Chiều quê

Chiều quê mình khói đồng lam tỏa
Trông xa như bức họa sương mờ
Nô đùa đôi tiếng trẻ thơ
Lùa trâu về ngủ giấc mơ căng tròn.

Đôi bếp nhà ngọn đèn đã tỏ
Mẹ nghiêng mình che gió cho con
Đâu rồi mái tóc ngày son
Tháng ngày dầu giãi bạc mòn thời gian.

Con thương lắm đôi làn khói bếp
Lẫn hương thơm lúa nếp đầu mùa
Cấy cày trên mảnh đồng chua
Đôi bàn tay mẹ già nua nhuộm phèn.

Bao ngày con bon chen mãi miết
Nơi thị thành chẳng thiết thân quen
Nhiều khi nhớ lắm vị phèn
Nhớ bàn tay mẹ ngồi nhen bếp hồng.

Quê mình nghèo chiều Đông lạnh lắm
Lũ trẻ con vẫn tắm cởi trần
Tiếng cười giòn giã thương thân
Bỗng dưng con thấy nhẹ phần lòng riêng.

Bữa cơm chiều mặc nhiên thiếu cá,
thiếu thịt mà sao ngon quá mẹ ơi.
Từ ngày xa mẹ đánh rơi
Lời ru của mẹ à ơi võng điều:
Đường về xa biết bao nhiêu
Thương quê nhớ mẹ “chín chiều ruột đau”.
Dã Qùy

Bên mẹ

Ai còn Mẹ trên đời là hạnh phúc
Được Mẹ lo từng chút cho mình
Suối nguồn trong mát kết tinh
Quan tâm chăm sóc biển tình yêu thương.

Bao vui sướng Mẹ nhường tất cả
Sống vì con vất vả không màng
Mong con khôn lớn đàng hoàng
Công thành, danh toại, rỡ ràng hiển vinh,

Bông hồng đỏ con xin dâng Mẹ
Chút tấm lòng con trẻ yêu thương
Bao năm bên Mẹ đoạn trường
Lời người đã dạy chỉ đường cho con.

Con lớn khôn lo tròn chữ hiếu
Mẹ vui cười chẳng thiếu tình thân
Mẹ như ngọc báu vô ngần
Công ơn trời bể ngàn lần khắc ghi.

Ngọc Dung

Đừng giận mẹ

Em ơi, đừng giận mẹ làm gì
Bởi người già tính tình như con trẻ
Bằng tuổi mẹ rồi chúng mình cũng thế
Cứ đổi thay nóng lạnh bất thường.

Biết bao người không còn mẹ để mà thương
Miếng trầu quả cau thắp hương rồi để héo
Mẹ đã qua một đời khôn khéo
Mới nuôi anh khôn lớn đến bây giờ.

Tuổi già đi qua là sự sống hững hờ
Nên đổi tính ấy là điều dễ hiểu
Hãy vui vẻ đừng bao giờ khó chịu
Khi mẹ ta còn hiển hiện trên đời.

Để một mai khi khuất bóng mẹ rồi
Mỗi chúng ta không còn gì phải hận
Mẹ có điều gì em ơi đừng giận
Vì ta cũng là mẹ trong những tháng năm sau.
.
(st)

Mẹ ơi …

Mẹ ơi ! trăm nhớ ngàn thương.!
Con đi con sợ lệ vương trong lòng
Khoảng trời cái nắng bâng khuâng,
Con ngồi bên Mẹ ấm trong nụ cười..

Từ ngày Cha hóa về trời
Con càng thương Mẹ sống đời với con
Lời từ vang vọng nỉ non
Liễu phàm tứ huấn dạy con chuyên cần

Con cần Mẹ biết bao lần
Canh khuya gió lạnh Mẹ nằm ra sao
Tiếng ru lời Mẹ thuở nào
Thâu đêm Mẹ thức ngọt ngào dỗ con,

Bây giờ con lớn con khôn.
Biết bao công Mẹ nuôi con nên người
Mái nhà xưa bóng Mẹ ngồi
Bồ Đề tâm giống con trồng năm xưa..

Đêm qua con niệm Di Đà
Gửi miền thương Mẹ an lành bên con.

Con nguyện bên Mẹ..Mẹ ơi !.
Gió đông se lạnh cỏ cây úa vàng,
Mái đầu Mẹ bạc pha sương
Con luôn bên Mẹ tình thương ấm nồng,

Ngọc Dung

Mẹ tôi

Mẹ tôi nay đã già rồi..!
Như sương khói mỏng buông lơi chiều tà
Đường đi Mẹ sợ đường xa..
Xương mai hình hạt hóa ra thân gầy,

Mẹ giờ như một bóng mây
Tuyết phai màu tóc nhuộm đầy thời gian
Tim con một thoáng ngỡ ngàng,,,
Mẹ như huyền thoại con mang vào lòng.

Bao năm con vẫn chờ mong,
Thương trao về Mẹ đóa hồng yêu thương
Trời tây ngả ánh tà dương
Phố chiều ai dẫn con đường Mẹ qua.

Mẹ già như tuổi lên ba,
Ngây ngô Mẹ hỏi biết nhà Mẹ đâu.?.
Tim con tan nát u sầu,
Mẹ như đốm lửa đêm thâu dần tàn.

Nhân ngày sinh nhật chín mươi
Kính dâng lên Mẹ hoa tươi sen hồng
Đường mây núi bể khó lường
Tình yêu của Mẹ soi đường con đi…

Ngọc Dung

Mẹ ơi … đừng khóc

Con lại ốm rồi .. răng dấu được mẹ đây ..
Cũng đã nhiều ngày mẹ vì con , vất vả ..
Mắt mẹ quầng thâm dáng mẹ gầy.. bóng ngả ..
Con nỏ đành lòng để mẹ biết con đau …

Đã bao đêm dài mẹ vò võ canh thâu ..
Mẹ sợ cơn đau lại làm con thêm sốt ..
Mắt lệ rưng rưng .. tay bê từng chén thuốc ..
Gạt vội giọt buồn .. mẹ dấu hết vào khăn …

Con lại ốm rồi .. dừ phải biết mần răng ?
Đừng khóc mẹ ơi .. ! .. dù rằng .. con đau lắm !
Mẹ hãy cười lên cho mùa đông có nắng ..
Con sẽ yên bình và cố gắng vượt qua ..

MẸ LÀ TẤT CẢ CUỘC ĐỜI CON
CON YÊU MẸ !

NGUYỄN TRÀ MY .

Gởi đến mẹ kính yêu

Con nhớ lắm, nhớ một làn hơi ấm
Một nụ cười nồng thắm vị yêu thương,
Một đôi tay xua giá lạnh đêm trường,
Một ánh mắt dõi theo đường con bước
Tạo hóa vốn vô thường, ai biết được
Sóng cuộc đời vô thức đẩy con xa
Vòng tay cha trong giá lạnh đêm trường
Nụ cười mẹ với yêu thương vĩnh cửu
Con ngụp lặn giữa cuộc đời cố hữu
Giữa nhân tình và nếm đủ bi ai
Giữa mưu sinh, cuồng vội, tháng năm dài
Rồi bật khóc ước chi mình trẻ lại?
Dù vẫn biết tuổi thơ đâu còn mãi,
Và thời gian đâu trở lại bao giờ
Nhưng khi đời mình lạc lõng bơ vơ
Con mới nhớ tuổi thơ và nhớ mẹ.


Con chợt hiểu: Mình khác chi đứa trẻ
Vô tư nhiều nên thành lẽ vô tâm
Đâu nhận ra những chiếc bóng âm thầm
Cha và mẹ luôn quan tâm lặng lẽ
Trước thế giới với bao điều mới mẻ,
Con “say đời” như con trẻ ham chơi
Tàn cuộc vui con lại nhớ tay người
Con mới biết con của người ngốc lắm
Bạn biết đấy, cuộc sống dài thăm thẳm
Nhưng đời người giới hạn bởi trăm năm
Hãy nói yêu  những chiếc bóng âm thầm.
Đừng xin lỗi khi trăm năm đã hết.

@Ly Tuyết

Nhớ mẹ

Có một tình yêu đẹp nhất đời:
Là tình của mẹ đó.. mẹ ơi !
Mỗi độ Đông sang, Xuân về tới.
Nhớ mẹ.. đến không nói nên lời.

………. N……..

Càng nhớ sao càng.. nước mắt rơi.
Nhớ về ngày ấy quá,.. mẹ ơi !
Suốt đời của mẹ vì con cái.
Tần tảo nuôi con chẳng thảnh thơi.

. ……….H………..

Tiếc vì.. ngày ấy chẳng giàu sang.
Mẹ goá, con cõi, cảnh cơ hàn.
Hôm nay khấm khá… không còn mẹ.
Chẳng hưởng sang giàu lại ly tan.

……….O…………

Trời ơi sao lại cứ trêu tôi ?
Mãi mãi làm tôi mất mẹ rồi
Hư không vô ảnh sao tìm kiếm ?
Chỉ biết đêm về.. tưởng nhớ thôi

………V………

Thôi nhé ! an lòng mẹ của con.
Chúng con vẫn giữ mãi lòng son.
Thương yêu đoàn kết như mẹ dạy.
Dù biết rằng nay mẹ không còn.

………E……..

Mẹ ơi ! Con mới biết làm thơ.
Nhưng chưa làm tặng mẹ bao giờ.
Hôm nay con tặng cùng ba nữa.
Mong mẹ cha cùng vui với thơ.

…….M…….

Con là anh lớn: các em con.
Khuyên nhủ cùng nhau giữ cho tròn.
CÔNG,DUNG,NGÔN,HẠNH là phận gái.
TỨ ĐỨC, TAM TÙNG giữ lòng son.

………E……….

TRUNG,HIẾU, NGHĨA, NHÂN giữ phận trai.
LỄ,ĐỨC,TRÍ,TÍN luyện hằng ngày.
Giống như cha mẹ còn tại thế.
Quyết làm y hết chẳng dám sai.

……..K…….

Ba mẹ an lòng yên nghỉ đi.
Đừng thấy con chìm mãi tình si.
Rồi tưởng rằng con đang nhụt chí.
Thật sự là không ảnh hưởng gì.

……..Y………

Thay cho lời dứt, nén hương thơm.
Mỗi ngày hai bữa tới giờ cơm.
Chúng con van vái ba mẹ độ.
Có chi dùng nấy chớ vội hờn.
Nhé ! Ba mẹ nhé !..

Angiang ( sưu tầm)

Con nhớ mẹ – Thục Nương

Mỗi thu về hiu hiu ngọn gió
Con lại buồn càng nhớ mẹ hơn
Ngày xưa khi mẹ vẫn còn
Con thường theo mẹ lon ton nghịch đùa.

Ngày mẹ đi tiết mùa khô ráo
Phía bờ sông con sáo không bay
Thu buồn lả ngọn heo may
Lòng con nức nở mẹ nay xa rồi.

Mẹ không còn mồ côi con trẻ
Tháng ngày dài vắng mẹ kề bên
Trời thu ảm đạm gió rền
Tấm bia khắc đậm dòng tên mẹ hiền.

Mỗi thu về rơi nghiêng sắc lá
Khiến lòng con héo cả con tim
Con ngồi bên mộ lặng im
Trào dâng nỗi nhớ nén kìm nỗi đau.

Trước Phật đài con cầu nguyện ước
Cho linh hồn mẹ được siêu thăng
Vãn sanh cực lạc vĩnh hằng
Bao nhiêu nỗi khổ nhọc nhằn đều qua.

Trên áo con cài hoa hồng trắng
Sắc u buồn trầm lặng mẹ ơi
Ướt nhoà đôi mắt lệ rơi
Mình con ở lại cõi đời bơ vơ. Xem thêm →

Vu Lan về thăm cha mẹ nuôi

Con về trời đã xế chiều
Đường quê khói rạ bùi ngùi mái tranh
Vu Lan cha có về không
Mẹ con năm tháng hao gầy nhớ mong.

Cha đi mười bảy năm trời
Một mình mẹ vẫn thay cha gánh gồng
Bao nhiêu vất vả chất chồng
Nuôi con bồng cháu mong ngày lớn khôn.

Mười bảy ngày lễ Vu Lan
Nhớ cha mẹ khóc lệ tràn bờ mi
Nỗi lòng nào có nguôi ngoai
Thời gian đã nhuộm bạc phơ mái đầu.

Nắng mưa sương gió rãi giầu
Nhớ cha mẹ định mấy lần đi theo
Vì con, cháu chửa yên bề
Thương con, thương cháu mẹ không nỡ lòng. Xem thêm →

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top