong mưa Đà Lạt buồn tênh
Hàng thông buồn nỗi nhớ mông mênh
Phố sẽ vắng nếu mưa còn rơi mãi
Và chắc chẳng không còn ai trở lại
Tình rồi quên sau năm tháng đợi chờ
Cuộc tình buồn ngày ấy có còn không
Hay sẽ chết theo mùa đông đến sớm
Góc phố xưa khi tôi về sẽ lạ
Hay vẫn quen tự thuở biết làm thơ
Chắc rồi mai tình cũ sẽ hững hờ
Tôi có đến cũng là không – thế đấy
Về đi em mưa mùa đông giá lạnh
Đến làm gì để ướt tóc xuân trinh.
Trần Quốc Dũng

Đông tàn

Đông lại trở về bên phố núi

Chăn chiếu buồn lạnh giá cô đơn
Em dại khờ bỏ tôi đi mất
Dối lừa nhau em có được gì?
Em đi để lại những niềm đau
Tôi chẳng trách dẫu đôi lần nhớ đến
Em chắc sẽ vô tình sang bến mới
Bờ bên này ai ngóng trông theo
Quá khứ buồn chỉ một cơn mê
Rồi quên hết những lỗi lầm ray rứt
Tôi sẽ đốt những bài thơ viết tặng
Cứ như một lần lầm lỡ tin em.
Đông tàn rồi vẫn thế có gì đâu
Ở bên ấy gió có xuôi miền nhớ
Rồi một ngày tàn phai bến bãi
Lau sậy buồn cho một thưở ngu ngơ…
Trần Quốc Dũng

Phố mùa đông

Phố mùa đông

Một tối mùa đông trên phố vắng
Anh về tìm lại dấu chân xưa
Phố nay dáng cũ dường như lạ
Có phải vì đã vắng em không?

Anh về nơi đấy, phố mùa đông
Thóang như say trời đêm rét lạ
Phố cũ không còn em ở đó
Tình như xa, tình cũng như quên


Anh đã lặng yên nghe tiếng chuông
Thánh thất đêm khuya vọng vọng buồn
Đèn đêm mờ quá sau sương lạnh
Phố mùa đông … im lặng vương sầu

Em vắng thật rồi, đã đến đâu?
Có bao giờ nhớ tiếng kinh cầu
Anh đi trong rét vai so lại
Chợt nhớ hôm nào ta có nhau.
Trần Quốc Dũng
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top