Mùa đông Đà lạt

Đã đến đông rồi em có hay?
Sương đêm lạnh buốt ướt vai mềm
Gió đêm xao xác lên từng tiếng
Nơi ấy hàng thông có gục đầu.

Đã đến đông rồi, đến đã lâu
Em thôi đan áo tặng cho người
Nên ngày mai ấy trong đêm lạnh
Vẫn có một người hay nhắc tên.

Đã đến đông rồi nắng có phai
Chiều đông màu nắng nhặt thưa dần
Giờ đây trên ấy người thơ thẩn
Trong quạnh buồn ngơ ngác nhìn trông.

Đã đến đông rồi em biết không
Trời nay lạnh lắm phải chăng là…
Vì trong sương khói người hiu quạnh
Hay gối mộng giờ… xa vắng em?
Trần Quốc Dũng

Khóc một mùa đông

Em đừng đến mùa đông sẽ khócmua da lat
Đà Lạt ơi!  lạnh đã giao mùa
Dã quỳ buồn tiễn biệt người đi
Mimosa bạc màu vì thương nhớ
Hàng phượng tím cúi đầu ủ rũ
Người xa rồi đến để mà chi
Ngựa mỏi vó ven hồ sương trắng
Trăng liêu trai mờ chốn hồng hoang
Ta lẩn thẩn trong làn sương bạc
Dạo ven hồ như kẻ mộng du
Thủy Tạ xa mờ trong ảo ảnh
Ta có là Từ Thức trong mơ

Này ngựa ơi còn chi luyến tiếc
Hãy đưa ta đến chốn vô thường
Em đừng đến tìm chi quá khứ
Vó ngựa buồn khóc một mùa đông

Trần Quốc Dũng

Một mình ta đi giữa mùa đông

Một mình ta đi giữa mùa đông
Có gió mây vờn lên tóc rối
Cảm thân ta như người mang tội
Nghe rêu dày phủ lối tâm tư.

Ta nhọc nhằn để bước qua thu
Nơi lòng trần ngại ngần sương gió
Như đông về,cây trần truồng đứng đó
Chẳng chiếc lá nào, che đậy thương yêu.

Một mình ta đi hết cô liêu
Chỉ bóng tối đêm đen phủ xuống
Ta- con nhạn, lạc đường về muộn
Bỗng vấp lòng cuồn cuộn nhớ thương.

Chỉ mình ta níu giữ sợi tơ vương
Cứ chen lấn giữa trần ai nghiệt ngã
Một mình ta cùng mùa đông băng giá

Rét cóng đời ,rét nát cả sầu đau.

Anna Lyn ( Nguyễn Thị Hương )

Ngày đông (Anna Lyn)

Ai cõng mặt trời đi trốn

Nhìn mây u ám tháng ngày 

Gió lột trần truồng cây lá 
Khắp trời ngập tuyết trắng bay. 
Ngày đông sao lòng nghe lạnh
Bếp lửa chẳng đủ ấm đâu
Trời buồn như đeo tang vậy
Buồn không em,sao cuối đầu?
Mái nhà tuyết tan từng giọt


Như lòng tan chảy, buồn hơn 

Mượn đâu bao lời tình muộn 
Ấm áp,để thôi dỗi hờn. 
(Những ngày đông năm cũ)
Anna Lyn ( Nguyễn Thị Hương )

Ngập Ngừng Thơ..

Lập đông trời bỗng se lành lạnh

Này gió_ sao còn reo nhớ thương
Nhỏ ở nơi này chờ xuân lại
Đến đi âu cũng lẻ vô thường
Chúm chím mai vàng khoe sắc mới
Óng nuột hoa đào phơi phới xuân
Lữ khách trần gian_ là nhỏ đó
Viết mổi câu thơ cứ ngập ngừng..
Đọn tóc hương nguyền năm tháng cũ
Phai rồi anh hỡi_ mấy đông qua
Ngồi nghe tháng chạp buông từng bước
Tiếc mãi tình xưa chẳng thắm già..
Ngọc Vân

Thơ tình mùa đông

Thơ tình mùa đông

“Trời lạnh rồi, mặc thêm áo nghe em.
Gió thổi nhiều, nhớ quàng khăn kín cổ.
Trời sương giá, đeo găng cho khỏi buốt.
Mùa đông dài, sẽ lạnh giấc mơ quen.


Trời lạnh rồi, nơi ấy có buồn không?
Chiều vội vã nắng chưa vàng đã tắt…
Lời ngọt ngào lời chưa trao đã mất.
Mùa đông về em có lạnh lắm không?
.
Ở bên này trời vừa mới vào đông.
Nửa trời kia trời lại trong mùa nắng.
Chẳng ai nhớ, chẳng ai còn muốn nhớ.
Bởi mùa nào gió cũng lạnh như nhau…”

Địa chỉ bài viết: http://www.xqnb.net/2013/05/tho-tinh-mua-ong.html#ixzz2qCGuVhsv

Một ngày đầu đông

Không phải trên núi cao

Chẳng phải gần trời sao

Mà sương rơi ào ạt
Ngập phố xá xôn xao
Đã sang đông rồi nhỉ
Gió bấc khẽ rít gào
Trời dần buông lạnh giá
Sao buồn nhớ nôn nao… 
Kìa trong sương bàng bạc
Thấp thoáng vạt áo ai
Một mùi hương dìu dịu 
Một bóng hạc mảnh mai… 
Em đi trong vồi vội
Có ai ngóng ai trông?
Chân vấp chân…tồi tội
Có ai đợi ai mong? 
****
Tôi ơi… chầm chậm lại 
Chắc chỉ tại mùa đông
Chắc chỉ vì sương giá 
Gió nổi…chếnh chao lòng
Blog Song thu

Thơ mùa đông gió bắc lại về

Đêm qua gió bắc về

Ào ào ngoài cửa sổ
Gió lùa qua khe cửa
Rung rung tấm rèm thưa
Nằm suy nghĩ vẩn vơ
Bồi hồi bao kỷ niệm
Trong phòng hơi ớn lạnh
Thao thức suốt đêm trường
Lá khô rơi ngoài vườn
Cây chuyển mình răng rắc
Gặp gió mùa đông bắc
Nhớ mùa đông năm xưa
Một tiêng chim vu vơ
Trong đêm khuya quạnh quẽ
Tiếng lá rơi khe khẽ
Báo hiệu thu đang tàn
Nỗi nhớ cứ ngập tràn
Quê nhà xa tit tắp
Bao kỷ niệm đầy ắp
Những năm dài tuổi thơ.
Minh gương Nguyễn

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top