Tất cả là lặng im…

Tất cả là lặng im…

Biển lặng im
Lòng tôi ngổn ngang dậy sóng
Thác nguồn lặng im
Khơi tôi về trắng xóa một luồng trôi
Phố xá lặng im
Tôi vọng theo từng rập rềnh ngách ngõ
Đêm lặng im
Sâu bọ nào thổn thức giữa hồn tôi
Nhân thế lặng im
Mình tôi ngụp trồi giữa bọt bèo phù phiếm
Thiên nhiên lặng im
Rạo rực xuân về tôi trở lạnh đầu đông
Vũ trụ lặng im
Khoảng trống trong tôi quay cuồng thác loạn
Em lặng im
Tôi chỉ gửi tấm lòng
Và tôi cũng lặng im
Theo những cánh hồng đã vụn nát giữa thinh không.
(Nguyễn Thương Việt)

Thơ tình yêu Lưng chừng

Lưng chừng

Mùa đông lưng chừng đến
Chiếc lá lưng chừng rơi
Lưng chừng em với tôi
Tình yêu hay tình bạn?
Ta quen nhau bao tháng
Gặp gỡ nhau mỗi ngày
Sao chưa nói lời say
Khi lưng chừng giáp mặt
Ôi tình yêu thầm lặng
Nở giữa em và tôi
Ta yêu nhau đi thôi
Đừng lưng chừng em nhé!

(Nguyễn Danh Hoàng)

Gõ cửa trái tim

GÕ CỬA TRÁI TIM!
Em nhìn kìa, chim muông cũng có đôi
Sao chúng mình vẫn đi về lặng lẽ
Hay em thử làm người yêu anh nhé !
Để được xem đời sống với muôn màu
Em lớn rồi, đừng ở đó làm cao
Bạn bè em đã con bồng, con bế
Em cứ một mình nhởn nhơ như thế
Lúc tuổi già ai chăm sóc, em ơi !
Anh hiểu tình yêu không phải trò chơi
Nhưng lại bảo em: chúng mình yêu thử
Em cũng muốn mở lòng mình lắm chứ
Thấy sợ rồi, những mất mát hư hao
Tình vỡ tan, con tim lại nát nhàu
Lý trí bảo: tim ơi! đừng yêu nữa
Trái tim cứng đầu, bỗng mở toang cánh cửa
Đón anh vào, can đảm nếm thương đau
Nếu một ngày ta chợt muốn xa nhau
Xin gom những niềm vui để cùng nhau cố gắng
Cả đời người, mấy ai là người may mắn
Yêu một lần, hạnh phúc đến trăm năm
Thanh Vân

Đợi.!

Đợi !

Em đợi một lần… Anh sẽ nói yêu em
Như cánh én chờ mùa xuân nắng ấm
Như hạ xanh mong phượng hồng rực thắm
Thu vơi buồn và đông bớt phong phanh…
Em đã đợi một lời nói từ anh
Chỉ ba tiếng mà biến thành hạnh phúc
Từ “Yêu” kia đang quẫy mình ấm ức
Gắng nén lòng đợi lúc được thốt ra…
Em đợi chờ trong ánh mắt kiêu sa
Mơ tha thiết khi nhìn em say đắm
Khoảnh khắc ngắn của chuỗi dài câm lặng
Đợi một lần anh sẽ nói yêu em
Cứ nhẹ nhàng… cứ mơn trớn dịu êm
Say ngây ngất ru mối tình trong trắng
Đừng hỏi em vì sao im lặng…
Phải anh cũng chờ… em sẽ nói: Yêu anh???
Sưu tầm

Em vẫn là em

Em vẫn là em

Không có anh – em cũng vẫn là em.
Tim vẫn đập bảy mươi lần một phút.
Vẫn mạnh mẽ có…chút hơi bướng bỉnh.
Miệng vẫn cười, nước mắt vẫn không rơi!
Không có anh – em cũng chỉ thế thôi
Thích phấn son, thích điệu đà làm dáng
Thích bật mãi một bài không thay đổi
Tiếng phone reo – tay vẫn bấm rất nhanh!
Không có anh – em vẫn chỉ là em
Mắt xoe tròn khi thấy chàng trai đẹp
Vẫn tự tin bước ra đường vui vẻ
Vẫn ngượng ngùng khi ai đó làm quen!
Không có anh – thì cũng em đấy thôi
Chỉ có điều… nói dối nhiều hơn trước
Học được cách giấu cảm xúc điêu luyện
Nhớ anh nhiều – nhưng miệng vẫn nói không ♥
Sưu tầm

Một mùa thu khác

Một mùa thu khác

Một mùa thu khác
Có chút hanh hao chiều gió về
Hàng cây xa nhuộm nắng vàng hoe
Ai mang Thu rải trên triền nhớ
Sương khói từ đâu mà mắt nhòe
Có giấc chiêm bao mờ phai dần
Chiều buông nặng trĩu tiếng chuông ngân
Bài thơ năm cũ chưa người gửi
Gió chẳng mang đi, buồn mấy phần
Đâu mộng đón người khi Thu sang
Lũ sẻ ngẩn ngơ nhặt nắng tàn
Chẳng biết nghẹn ngào hay vụn vỡ
Cõi lòng một thoáng đã tan hoang
Đâu lối Thu đi, để nhịn nhường
Khi lá lìa cành khỏi vấn vương
Người trong thơ cũng không buồn nữa 
Niềm đau tôi cũng nẻo vô thường.
Sưu tầm

Một mình tôi lang thang trên phố

Có những chiều như buổi chiều nay
Tôi một mình lang thang trên phố
Cô đơn buồn giữa dòng người hối hả,
Phố thì đông sao vẫn thấy lẻ loi…
Có khi nào, anh chợt nhớ đến tôi?
Nhớ cô bé, nhớ một người xa lạ
Trong trẻo quá khiến lòng oi ả
Chút muộn phiền… xin gửi lại… phố đông.
Ai chợt qua, có phải là anh không?!
Sao giống quá, hình như không giống.
Niềm vui chợt đến bỗng trở thành bọt sóng
Mắt ai nhìn đăm đắm phía không anh.
Tôi vẫn đi trên phố một mình
Người vẫn đông và phố thì ồn ã
Chỉ thiếu anh và thế là tất cả.
Biến hồn tôi thành cát bụi hư không…
Sưu tầm ( Thơ buồn hay)

Chẳng biết vì sao…

Chẳng biết vì sao…

Chẳng biết vì sao…
Chảng biết vì sao lại nhớ anh
Hoa buồn, phố vắng, nắng mong manh 
Hồn thơ bỗng giục tình lai láng 
Ai biết cùng ai chút tình này …

Chẳng biết vì sao lại nhớ anh 
Chim buồn quên hót, nước quên xanh 
Chiều nay có người con gái ấy 
Tóc gió quên bay một chữ buồn …
Chẳng biết vì sao lại nhớ anh 
Hay vì anh đến quá trong lành 
Cơn gió chiều nay hồn em động 
Một chút hương bay, một chút nồng …

Một chiều

Một chiều

Có một chiều em không biết đi đâu 
Đôi chân mỏi có một chiều chân mỏi 
Anh đâu biết có một chiều muốn khóc 
Sợ mai này : một chiều có nhau không ?
Có một chiều ta bỗng ngẫn ngơ 
Đường một chiều có anh cùng nhau đạp 
Trăm vòng quay có một chiều cùng hát 
Khúc thiên nhiên thanh thản giữa một chiều
Có một chiều em tìm lại nơi xưa 
Nơi có một chiều, ta đã cùng chung lối 
Giờ hai ta có một chiều xuôi, một chiều ngược gió 
Đường chỉ có một chiều sao gặp lại được nhau ?
Sưu tầm ( Thơ tình buồn )

Thơ tình Bờ vai

Bờ vai

Có bờ vai nào đủ rộng không anh?
Cho mái đầu nhỏ thôi của một người thiếu nữ
“Em hãy dựa vào vai anh mà khóc”
Câu nói dịu dàng ai đã nói với em
Biết rằng cuộc sống không phải chỉ màu đen
Nhưng nhiều khi thấy cần phải khóc
Đã quen với tháng ngày dài cô độc
Một mình băng qua – những tận cùng khó nhọc
Em vẫn tự hào mình chưa bao giờ khóc
Trước bất kì ai ngoài chính bản thân
Nên đừng trách em thoáng chút phân vân
Khi nghe anh nói dựa vào vai anh mà khóc
Nước mắt có thể nào thanh lọc
Lắng lại niềm vui cho nỗi buồn rớt xuống?
Người ta khóc khi khổ đau, khóc cả khi sung sướng
Có một điều duy nhất chung thôi
Nước mắt rơi vì buồn hay vì vui…
Người khóc cũng mong có một bờ vai
Không thể dối rằng lúc mệt mỏi trên đường dài
Em cũng từng ao ước giá có một bờ vai
Nhẹ nhàng, em sẽ ngả vào một chút thôi
Cho muộn phiền theo nước mắt chảy xuôi
Cảm ơn câu nói dịu dàng của ai
“Em hãy dựa vào vai anh mà khóc”
Xóa giùm em nỗi cô độc trong đời
Cho em niềm tin mình đã có một bờ vai.
Sưu tầm