Ta Không Phải Ra Đi

Ta Không Phải Ra Đi

Xin ngủ vạ trong hồn anh một lúc 
Để hồi sinh nhận sóng gió cuộc đời
Che ánh sáng kéo dài đêm trần tục…
Nợ trăm năm đừng chối bỏ cuộc chơi
Anh có biết mùa thu này rất lạ
Người hôm xưa sống lại đòi tự do
Người năm cũ trở về chồng gạch đá
Xây hình hài đốt bỏ mối cam go
Tất cả sống để rồi ta thích sống
Ai cũng yêu cho dâu bể mĩm cười
Từng ngôi mộ bình yên trong hương khói
Dắt ta về ( ta không phải ra đi…)
Và anh biết có một điều chưa tỏ
Xích gần hơn sẽ thông suốt chuyện còn
Bên ngực trái phập phồng con tim nhỏ
Anh nghe gì khi hơi thở gần nhau.
Lê Hòang Trúc

Trung thu buồn

Trung thu buồn

Thu đêm nay trăng tròn
Đường khuya em lạc bước
Sương treo nghiêng đầu cành
Làm môi em lỡ ướt
Thu đêm nay thu buồn
Giọt sương non chợt đắng
Trăng theo em qua cầu
Thuyền hoa đăng gợn sóng
Thu đêm nay trăng rằm
Ngày vui ai chẳng muốn
Riêng tâm tư em buồn
Đường xa em lẻ bước.
Sưu tầm

Thương mẹ – Nhớ cha

Thương mẹ – Nhớ cha

Về thăm Cha Mẹ chiều thu
Hoa mây ríu rít gửi thư trao tình
Vu Lan thương mẹ vô cùng
Một mình lẻ bóng bên dòng đời xô
Cha ơi ?sao lỡ bỏ đi
Để con khóc đỏ bờ mi hoen dài
Cha về cõi ấy thiên thai
Gian trần cách trở dặm dài xa xăm
Lòng con buốt nhói bao năm
Nén nhang thấp mộ cha nằm ngàn thu
Mẹ ơi ? Con thấu canh giờ
Tim Mẹ khắc khoải thẫn thờ nhớ cha
Vu lan có mẹ không Cha
Con xin dâng kính Mẹ Cha lòng thành.
Ngọc Mai

Bài thơ tình dang dở

BÀI THƠ TÌNH DANG DỞ

Em viết bài thơ cho riêng anh…
Bao ngày tháng vẫn cứ hoài dang dở…
Khi cầm bút lòng dâng trào nỗi nhớ
Giọt sầu rơi ,rơi tự bao giờ…
Thương thật nhiều em viết một bài thơ
Đêm hoang vắng với chiều dài nhung nhớ
Tình yêu đầu mấy ai không dang dở.
Vẫn tin yêu gom góp những mong chờ…
Rồi một chiều trời đổ cơn mưa
Bong bóng vỡ trôi theo dòng nước nhỏ
Anh đã đến như cơn mưa mùa hạ..
Rồi tan theo như bọt bóng trước hiên nhà 
Xa nhau rồi. Sao cứ mãi thiết tha
Tình dang dở. Thơ viết hoài vẫn dở…
Người ở nơi đâu? Có còn. Quên, hay nhớ ?…
Bài thơ này em viết tặng riêng anh!.
Mưa rừng chiều

Em là ai ?

EM LÀ AI

Em là ai?. là ai.
Mà ta buồn đến vậy
Lòng ta như sa mạc
Lạnh giá và cô đơn…
Em là ai. là ai ?…
Sân trường phai màu nắng
Khi Phượng hồng rụng cánh
Em buồn giống nữ tu!…
Em là ai ?. là ai…
Những chiều vàng tôi đợi
Mắt em buồn vời vợi
Hoàng hôn rụng cuối trời…
Giọt sầu ta chia đôi!.
Chuyến xe chiều chuyển bánh
Anh về nơi xóm vắng
Em về miền xa xăm…
Tình đời như dòng sông
ngăn đôi bờ ly biệt
Nước xuôi dòng mải miết
Cuốn lục bình đi xa…
Tan, hợp và chia ly
Lặng thần và nhung nhớ
Trăng một đời xẻ nửa
Mình hai đứa chia xa!…
Em Là ai ?. là ai.
Dịu dàng trên mái tóc
Đời được mấy lúc vui ?.
Giấu buồn trong khóe mắt!…
Mưa rừng chiều 01 / 2014

Lời ru cho em

( Ngẫu hứng – viết cho những chàng trai đang yêu ) 
Gửi lời yêu vào gió…
Đến em tôi đêm nay
Xin trăng chớ vội lặn
Cho mênh mang ánh vàng.
Gió ơi đừng thổi mạnh
Gió đừng lay tóc nàng
Hãy mơn man thật khẽ
Thật nhẹ và thật êm
Đôi mắt huyền khép lại
Hàng mi cong dịu hiền.
Ta nhờ gió chút thôi!…
Một chút thôi gió nhé.
Mang dùm ta câu hát
Đến bên nàng đêm nay.
Bài hát có cánh chim
In hình trên gối chiếc
Có vần thơ tha thiết
Nồng nàn và đắm say
À, ơi… À, à… ơi!….
Đêm cũng sắp qua rồi
Trăng gầy treo đầu núi
Gửi lời ru trong gió
Đặt bên gối em nằm.
Lời ru thật êm đềm
Dịu dàng và ấm áp
Gió thay ta hãy hát
Khe khẽ ở bên tai…
Nhẹ thôi…Nhè nhẹ thôi
À ơi… À, à ơi!…
Blog: Mưa rừng chiều 3/2014

Cánh dù thôi bay

CÁNH DÙ THÔI BAY

Tác giả : Phạm Cao Cường
Bút danh : Mưa Rừng Chiều
Mười chín người chiến sĩ Đặc công
Các anh hy sinh trên đường ra phía trước
khi biên cương còn đầy bóng giặc
Ơi!… Những Anh Hùng, vì nước quên thân.
Cánh dù thôi bay trên bầu trời xanh
Tên tuổi các anh vẫn còn sống mãi
Trong trái tim tôi, những người đồng đội
Trong mỗi con người dân tộc Việt Nam
Mười chín người xếp hai hàng ngang
Tổ quốc ôm anh vào lòng đất mẹ
Vình biệt các anh. Những người đồng chí
Máu thấm quân kỳ, cờ đỏ thiêng liêng.
Đất nước mình bao nhiêu năm chiến tranh
Tổ quốc thân yêu chưa bao giờ yên nghỉ
Noi gương các anh giữ gìn Tổ quốc
Chúng tôi sẵn sàng cho đất nước bình yên!…
Người chiến sĩ không ngại những khó khăn
Trong những hiểm nguy vẫn tiến về phía trước
Tổ quốc bình yên với anh là Hạnh phúc
Hạnh phúc ngọt ngào của người chiến sĩ Việt Nam
Nặng ân tình tôi xin viết về anh
Trong trái tim đau. Trong hai dòng nước mắt
Trong nỗi tiếc thương của toàn dân tộc
Trong trang sử hào hùng đánh giặc ngoại xâm!….
Cánh dù thôi bay ôm trọn đời anh
Trong muôn vàn yêu thương của quê hương Tổ quốc
Trời tuôn mưa, đời tuôn nước mắt
Ơi người lính dù. VĨNH BIỆT CÁC ANH!….

Gửi người nơi xa

GỬI NGƯỜI NƠI XA 

Thơ: Hàn Lam Sơn & Viên Nguyệt Ái

Xa anh quá ! Bao lần em hụt hẫng
Khóc trong đêm không ai dỗ, cô sầu.
Đơn độc lắm Người ơi có biết ?
Tình yêu nào hoang hoải thế anh ơi !?
Thơ: Viên Nguyệt Ái
Anh xin lỗi tình nhân Người hỡi !
Bởi xa nhau nên chưa trọn vòng tay
Chưa bên em được cả tối, đêm, ngày
Em đổ lệ, anh không về thấm kịp.
Thơ: Hàn Lam Sơn
Em thương anh, nén bao điều mù mịt
Sợ Người lo, em chịu khổ một mình.
Ôm bóng tối lòng trút điêu linh
Em chảy lệ nhũn cả tình yêu đẹp.
Thơ: Viên Nguyệt Ái
Dù như vậy, niềm tin em đừng khép
Hãy hiểu anh những lúc lẻ loi
Anh biết em lắm nỗi thiệt thòi
Nhưng đừng nản tình đôi ta, em nhé !
Thơ: Hàn Lam Sơn
Anh biết không ? Hồn em quạnh quẽ
Anh diệu vời, em chẳng chạm tới nơi.
Chịu làm sao nếu cả một đờ
Thương nhớ nhau mà mộng tình không nở ?
Thơ: Viên Nguyệt Ái
Đừng buông tay để niềm yêu dang dở
Anh sẽ về trong những giấc chiêm bao
Anh yêu em ! Yêu đến cồn cào
Em cũng thế thì cùng anh cố gắng.
Thơ: Hàn Lam Sơn
Em yêu anh trọn tâm hồn trong trắng
Nhưng con tim rộc rạc bởi chờ mong
Em gọi anh, gọi đến khản lòng
Sao anh để em mỏi mòn trông đợi ?
Thơ: Viên Nguyệt Ái
Anh nơi xa không biết Người chới với
Nên làm em bải hoải rạn chân tình.
Từ hôm nay anh sẽ gọi bình minh
Từng ngày về thắp tim can em sáng.
Thơ: Hàn Lam Sơn

Anh có thể vì em đi cùng năm tháng ?
Đi đến cuối đời thắp sáng yêu thương ?
Không bao dung thì sẽ chỉ nửa đường…
Tình đứt gánh, em rơi vào vực tối.
Thơ: Viên Nguyệt Ái
Anh nguyện bên em đồng hành muôn lối
Em chốn nào cũng có anh chung.
Tay ngoan em, anh giữ mãi khôn cùng
Không để tuột dẫu trăm ngàn bão tố.
Thơ: Hàn Lam Sơn
Em vẫn biết yêu em, Người sẽ khổ
Mà bây giờ em đang lụy tình nhân.
Phải làm sao duyên toại hồng trần ?
Để anh được như người ta, hạnh phúc ?
Thơ: Viên Nguyệt Ái
Đừng lo lắng ! Tình không ngày kết thúc
Thì đôi mình chung sức vượt trở trăn
Dẫu đời em muôn vạn khó khăn
Anh vẫn sẽ một lòng bên em mãi.
Thơ: Hàn Lam Sơn
Em xin lỗi… Người ơi ! Anh ở lại,
Em tham lam mong xích đến gần hơn
Chẳng tránh được những giây phút em hờn
Em xin lỗi… cuốn anh vào tâm nguyện.
Thơ: Viên Nguyệt Ái
Hai nhịp tim hòa vào nhau quấn quyện
Anh như em mong đầm ấm tương phùng
Mỗi phút giây xa, đau đáu ngỡ vô cùng
Anh chạnh lòng thương em yêu bất tận…
Thơ: Hàn Lam Sơn

Ngẫm – Thùy Trang

Ngẫm !

Thu qua Đông đến Xuân tàn 
Bao nhiêu lá rụng muôn vàn bước chân 
Bồi hồi lòng bỗng bâng khuâng 
Ngẫm về ngày tháng âm thầm đã qua 
Cuộc đời lắm nỗi phong ba 
Ta như hạt cát, bao la giữa trời 
Sống sao trọn nghĩa ở đời 
Lòng đừng ích kỷ, khiến người khóc than 
Chuyện đời vay trả rõ ràng 
Đừng để nước mắt muộn màng lăn rơi 
Giữ mình lý trí thảnh thơi 
Ngày về cát bụi buông xuôi nhẹ lòng!
31.12.2013 MPD (Thùy Trang)

Bâng khuâng – Quang Nguyễn

BÂNG KHUÂNG 

Em ơi … 
Thu về giăng lối cũ 
Con đường xưa … 
Ấp ủ mối tình đầu 
Tiếng chim ca …
Hòa đôi tim bé nhỏ 
Như xưa tan trường …
Ta về qua con đường thay lá 
Giờ mình ta …
với thu xưa trông đợi 
Đôi mắt sầu vì em một nơi xa 
Chẳng còn thấy áo trắng giờ tan học 
Không tóc dài rũ rượi mỗi khi qua 
Em đã ném mùa thu qua cửa sổ ..
vụt bay mất tình đầu đổ vỡ tan 
Rồi năm tháng anh tìm về lối cũ 
Chỉ còn lại thảm buồn ta với thu .
Quang Nguyễn