Nghẹn ngào

Sân ga vắng lặng tiếng cười
Một người cất bước một người ra đi
Nghẹn ngào nói tiếng từ ly
Thôi rồi cách biệt còn gì mà mong.

Ga buồn buốt lạnh chiều đông
Có bằng cơn lạnh đôi lòng xa nhau
Người đi cách biệt phương nào
Để người ở lại niềm đau dâng tràn.

Từ đây mỏi bước chân hoang
Vùi chôn dĩ vãng bẽ bàng ngày xưa
Giọt sầu pha lẫn giọt mưa
Mình tôi hứng trọn cho vừa lòng ai.

Biết rằng rồi cũng phôi phai
Mà sao giọt ngắn, giọt dài rớt rơi..
Nhìn nhau thốt chẳng nên lời
Còi tàu vang vọng về nơi xa mờ.

Ga buồn lạnh buốt chơi vơi..
Tàu xa khuất bóng còn chờ đợi ai
Còn chăng là nỗi đắng cay
Cho tôi ôm lấy tháng ngày quạnh hiu.

Hoàng hôn vắng lặng tiêu điều.
Tàu đi xa biệt..ga chiều buồn tênh..!!!

Ngọc Dung

Đường tình đôi ngả

Đường Thiên lý mịt mù xa xôi quá
Hết thật rồi đành đôi ngả chia ly
Tình đã cạn đâu còn ước mong gì
Ngăn dòng lệ tiễn người đi xa mãi

Nhớ thương ơi! Biết bao giờ tìm lại
Lỗi nhịp rồi tim đành phải ngăn đôi
Còn mong chi để lòng thêm bối rối
Con đường tình đành rẽ lối chia hai… Xem thêm →

Nếu một ngày

Nếu một ngày… anh sẽ phải đi xa
Dù chẳng biết đâu mái nhà anh đến
Và yêu thương cũng không còn cập bến
Hỏi em rằng. Em có đến bên anh?
.
Nếu một ngày…. trong đôi mắt long lanh
Chút yêu thương không còn dành anh nữa.
Ngã ba đường, em được quyền chọn lựa
Thì em ơi.! Em chọn lựa thế nào?
.
Nếu một ngày…. ta thật sự mất nhau
Trái tim em có nhói đau không vậy?
Trên đường đời nếu vô tình tìm thấy
Hỏi em rằng, em có lại nhìn anh?
.
Nếu một ngày… thời gian bỗng trôi nhanh
Và thân anh đã hóa thành các bụi
Tận đáy lòng tim em có tiếc nuối?
Nén hương trầm, chút hương khói cho anh.!

T/G: dương văn hiếu

Anh à …

Em sẽ tập quen những ngày tháng không anh
Tập quen dần với vắng anh mỗi tối
Tập quen dần với không vòng tay gối
Và tập quen với mỗi tối không chuyện trò

Em fải tập cho quen với đêm vắng co ro
Vì còn ai, nữa đâu mà câu to câu nhỏ
Anh bận mất rồi nên đã bỏ ngỏ
Đâu biết rằng em vò võ đợi mong..

Em phải tập cho quen không để lệ ướt lòng
Phải cứng rắn dần khi anh không còn bên em nữa
phải tập thôi anh khi không còn điểm tựa
Cũng không được yếu lòng những lúc buồn đau!

+́Phong Lan Tím Xem thêm thơ tình yêu

Khóc đi em

Em đừng cười tôi thấy xót xa
Làm ơn đi hãy khóc ra cho nhẹ
Đừng giả vờ gồng mình lên mạnh mẽ
Tôi biết cả rồi, trông em tệ quá đi

Hãy khóc thật nhiều cho ướt nhẹp bờ mi
Cho tuôn hết ra những gì còn giấu giếm
Cho đớn đau bấy lâu nay kìm nén
Được một lần xả hết được không em?

Đừng để nỗi buồn mãi ấp ủ trong tim
Em héo hon cứ lặng im chịu đựng
Đến một ngày em không còn đủ sức
Em làm thế nào? Giờ hãy khóc thật to

Khóc hết một lần để quẳng những buồn lo
Để tổn thương kể từ giờ tan biến
Để trái tim em dù không còn nguyên vẹn
Nhưng sẽ nguôi dần những vết rạn đớn đau.

(Laika)

Anh đi tìm

?Anh đi tìm.
Trên phố vắng…chiều nay?
?Chút hương yêu..của ngày đầu chan chứa!
?Phố còn đây….mà em không về nữa!
?Để anh buồn…nhớ một thủa không ngoai!

?Em ra đi……
Đã bao tháng….ngày dài!
?Chẳng còn nhớ….về một ai nữa cả!
?Chiều hôm nay…giữa dòng người vội vã!
?Anh kiếm tìm…hạnh phúc quá xa xôi!

?Phố dài rộng……
Bàn chân bước… đơn côi!
?Tìm kỷ niệm…về thời mình quen biết!
?Mình trao nhau…ngàn lời yêu tha thiết!
?Mà bây giờ…cách biệt thẩy…. lòng đau!

?Em bây giờ……
Đang ở mãi…. nơi đâu?
?Có biết anh…đang âu sầu hoang hoải!
?Anh vẫn chờ….bao giờ quay trở lại!
?Để duyên mình…còn mãi một màu xanh!

?Nắng dần phai……
Bóng tối xuống… thật nhanh!
?Ánh đèn đường…hắt xuyên cành lá nhỏ!
?Còn mình anh…bước vội vàng trên phố!
?Về cuối đường…như cố tìm bóng ai!

?Anh đi tìm……
Trên phố vắng…. chiều nay!
?Chút hương yêu..của ngày đầu chan chứa!

@Hơn cả mong đợi

Thành phố này buồn lắm biết không anh ?

Thành phố này buồn lắm biết không anh ?
Đêm cũng như ngày, dòng người luôn hối hả
Em vẫn lặng nhìn giữa muôn đường, muôn ngả
Phải rẽ ngã nào để nắm được tay nhau ?

Thành phố lên đèn em nép lại phía sau
Một phút lặng yên để lòng thôi rối rắm
Em nhỏ bé quá mà phố thì rộng lắm
Một tiếng thở dài chẳng thể chạm đến ai

Phố kể với em về những lối rẽ chia hai
Em bỗng tái tê vì thấy mình trong ấy
Giá như yêu thương cứ bình yên như vậy
Phố sẽ không buồn, em cũng sẽ thôi đau

Phố hát khúc gì cho đêm tối qua mau
Để gió trở ùa về, mùa yêu thương ở lại
Cho nỗi nhớ niềm mong trong nhau là mãi mãi
Để biết anh nơi nào, có ngắm phố như em ?

+HẢI ÂU​//(st)

Tặng một người

« Mình nhớ bạn lắm…bạn biết không..?»
Tôi nghe như tan nát cõi lòng
Dẫu biết rằng người luôn ngóng đợi
Nhưng tôi lạnh giá tựa mùa đông

Tôi nhớ bạn lắm…bạn biết không..?
Nhưng tôi chỉ biết để trong lòng
Vì biết nói ra người vẫn đợi
Đau xé lòng tôi người biết không..?

Bởi giờ tôi đã bước sang sông
Yêu đương chôn kính dấu trong lòng
Rời bỏ làng quê theo chồng mới
Để người đứng đợi khóc bên sông

Tình ta đã chết…đừng nhớ mong
Xin người quên hết chuyện đau lòng
Chúc người gặp được người trong mộng
Sống thật bình yên tỏa nắng hồng..!

@Tuyết Chi

Trách ai vô tình

Ai đã vô tình …bóp tim vỡ nát ?
Cho cung đàn lỡ khúc nhạc thương đau
Nếu mai nầy… đường hai ngã xa nhau
Xin đừng nhé ! đừng làm đau dĩ vãng…

Với kỷ niệm… ai là người lơ đãng
Lỡ nhịp cầu chớ đổ tội người ta !
Đường đi tìm hạnh phúc quả khá xa
Thôi dừng lại ! Em nhường anh đi trước… Xem thêm →

Khoảng trống mình ta

Ta giấu lại … những mùa yêu năm ấy
Chẳng phải vì tình ái đã dần phai
Bởi bên đời mọi thứ mãi cuồng quay
Ta ngụp lặn giữa vòng xoay cuộc sống

Chữ tình yêu ở tim … đà trống rỗng
Bao năm rồi còn đọng nét suy tư
Ở nơi kia người vẫn mãi tươi cười
Nhưng ta biết niềm vui không trọn vẹn

Một lời hứa đã cho là lỡ hẹn
Thì đâu còn vun vén sợi yêu thương
Sợ tương lai nhiều sóng gió vô thường
Ta hiểu chứ người vẫn luôn buồn bã

Chỉ ước được hóa thân thành nắng hạ
Sưởi cho người khỏi băng giá con tim
Mà cớ sao mùa đông cứ đi tìm
Nên chẳng chịu ngủ yên nơi lòng đất

Nước đã rơi! Người ơi ta … khóc thật
Bởi lời yêu chợt mất ở bên trời
Từng nỗi buồn lặng lẽ vỗ chiều rơi
Một khoảng trống chơi vơi mình ta bước.

Thái Thanh Phong.

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top