Mẹ của con

Mẹ bạc đầu dãi dầu mưa nắng
Mẹ nuôi con bằng tấm thân gầy
Mẹ già như trái chín cây….
Bao nhiêu bão gió chất đầy lên thân.

Vết nhăn nheo theo dần năm tháng
Đã hằn lên dáng Mẹ thương yêu.
Mẹ ơi….con nhớ bao điều….
Những lời răn dạy Mẹ yêu trao dành.

*Dấu nước mắt dỗ dành con trẻ *
Tháng ngày buồn lặng lẽ trôi qua
Đớn đau nhìn Mẹ đã già…
Tấm thân gầy héo như hoa úa tàn.

Đã trải qua muôn vàn cay dắng
Cả cuộc đời lo lắng cho con
Tấm thân gầy héo mỏi mòn
Mong cho con trẻ lớn khôn lên người.

Mượn tiếng cười quên đi vất vả
Cả cuộc đời Mẹ đã cho con
Quên đi ngày tháng héo hon
Lo cho con trẻ lớn khôn nên người.

Cả cuộc đời tảo tần suy nghĩ
Cả cuộc đời phấn đấu được chi
Tuổi xuân Mẹ đã qua đi…
Vì con Mẹ đã quên đi thân mình.

Nhìn gió bão rập rình trước mắt
Nhìn Mẹ yêu ruột thắt tim đau
Mẹ ơi….Con mãi nguyện cầu…
Mẹ bên con nhé sống lâu muôn đời./.

( Uyên Nhi: 28.7.2016 )

Xương rồng hoa mẹ

“Loài hoa gì?…mà Mẹ yêu Mẹ nhỉ?”
Con hỏi Mẹ…khi con còn thơ bé!
Nghĩ một hồi, rồi Mẹ nói khẽ…khẽ.
“Hoa Xương Rồng” mạnh mẽ nhé con yêu.

Khi lớn lên, Con mới hiểu một điều…
Không đơn giản mà Mẹ con thích nó!
Trên sa mạc khô cằn đầy nắng gió!
Vẫn âm thầm, “chờ đợi” những cơn mưa.

Sự “chịu đựng” đong đếm sao cho vừa?
Loài xương rồng như cuộc đời của Mẹ!
Dẫu ra sao Mẹ vẫn luôn mạnh mẽ…
Để giúp Con…..vượt bão táp phong ba.

“Rồi một ngày” xương rồng cũng trổ hoa…
Một bông hoa nở ra từ “giông tố”…
Một bông hoa nở ra từ “khắc khổ”…
Là bông hoa đẹp nhất ở trên đời.

Nhiều loài hoa mọc ở khắp muôn nơi!
Nhưng không thể sống tại nơi sa mạc.
Đó là điều mà xương rồng rất khác!
Con yêu nhiều loài hoa Mẹ của con./.

P/s ( Kính tặng Mẹ Yêu Quý của Con )
UYÊN NHI

Với mẹ cha con là tất cả

Đời Cha Mẹ vất vả gian truân lắm
Suốt một đời dãi nắng tắm mồ hôi
Tuổi xuân theo năm tháng cứ dần trôi
Không yên giấc thời vì con thơ dại…

Bao ngày tháng nắng mưa không quản ngại
Luôn tảo tần kiếm bát gạo nuôi con
Mái tóc phai màu sương gió mỏi mòn
Tấm thân gầy nhưng vẫn còn nhanh nhẹn.

Bát cơm không đầy canh thì lưng chén
Cả một đời vun vén để cho con
Chỉ mong sao cuộc sống được vuông tròn
dành tất tả vì tương lai con trẻ…

Cả một đời trong nắng mưa lặng lẽ
Tấm thân gầy vai nặng gánh mưu sinh
Lo cho con mà quên bản thân mình
Để con trẻ được trọn tình thương mến..

Ơn Mẹ Cha được ví hơn trời biển
Như thần tiên hiện hữu suốt đời con
Nhìn Mẹ Cha theo năm tháng héo mòn
Lòng con trẻ nghe xót thương vô hạn..

Dù hôm nay trên đương đời phiêu bạt
Vẫn trong con dào dạt tiếng Mẹ Cha
Vẫn trong con lời răn dạy chan hoà
Dù năm tháng trôi qua không mờ nhạt.

Lời Cha Mẹ như bài ca tiếng hát
Mở con đường bát ngát tới tương lai
Chở che con đi suốt chặng đường dài
Cho con trẻ một tương lai tươi sáng…

Tình Mẹ Cha trong tim con mãi rạng
Ơn Mẹ Cha không mờ nhạt trong con
Biết làm sao Cha Mẹ khỏi héo mòn
Vì trong con Mẹ Cha là tất cả….!!!

( Uyên Nhi viết từ Singapore )

Con quên …

Con thường buồn vì một chàng trai.
Mà quên đi những giọt sương mai
……………….trên mái đầu của Mẹ..!
Con thường khóc vì chàng trai ấy…
Mà quên rằng mắt Mẹ đã mờ dần….
……..theo dấu vết thời gian…!

Con khờ dại khi chỉ nghĩ cho Con.
Mà quên mất Con đau Mẹ cũng buồn nhiều lắm
Con thường bỏ ngoài tai lời Mẹ dặn.
Mà lại nhớ như in những sở thích của người.

Con vẫn lo người đang khóc hay cười.
Mà dửng dưng không gửi lời quan tâm đến Mẹ
Con lo âu khi thấy người ta thở dài khe khẽ.
Mà quên mất Mẹ bao lần khóc vì Con.

Con cuống cả lên khi người ta dỗi dỗi, hờn hờn
Mà quên mất Mẹ đã vì Con…nuốt hờn tủi khó nhọc
Con có thể vì một người mà đau đớn.
Mà quên mất Mẹ đã bao lần khổ cực nuôi Con.

Cảm ơn Mẹ đã bao phen thứ lỗi.
Con dại khờ nông nổi đã bao lần.
Tấm lòng vàng rộng mở chẳng bâng khuâng
Dẫn soi đường mở ngõ đến Tương Lai
Cảm Ơn Mẹ bao tháng ngày miệt mài
Cho Con trẻ những tháng ngày hạnh phúc.

@Uyên Nhi

Mẹ tôi

Cả đời vất vả quá nhiều !
Đôi vai của Mẹ chịu nhiều đắng cay
Thời gian đẩy tuổi xuân bay
Thân gầy một bóng heo may sớm chiều.

Dáng Mẹ gầy ốm tiêu điều
Một mình hiu hắt đồng chiều bơ vơ
Bao điều Mẹ dậy con thơ
Lớn lên đạt được ước mơ làm người.

Ôm con Mẹ nở nụ cười .
Hơi người sưởi ấm cả đời tuổi xanh
Mẹ mong con lớn trưởng thành
Công Danh, Tài Đức an lành trong con.

Tuổi xuân của Mẹ héo mòn
Cả đời vất vả vì con chẳng màng
Bao mùa thu hết, đông sang
Mẹ cho con cả nắng vàng mùa đông.

Đền ơn Sinh dưỡng đạo đồng
Mẹ cười đi nhé cầu vồng tim con
Giờ đây con trẻ mỏi mòn
Cầu mong Mẹ mãi bên con suốt đời./.

@Uyên Nhi

Nối nhớ cha mẹ

Giờ đây ở chốn quê nhà….
Mẹ có được ngủ như là con không?
Hôm nay trời nổi cơn giông
Liệu cha có phải làm công ngoài trời?

Đang nằm vùng dậy con ngồi
Nghĩ đến Cha Mẹ công nuôi sinh thành
Thấy cha vất vả sao đành?
Ngồi đây nằm ngủ yên lành hay sao?

Lệ tuôn cũng giống mưa rào
Ào ào rơi xuống lạnh vào tim Con.
Bây giờ nhắm mắt lặng im
Trở về quê cũ để tìm bóng Cha…

Trông kìa một bụi tre già
Chắc là đã đến làng ta đây rồi
Chắc là một lát nữa thôi
Là tôi lại được gặp người Cha yêu!

Cha thì vẫn cứ đều đều
Đi thì từ sáng đến chiều về nơi
Bây giờ tôi thấy Mẹ ngồi
Trên bờ sân gạch nhưng rồi lại đi..

Mẹ ơi mẹ vội cái gì?
Để con ngắm Mẹ như khi ở nhà.
Bây giờ mẹ cũng đã già
Lại thêm nhiều việc nên là yếu hơn…

Hôm nay gió thổi từng cơn
Trời thêm hơi lạnh không còn nắng đâu
Lấy đâu một tấm chăn nâu
Đắp cho Cha Mẹ ngủ sâu đêm dài…

Công Cha nghĩa Mẹ xin đừng
Coi như cơn gió chưa từng thoảng qua
Trên đời ai cũng có Cha
Cũng có người Mẹ của ta trên đời.
Xem thêm →

Mẹ …con đã về

Con lại về bên Mẹ..Mẹ ơi
Về nghe tiếng ru hời suốt một thời thơ trẻ
Xa quê hương nhưng lòng con vẫn nhớ
Lời Mẹ ru con chan chứa đến khôn cùng

Con lại về cho thỏa những nhớ mong
Sà vào lòng nghe nồng nàn hơi ấm Mẹ
Bao năm rồi giữa dòng đời dâu bể
Con chỉ cần vòng tay Mẹ chở che thôi..!!

Mẹ yêu ơi..con đã về rồi
Đôi mắt Mẹ xin đừng buồn thêm nữa
Khi chiều buông Mẹ đừng ngồi bên cửa..
Con đã về bên Mẹ..Mẹ ơi..!!

Thơ +Hue Nguyen

Về đi con

Ăn chưa con?
Tiếc nuối gì những bữa cơm phải tự mình ngược đãi
Mà phải ăn vội ăn vàng
Lề đường, hàng quán
Bát cơm chan nước mắt
Về nhà đi, mẹ nấu cơm rồi

Ngủ được không con
Trong cái chỗ người ta ví von, người ta lao vào bàn tán
Hay ho gì những anh hùng hảo hán
Chỉ đánh máy trên bàn phím thôi
Nào biết thực tế là gì

Về chưa con
Tiếc nuối chi những phồn hoa đô thị
Với những khôn lỏi, đơn đau và dị nghị
Về đi
Mẹ nuôi mà

Sao con vẫn chưa về?
Quê mình cũng có núi non, cũng có con người, phố phường và xe cộ
Cớ chi con cứ phải tranh với người ta
Rồi đi mãi
Xa nhà

Về đi
Về nghe mẹ dạy những lễ nghi, những thói quen thường nhật
Về nghe khôn, ngoan, chân, thật
Về cùng mẹ nghe con
Đi xa, mẹ nhớ lắm con à

(Stam)

•••••••

Mẹ… biết không ..?
Con luôn dặn với lòng
Tuy con lớn ..!
Vẫn là con của Mẹ ..

Trên bước đường đời
Ngược xuôi dâu bể
Mỗi bước con qua
Mẹ vẫn dõi theo con ..

Trong mắt Mẹ ..
Con luôn dù đã lớn khôn
Vẫn nhỏ bé.. như ngày xưa.. bên Mẹ ..

Mẹ à..!!
Mẹ đừng lo.. Mẹ nhé ..
Con sẽ về
Khi phố thị..phồn hoa
Khi mưu sinh nơi đất lạ
Khi vấp ngã
Khi đau thương
Đã khiến con mệt nhoài
Con sẽ về
Về ..
Để được bên Mẹ
Mẹ ơi ..!

Xem nhiều bài thơ hay về mẹ kính yêu

Tâm sự của mẹ khi về già

Con ơi,Mẹ chẳng cần chi
Mong con ứng xử trong khi Mẹ còn
Sao cho đúng phận làm con
Là tấm gương sáng để con soi vào
Cho dù sức khỏe thế nào
Tuổi già,tất phải dựa vào con thôi
Nuôi con,trả nghĩa cho đời
Chỉ mong thấy được những lời thân thương
Cuộc đời vất vả trăm đường
Đắng cay Mẹ chịu ngọt đường phần con
Năm qua,tháng lại mỏi mòn
Ngược xuôi,vất vả nuôi con lớn dần Xem thêm →

Top