Hạnh phúc không em ?

Nơi xa ấy, có bao giờ em chợt nhớ
Giấc mơ hồng, hạnh phúc tuổi đôi mươi
Của ngày xưa, hai đứa ước chung đường
Khi  bến lặng chỉ mình anh cô lẻ

Anh tự hỏi, trong nghẹn ngào thổn thức
Ở bên chồng, có hạnh phúc không em
Có yên vui khi duyên mới an lành
Cố mà quên cái tình xưa!! Một thủa

Anh tự hỏi…tại sao lại như thế???
Vì tại sao em lặng lẽ xa anh
Em ra đi mà  chẳng nói một lời
Tim đau nhói cho hồn anh héo úa

Anh lang thang trên dòng đời cô lẻ
Hồn gọi hồn trong đêm vắng cô liêu
Chân lạc bước trong những bóng xế chiều
Tim dỉ máu với nỗi đau cào xé

Anh mệt mỏi buông rơi đi nỗi nhớ
Để cho buồn mãi trăn trở trong tim
Ôm khổ đau lòng giận dỗi nén kìm
Hồn vô vọng đắm chìm trong cô độc

Anh mò mẫm  trong hoang vu giá lạnh
Tìm lại mình của cái thủa xa xưa
Ngước mắt lên gạt hết những ưu phiền
Tìm đâu ra!! Dáng oai hùng thủa trước

Thôi đành quên dư âm tình thủa ấy
Để cho em trọn hạnh phúc ấm êm
Anh ru mình trong giấc mộng hoang đường
Chẳng toan tính cho dù tình được mất.

@chiến Vũ

Tình mất

Có lẽ giấc mơ trôi qua rồi,
Tình yêu ước ao xa tầm với.
Tiếng nói trái tim phải lặng im,
Hạnh phúc nụ cười đâu còn thấy!

Vắt vẻo niềm vui còn có mấy,
Thẩn thờ cảm xúc tan biến đi.
Đá sỏi khô cằn dòng suy nghĩ,
Thơ viết dở dang một chuyện tình!

Mở mắt nhìn trông chẳng thấy hình,
Nhắm mắt lắng nghe thì lệ rơi.
Âm thanh thương nhớ vọng đau đớn,
Than ôi than ôi tình đắng cay!

Tưởng rằng trái tim đã trao tay,
Hiểu ra tâm hồn ôm khổ sầu.
Gút lại chiếu thẳng phá giấc ngủ,
Cuộc đời vốn dĩ chẳng như mơ!

Xuân Mới

Lỡ hẹn rồi

?Lỡ hẹn rồi…….
Đừng giận hờn… nghe em!
?Kệ thời gian…trôi theo từng nhịp thở!
?Anh biết rằng..mình còn nhiều vương nợ!
?Nên bây giờ…..hai đứa nhớ về nhau!

?Lỡ hẹn rồi…..
Em đừng quá …buồn đau!
?Mà làm phai…đôi mi màu mắt biếc!
?Đâu chỉ có…riêng mình em luyến tiếc!
?Mà anh đây…buồn chết điếng con tim!

?Lỡ hẹn rồi……..
Những giây phút… kiếm tìm!
?Thôi đành nhé….mình để im như vậy!
?Một ngày nao…rồi đây em sẽ thấy!
?Tình chúng mình…dù xa mấy cũng gần!

?Lỡ hẹn rồi………
Lòng anh cũng… phân vân!
?Tim gợi nhớ…muốn gần bên em lắm!
?Mình trao em….một tình yêu say đắm.
?Mối duyên dài…thắm đượm tình lứa đôi!

?Lỡ hẹn rồi………
Em đừng quá …chơi vơi!
?Hãy vui lên…cho làn môi tươi tắn!
?Rồi con tim…lại rung lên lời nhắn!
?Mang tâm hồn..đón nhận những niềm vui!

?Lỡ hẹn rồi……….
Em thôi nhé …ngậm ngùi!
?Để thời gian…được êm trôi…. lặng lẽ!

@Hơn cả mong đợi

Ngày em đi

Em đi rồi anh có thấy vui không,
Có hạnh phúc ngập lòng hay trống vắng?
Em nhớ anh, bờ môi khô mặn đắng
Sóng cuộn bạt lòng em ngã quỵ giữa ngày xanh.

Em đi rồi trả bình yên cho anh
Luôn giữ mãi nụ cười chân thành anh nhé.
Xin được mang theo ánh mắt anh khi nhìn em dịu nhẹ
Làm hành trang trên nẻo độc hành.

Ngày em đi nơi ấy chắc trời vẫn trong xanh
Anh vẫn điềm nhiên nói cười vui vẻ
Em biết mà, anh của em luôn mạnh mẽ.
Chẳng thể buồn bởi những chuyện cỏn con.

Em vẫn nghe người ta bảo trái đất tròn
Chắc sẽ có một ngày hai ta gặp lại
Liệu có thể không anh hay mình xa mãi mãi
Mà thôi anh à, gặp lại để làm chi….
Dã Qùy

Chúc các bạn đọc những bài thơ tình yêu thật vui vẻ

Nhớ nghe anh

Anh ơi !….Ngày Valentine….
Thì anh nhớ nhé, hãy nhìn thật xa..
Yêu thương phải thật đậm đà. .
Đừng như cơn gió thoảng qua giữa trời.

Nhớ đừng để nước mắt rơi…
Đi chung lối mộng cuối đời đừng quên.
Dù cho sóng gió bồng bềnh. .
Cơ hào chớ bỏ lênh đênh hững hờ.

Tình mình tựa đẹp vần thơ. .
Dìu nhau đi trọn bến bờ yêu thương !
Nợ duyên nếu gãy giữa đường.
Thì đời em mãi vấn vương tình sầu.

Làm người nghĩa nặng tình sâu..
Qua sông chớ rút ván cầu phụ nhau.
Valentine thật đượm sắc màu.
Anh, em hai đứa có nhau trọn đời !

Thanh Vân

Không có anh

Em không còn dại khờ như thuở ấy
Không ngắm mưa lặng lẽ khóc một mình
Em mỉm cười rạng rỡ đón bình minh
Không có anh trời vẫn xanh màu nắng

Em không còn phải bồn chồn lo lắng
Anh làm gì, đang hạnh phúc bên ai
Đã trải qua những ngày tháng đủ dài
Chẳng trách hờn dẫu ai sai ai đúng

Em không còn vờ trẻ con làm nũng
Như ngày xưa lúc anh ở cạnh bên
Em lặng yên nghe mưa hát bên thềm
Thiếu một người đời vẫn êm đềm thế

Em không còn những đêm dài lặng lẽ
Nhớ đến anh để lệ ướt hai hàng
Ôm vào lòng cả phố xá thênh thang
Không có anh nắng vẫn vàng rực rỡ.

(Laika)

Vần thơ cuối năm

Vần thơ tình mà cuối năm anh viết
Vẫn mặn nồng da diết lắm em ơi
Bao câu vần theo con chữ chơi vơi
Anh gói gém gửi về nơi em đó

Trái tim yêu vẫn luôn hồng sắc đỏ
Như ngày nào mình mới có được nhau
Để ái tình xóa sạch nỗi thương đau
Mà nhân thế gieo một màu dang dở

Dựa vào nhau ta quyện hòa hơi thở
Cho đất trời nức nở phút đắm say
Cho quên đi bao gian khó tháng ngày
Chỉ còn lại đôi vòng tay khờ dại

Phút ái ân anh cùng em mê mải
Nụ hôn nồng mãi mãi chẳng rời xa
Bờ môi em sao đắm đuối mặn mà
Để trong anh một vườn hoa xuân sắc

Vần thơ tình anh hằng ngày thầm nhắc
Cuối năm rồi …..
Vẫn đậm đặc….
Hương yêu !
Hồng Giang.

Anh có buồn ?

Anh có buồn
khi vắng bóng em không.
Có chờ trông như mùa đông mong nắng.
Mỗi bước đi có thấy lòng trĩu nặng.
Khi lối về trắng xóa màn sương.

Anh có buồn
khi nghĩ mất người thương.
Có thao thức trong đêm trường lạnh giá.
Có tìm em giữa dòng đời hối hả.
Có rộng lòng bỏ quá lỗi lầm không.

Anh có buồn
khi bão tố mưa giông.
Phủ trên vai mái tóc bồng bạc trắng.
Giọt châu rơi..đôi làn môi mặn đắng.
Có chạnh lòng, nhìn hoa nắng người ta.

Anh có buồn
có cảm thấy xót xa.
Khi thấy em…như bông hoa tàn héo.
Một tâm hồn…thơ ngây giờ lạnh lẽo.
Anh có buồn…khi muôn nẻo không em.

Anh có buồn
Khi tất cả chẳng còn quen
Anh có buồn?
Anh có buồn không?

JANA

Nhớ người yêu

Phố thị cao cao đứng lặng buồn
Thấp thoáng mờ mờ lẫn hơi sương
Chiều buông chầm chậm mây hờ hững
Gió thoảng rơi rơi lá ngập đường

Phố thị chiều nay có một người
Nhớ người yêu dấu tận miền xuôi
Bao năm vẫn khắc ghi hình bóng
Thầm gọi tên anh suốt một đời.!

Tình yêu nào có tội tình chi ?
Mà trời chia hai ngả phân kỳ
Xa nhau đâu phải đường đi khó
Mà tại duyên mình phải biệt ly…

Xuân nay tôi lại nhớ thương chàng
Mối tình chung thủy vẫn vương mang
Dù đời ngăn cách tình ngang trái
Nguyện sẽ theo nhau đến địa đàng./.

Ngọc Dung 

Tháng giao mùa

“…Tháng giao mùa…em có thấy chơi vơi?
Kỷ niệm xưa có về cùng nỗi nhớ thương dai dẳng?
Cuộc đời dài, mà yêu thương quá ngắn!
Đôi tay mềm chưa nắm, đã vội buông…

Tháng giao mùa…em có thấy chợt buồn?
Nếu như đừng trẻ con, hay đừng kiêu hãnh quá!
Để bây giờ hai kẻ dưng xa lạ
Chỉ biết gượng cười khi nhớ đến người kia…

Tháng giao mùa…em có thấy không kìa!
Đôi tình nhân nép bên nhau dưới mái hiên màu tím,
Bờ môi tìm bờ môi ngọt lịm,
Mặc kệ bên ngoài sấm chớp mưa giông…

Tháng giao mùa…em có nhớ tôi không?”
Du Phong

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top