Thơ tình đừng trách Gì Em..

Đừng Trách Gì Em..

Đừng trách hờn gì em
Sao mắt buồn muôn thuở
Chuyện tình xưa tan vỡ
Chữ yêu thương nhạt nhòa
Nhìn nắng vàng phôi pha
Trên tàng cao chót vót
Ngỡ nụ hôn mật ngọt
Trao nhau buổi thu về
Để mùa đông tái tê
Sương mù giăng kín ngõ
Để heo may bỡ ngỡ
Gió bấc ghé qua thềm
Đừng trách hờn gì em
Áo tím màu nhung nhớ
Cho lời yêu muốn tỏ
Không dưng…cứ ngại ngần
Đừng trách hờn, phân vân
Đừng nói câu tuyêt vọng
Chờ em tàn cơn mộng…
Đưa nhau đến cuối trời .
Đỗ Mỹ Loan

Ngại – Phương Viên

NGẠI ….

Xuân về ngại ở trong nhà 
Ra đường ngại gió rông sà mắt cay
Xuống thuyền ngại sóng bủa vây
Trèo lên đỉnh núi ngại ngây ngất trời .
Vào chùa ngại tiếng tụng hời
Thấy sư lại ngại mấy lời kệ kinh
Về nhà ngại ngõ nhà mình
Quanh co va phải ngõ xinh nhà nàng
Tối đêm ngại gió mơ màng
Phất phơ dải yếm thơm làn gió thu
Gặp em tôi ngại chối từ
Em ừ ứ hự … bây chừ có em …
Phương Viên

Giấu Trăng – Minh Tường

Trăng ở trên trời chẳng của em
Sao em đòi hái giấu bên thềm
Làm đêm ngơ ngác đòi anh trả..
Khi ánh trăng tà đang ngủ yên
Bóng tối ai đem hòa gió lạnh
Cho vần thơ úa chẳng ra hoa
Xin em đừng giấu trời thương nhớ
Trong ánh trăng ngà năm tháng qua
Thơ trốn trong đêm buồn rũ rượi
Chờ trăng thắp sáng xóa niềm đau
Trên bờ môi ngọt em còn thắm
Anh bỗng nghe say chút ngọt ngào
Hãy thắp nghe em ngọn lửa hồng
Thả trăng về lại với hư không
Đừng em đừng giấu bên thềm văng
Đêm khóc âm thầm trong nhớ mong.
Minh Tường

Nắng Hạ – Minh Tường

Hạ đã về rồi anh cũng biết
Phương trời xa đó có vui không?
Làn mây chắc cũng hùa theo nắng
Để sưởi hồng thêm chút má hồng
Nắng hạ chiều nay sao ngủ sớm
Để mưa giăng kín lối em về
Anh mơ làm nắng hoàng hôn nhạt
Sưởi ấm lòng em giữa cõi mê
Nắng ấm phương này anh cố giữ
Cho buồn duyên kiếp vội tan mau
Gởi em một chút hương mùa hạ
Khi tuyết mùa đông phủ kín.. sầu!
Giã biệt mùa đi đâu biệt thơ..
Vần.. em gieo lạc giữa cung chờ
Người đi khắc khoải mong về lại
Mang nắng hạ về xây ước mơ.
Minh Tường

Thơ tình mai về

Mai Về

Mai về em chúc cho anh
Hoa thơm cỏ lạ bên anh thật nhiều
Có điều đừng nhớ tới em
Một loài hoa dại, anh xem bên đường.
Mai về nước mắt em rơi
Tình yêu tan vỡ, chơi vơi giữa dòng
Dòng đời như nước cuốn trôi
Ba chìm bảy nổi, sớm trôi chiều chìm.
Mai về xa nhé anh yêu
Còn đâu ân ái, khi yêu hôm nào, 
Tình ta đã chết còn đâu
Khăn tang em để,nỗi sầu em mang.
Mai về còn nỗi cô đơn
Đêm đêm gối chiếc, ôm hờn thương đau
Ngày sau ta có gặp nhau
Tay trao hoa thắm, niềm đau nhạt nhòa.
Mai về bên ấy em vui
Anh vào xa vắng, anh khui rượu sầu
Một mình chẳng biết cơn say
Thêm bao nhiêu rượu, mới hay sự đời.
Mai về anh đã mất em
Chia ly là khổ, xa em là sầu
Riêng sầu anh gánh cưu mang
Niềm vui em lấy sang ngang theo chồng.
Mai về anh bước lang thang
Đơn côi lẻ bóng, chứa chan ưu phiền
Bao nhiêu chất chứa trong lòng
Yêu nhau không trọn, lấy chồng em đi.
Mai về em bước vu quy
Tình ta ở lại, chia ly lệ nhòa
Ngày sau khi nhắc đến nhau
Lời hay ý đẹp,niềm đau không còn.
Phuong Vuong

Còng Gió và Em

Anh nhớ không chuyện tình con còng gió
Vẫn lang thang trên những bến bờ
Suốt một đời mãi mê trên cát
Để tìm một dấu ấn yêu xưa…
Em xót thương con còng gió ngây thơ
Cứ mãi mê ngày đêm trên biển vắng
Cứ mãi mê trên biển dài câm lặng
Còn dấu yêu xưa – biển xóa đi rồi
Anh thương yêu phương trời ấy xa xôi
Anh có hiểu nỗi lòng con còng gió ?
Có bao giờ anh suy tư trăn trở
Về chuyện tình con còng gió và em?
Sưu tầm

Những Bức Thư Tình Chưa Gửi

Những Bức Thư Tình Chưa Gửi

Anh lật giở từng trang vở úa màu,
Nơi anh giấu những bức thư tình chưa gửi
Nơi chất chứa bao nhiêu lời hò hẹn,
Đầu môi anh chưa chuyển phát cho em.
Bức thư tình đầu tiên viết gì nhỉ?
À, một dòng: “có lẽ, anh yêu em…”
Rụt rè thôi, mà sao e ấp thế,
Môi em cười, là biết em yêu anh!
Bức thư tình thứ hai không có chữ
Anh chỉ vẽ vào nét vẽ của yêu thương,
Ô cửa sổ Đỗ Bảo có tấm rèm che nắng vàng rất đẹp,
Ô cửa của anh, nắng cứ thênh thang…
Bức thư tình thứ ba là giấy trắng,
Anh viết vào nỗi nhớ của xa xôi
Gấp máy bay, phóng vào mây xanh thẳm,
Ở nơi nào, em có đón trên tay?
Bức thứ tư là vài ba khuôn nhạc,
Anh viết bài tình ca cuối cho em.
Để em quên những buồn đau quá khứ,
Và chỉ còn ánh mắt của tương lai!
Bức thứ năm là mùa đông ấm áp,
Có em nhà thơm phức bữa cơm ngon
Thứ sáu là ê a lời trẻ nhỏ,
là tiếng ca nho nhỏ những thiên thần…
Thôi, Anh không mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ
Anh chỉ cần em ở mãi bên anh,
Mùi con gái ngả vào vai rất nhẹ,
Nghiêng nghiêng người, có nắng rớt trên vai…
Đóng vở lại, những bức thư chưa gửi
Anh sợ Sài Gòn mưa ướt hết em ơi!
Và địa chỉ không ghi tên người nhận,
Những Bức thư tình chưa biết gửi cho ai…
-Nguyênkts-
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top