Thao thức

?Màn đêm buông……!!!
Lòng lại thấy….cô đơn!
?Xa vắng người…anh buồn hơn…thì phải?
?Nhìn qua song…ánh trăng non…vương trải!
?Chút ngậm ngùi…lại nhớ quá…về người!

?Người đi xa……!!!
Anh chẳng có…nụ cười!
?Như cánh hoa…không tươi…vì thiếu nắng!
?Mỗi đêm về…một mình trong..phòng vắng!
?Cô đơn buồn…lòng thăm thẳng..sầu vương!

?Cũng lâu rồi….!!!
Chẳng biết đến… yêu đương!
?Mình cô lẻ…bên chiếc giường..trống trải!
?Dấu yêu xưa….sao bây giờ… xa ngái?
?Biết bao giờ…mình có lại….không em?

?Anh chỉ biết….!!!
Dấu buồn…vào bóng đêm!
?Chẳng còn ai…chia sẻ thêm..nhung nhớ!
?Vành mi cay…thấy nghẹn ngào…nhịp thở!
?Sao ông trời….bắt mình nợ…làm chi?

?Có phải chăng…..!!!
Tình duyên chẳng…còn gì!
?Người để anh…bước đi tự….trọn lấy!
?Vắng người rồi…trong lòng anh..cảm thấy!
?Một đêm buồn…dài bằng mấy..trăm năm!

?Màn đêm buông….!!!
Ngoài hiên gió….lạnh căm!
?Nhớ về người…mà nằm….sao chẳng ngủ?

@Hơn cả mong đợi

Ta từng

Ngày tàn , tháng cạn – người đâu ?
Mắt môi – môi mắt một màu nhớ thương
Nhịp chân chắc lỡ dặm trường
Hẩm hiu có lẻ người dưng quên rồi

Nhớ người, người nhớ gì tôi
Phần ba cái kiếp cuộc đời nỗi trôi
Tình này đệm khúc cho vui
Duyên này không nợ trả người, ta đi

Chuyện đời lắm lúc , nhiều khi
Người đem ngã giá mà ghi nợ đời
Chúng mình đâu phải trò chơi
Tình mình rồi cũng môt thời phải không

Chúng mình rồi có gì chung
Ngoài năm tháng ấy đả từng có nhau
Thời gian bản án dài lâu
Làm cơn gió thoảng qua nhau , hỡi người !

Hạnh ngok

Vần thơ đầu năm

Ngày đầu năm anh viết vần thơ mới
Gửi cho người trong vời vợi nhớ thương
Cầu mong em luôn đỏ thắm má hường
Bao gian nan ẩm ương trôi đi hết

Vần thơ ấm tình nồng hương ngày tết
Thật êm đềm bởi gắn kết tình anh
Ngoài trời kia giọt nắng cũng giăng mành
Đem chút ấm xua nhanh mùa đông lạnh

Anh vẫn biết đời em còn bất hạnh
Bao niềm vui lẩn tránh cách xa em
Nỗi nhọc nhằn gian khổ vẫn bon chen
Hạnh phúc chỉ khát thèm trong mơ ước

Anh biết vậy nhưng chẳng làm sao được
Đành chúc em sau trước được bình yên
Vần thơ yêu vương vấn khắp mọi miền
Xua buốt giá đông triền miên lạnh lẽo

Câu thơ tình đầu năm sao thật khéo
Đem nồng nàn ….
Níu kéo …..
Cả tình xuân !
Hồng Giang.

Em cần anh … cần lắm

Anh đi xa nhưng kỉ niệm vẫn còn
Chạm đâu đâu cũng lạc vào miền nhớ
Đêm thật dài, hòa bóng đêm nức nở
Dốc cạn tình vào hơi thở nén sâu.

Đã qua đoạn… si mê mối tình đầu
Sao em vẫn ươm hoài mầm hi vọng
Tuổi trưởng thành ai đâu còn trông ngóng
Một tình yêu đắm đuối hóa cuồng si.

Người ta thường… ôm cô đơn xiết ghì
Ai dạo phố hay làm gì vẫn mặc
Sao em vẫn nghe tim mình quặng thắt
Vẫn thấy cần, cần lắm một tình yêu.

Phố đông người nhưng xa lạ rất nhiều
Đành thả mình trôi giữa dòng thương nhớ
Xin yêu thương bình yên đừng mắc nợ
Anh thật gần cho hạnh phúc lên ngôi.

Thật trẻ con khi cần phải có đôi
Cần được chở che khi chiều rét buốt
Em đã qua rồi thời son trẻ…
… nhưng trái tim còn gầy guộc.
Nên vẫn cần anh, cần lắm giữa cuộc đời.
Dã Qùy

Vô đề

Còn chút gì sót lại
Trong tận cùng hư không
Nghe hơi ấm mênh mang
Hạt nắng vàng cuối đông.

Chiều ghé về bên sông
Đàn cá tranh nhau mồi
Ta trở về tìm bạn
Cố nhân xưa đâu rồi.

Lương Tiễn Thuận

Mùa đông 2

Đêm đơn lẻ giấu nỗi buồn cô quạnh
Gió thì thầm lành lạnh thổi hồn ai
Giọt mưa đông cũng luồn lách giằng giai
Sầu chiếc bóng chờ hoài trong nỗi nhớ

Vần thơ tình cũng oằn mình trăn trở
Chờ mong ai dang dở cả mùa đông
Ở nơi nào người có thấy buồn không
Mà lệ vương trên má hồng mờ nhạt

Dấu yêu ơi biết bao ngày khao khát
Chờ trông nhau từ lúc bạc chiều thu
Nay giữa đông trời đã nổi sương mù
Sao nỗi nhớ cứ ngu ngơ khờ khạo

Có phải chăng tình ta là hư ảo
Nên đông tàn còn ảo não cách xa
Để giọt mưa cứ giăng mắc nhạt nhòa
Đem giá buốt tràn qua lòng lữ khách

Đêm cô đơn vầng trăng tàn chênh chếch
Anh đợi chờ …..
Ngốc nghếch ….
Cả trời đông !
 Hồng Giang.

Anh có nghe không ?

Anh có nghe không như lòng biển gọi
Lời thì thầm như nhịp đập con tim
Chiều không anh khơi sóng giạt nỗi niềm
Lăn vào biển sóng dập dồn tan tác …

Anh có nghe không như lời biển hát
Ru dã tràng kết những hạt tương tư
Ta xa nhau sóng biển cũng làm nư
Chỉ ầm ừ đi qua ngày vắng lặng…

Anh có nghe không như lời đêm trắng
Những chập chùng từ ánh mắt biển khơi
Ngồi hát suông với biển một đôi lời
Nghe đau nhói vì đời còn cách trở…

Anh có nghe không lời yêu bé nhỏ
Em cháy bùng với hơi thở đời trao
Đôi mắt em ngàn năm vẫn khát khao
Nhuốm men tình cho một vòng tay ấm…

Ngọc Suri

Sắc hoa mầu nhớ

Mười năm xa cách phố phường
Tôi về thăm lại con đường ngày xưa
Vô tình trời đổ cơn mưa
Bao nhiêu kỷ niệm xa xưa hiện về
Em xinh xoã mái tóc thề
Mắt trong như nắng má hồng như mây
Anh nhìn mà ngẩn ngơ say
Làm cho bối rối đọa đày con tim
Chiều nay vắng lặng êm đềm
Khung trời thương nhớ biết tìm em đâu
Một thời yêu dấu chìm sâu
Sắc hoa màu nhớ tìm đâu bây giờ..

Phong Nguyễn

Nhớ mong

Lâu rồi
không gặp được em
Nhớ sao
suối tóc
dài đen gió bồng

Nhớ sao
đôi má em hồng
Đôi môi chín mọng
nụ hồng dễ thương

Mong sao
gặp lại người thương
Để cho
năm tháng
yêu thương mãi về.

Nguyễn Nhơn

Yêu nhau đi

Anh về đây rồi vì nỗi nhớ em ơi
Ta thường gọi tên nhau mỗi khi xa vắng
Sao lại có tình yêu giữa nam và nữ
Để khi ở bên tạo ra vẻ đẹp tuyệt vời

Ngày xưa Thượng Đế sinh ra con người
Đâu có biết tình yêu này như thế
Khi ánh mắt họ giao hòa ánh lên rực rỡ
Tài sản của loài người quý giá lắm em

Tháng mười hai là tháng cuối năm
Sắp tiễn năm cũ đi , chuyển sang năm mới
Phút giao thừa lòng bâng khuâng bối rối
Ta già thêm rồi và lũ trẻ đã lớn thêm

Tự nhiên ta nắm tay nhau chặt hơn
Thời gian bây giờ  đang vào giai đoạn cuối
Gừng càng già càng cay em chắc hiểu
Mình yêu nhau nào, hỡi em duy nhất của anh

Tây Hồ

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top