Thu về

Thu về !
Tôi nhớ ngày xưa buổi ngây thơ
Thu về nhìn lá rụng ngẩn ngơ
hay nhìn ai đó chân bước nhỏ
thương ai hay thương lá … thẫn thờ
Hôm nay gió lành lạnh sang mùa
Thu đến rồi chăng lất phất mưa
Thu xưa xa lắm người cũng thế
biết mấy người ơi nhớ cho vừa
Tôi vẫn hoài mong bóng một người
ước sao được thấy khoé môi cười
mong sao buồn chẳng vương mắt ngọc
còn mãi trong hồn ý Xuân tươi
TN
Trang thơ tình, thơ buồn hay nhất gửi các bạn những bài thơ về mùa thu hay cThu vhúc các bạn vui vẻ .!

Dấu chân kỷ niệm

DẤU CHÂN KỶ NIỆM

Anh đi rồi, chiều nay trời trở
Gió Thu về tung tóc em bay…
Nhìn lá rơi một trời nhung nhớ,
Giọt mưa bay buốt giá vai gầy !
Anh đi rồi , không gian oà vỡ
Mắt em giờ lặng lẽ xa xôi…
Giòng thời gian cứ hoài lần lữa,
Em một mình lạc lõng, anh ơi !
Anh đi rồi hoàng hôn xuống vội,
Mang màu buồn phủ kín hồn em,
Đường sao xa đi hoài không tới ?
Bước chân đơn lạc lõng mỏi tìm…
Anh đi rồi còn ai che chở,
Để mưa buồn làm ướt mắt em ?
Con đường quen lạc hoài, bỡ ngỡ,
Em, lối về hụt hẫng trong đêm…
Anh đi, và mang theo tất cả,
Chỉ để em một nỗi mong chờ !
Ai gây chi mỗi người mỗi ngả
Để giọng sầu dẫm nát lời thơ !
Thu Tâm

Thơ tình: em đâu biết

Em đâu biết là mỗi lần sóng vỗ
Là mỗi lần xô cát đâu anh
Em đâu biết mỗi khi buồm no gió
Sóng nồng nàn đưa thuyền ra khơi xa…
Em đâu biết những con thuyền đêm đêm
Chưa ngủ được bởi sóng còn thao thức
Khao khát lắm lòng biển xanh màu mắt
Thuyền về đâu trong thăm thẳm đại dương…
Em đâu biết mỗi chiều thu sóng vỗ
Thuyền rì rào cùng sóng ra khơi
Giữa muôn trùng sóng không biết nghỉ ngơi
Chưa vỗ vào bờ dừng lại cuốn ra khơi…
Em đâu biết chân trời xa xa tắp
Có những gì mà thuyền mãi ra đi
Cơn gió nhẹ xuôi chèo thuyền mát mái
Sóng rì rào nâng bước dịu êm êm…
Em đâu biết thuyền lênh đênh mãi miết
Vì hải đăng còn tỏa ánh lung linh
Trăng nghiêng bóng ánh vàng lấp lánh
Về đâu em!… Con thuyền nhỏ mong manh…
Theo blog: Banglanghoatim

Thương lắm tóc dài ơi

THƯƠNG LẮM, TÓC DÀI ƠI!

Nhớ thời mười chín, đôi mươi
Gặp em, tôi bỗng sững người nhìn em!
Tóc dài đen mượt đến duyên
Xoà buông tha thướt, dịu hiền làm sao.
Mới đôi câu hỏi câu chào
Mà thân thiết tự khi nào chẳng hay
Nắng chiều tóc gió bay bay
Đã mê ánh mắt, lại say má hường..
Thế rồi, mỗi đứa một phương
Tôi mang suối tóc dài tuôn trong đời.
Tóc dài ơi, tóc dài ơi!
Thướt tha mái tóc thay lời con tim.
Bây giờ tôi gặp lại em
Ngập ngừng muốn gọi, sao nhìn chẳng ra
Vẫn là ánh mắt thẳm xa
Em tôi, tóc ngắn rối xoà chấm vai…
Tìm đâu mái tóc suôn dài
Bao nhiêu xuân sắc của thời mộng mơ?
Đâu rồi em của ngày xưa
Cái ngày tiếng sét sững sờ tình tôi?
Hỏi ra, tôi mới lặng ngưòi
Tóc em cắt bán mất rồi… còn đâu!
Bỗng nhiên em khẽ ngoái đầu
Nhìn con, hai đứa dắt nhau tới trường.
Vẳng xa ở cuối con đường
Tiếng rao bán tóc, buồn thương não nề…
PHẠM THANH CẢI

Ngày xa – Quang Nguyễn

NGÀN XA 

Những mùa hè anh hay tới 
Đạp xe đi về chốn nhớ thương 
Con đường xưa những chiếc lá me bay 
Mắt cay nồng ngồi ôm bao kỉ niệm 
Nhớ ai ! Đôi chân mãi đi tìm 
Áo hoa cà màu tím còn đó chăng 
Như khi xưa che nắng chung tàu lá 
Mối tình đầu rồi bỗng chợt bay xa 
Em có nghe Tân Hồng đầy tiếng thở 
Bao mùa hè anh thương nhớ bấy nhiêu 
Có chú ve đau tình nói bao điều 
Suốt ba tháng vẫn đứng chờ áo tím 
Thấy ai qua giật mình kêu tiếng khản 
Ba tháng dài tưởng em về ghé thăm .
Quang Nguyễn

Gánh thơ về với người

GÁNH THƠ VỀ VỚI NGƯỜI 

Có một đêm nghe mưa nhớ Tân Hồng 
Thả nỗi lòng như về tận quê hương 
Con đường xưa ta đi từng bước nhẹ 
Gặp bóng mẹ mắt đẫm hai hàng mi 
Ta đã nghe tiếng thì thầm cỏ lá 
Trăng dậy thì hút sắc những tháng qua 
Như cô gái Tân Hồng bao chàng ngó 
Như chuyến đò về kịp chở trăng thơ 
Nhà ai xa đèn dầu sáng lấp ló 
Đêm dịu hiền ngoài ngõ có ai trông ? 
À …. Cô gái Tân Hồng ta yêu đó ! 
Tình ngạt hương cho bay khắp mọi miền 
Đây chân trời thị trấn những ngày nhớ 
Đã tắt lịm rồi tìm về trong mơ 
Ta viết thơ những đêm trời nhỏ lệ 
Cho ướt dầm tâm hồn kể trong đêm 
Và lạnh ngắt đóng băng tim gan lại 
Nhốt kỉ niệm giữa năm tháng nơi đây 
Có phải em ! Sa Rài người thương nhớ 
Để thi nhân gánh thơ về với người .
Quang Nguyễn

Mẹ ơi

MẸ ƠI

Đã lâu rồi con không khóc mẹ ơi
Nước mắt cứ chảy đi đâu hết cả
Đã lâu rôi con chăng còn cảm xúc
Trước những niềm vui hay trước những nỗi buồn
Ngay cả tình yêu con cũng đã mất luôn
Người ấy chẳng bao giờ hiểu được con mẹ ạ
Mỗi ngày qua lại càng thêm xa lạ
Chúng con mất dần trong ánh mắt của nhau
Bao lần rồi con thức suốt đêm thâu
Bên khung ảnh ngày xưa còn thơ bé
Con đứa trẻ thơ ngây cư níu bàn tay mẹ
Mắt tròn xoe và môi thắm nụ cười
Mẹ chăng nhìn con đôi mắt cứ đi đâu
Cứ nhìn về nơi nào,lạ lắm!
Cái ngày ấy con làm sao hiểu nổi
Nên cứ vô tâm cứ cười nói mẹ ơi!
Tháng năm qua con đã lớn lên nhiều
Người ta đã dạy con điều hay lẽ phải
Những đúng,những sai,những khôn,những dại
Cái gì nên yêu,nên ghét trên đời
Nhưng có một điều con không biết mẹ ơi
Là nước mắt từ đâu mà có được
Nên đã lâu rồi con không hề biết khóc
Lâu,lâu rồi con xa mẹ,mẹ ơi !
Sưu tầm

Anh không thể quên em

Anh không thể quên em

Có lẽ nào anh chẳng thể quên em
Nỗi nhớ mong manh ngập hồn thơ dại
Cơn gió đi hoang thổi lòng anh lạnh mãi
Áng mây chiều thao thức mãi một niền thương
Anh đã đi qua hết cả con đường
Chỉ thấy bóng cây đổ dài trên cát
Qua rồi ư ? Cái thời khao khát
Những tâm tồn tha thiết ở trong nhau.

Em có bao giờ hiểu được nỗi đau
Trên bến vắng chỉ mình anh chờ đợi
Nắng đi rồi thuyền về trong bóng tối
Để mình anh bên nỗi nhớ bơ vơ .. ..
Anh có bao giờ anh nhớ nổi dòng thơ

Câu thơ cũ của một thời anh viết
Đêm lạnh lùng với niềm đau da diết
Ánh trăng buồn chấp chới ở đằng xa.
Nỗi nhớ cồn cào rồi cũng sẽ qua
Câu thơ cũ ngập ngừng vào dĩ vãng
Em xa rồi con đường chiều vắng lặng
Có lẽ nào anh không thể quên em …

Sưu tầm

Giận hờn

GIẬN HỜN

Em giận hờn nói…sẽ chẳng nhớ anh
Em dằn lòng sẽ biến thành người khác
Sẽ mạnh mẽ hơn và sẽ không còn khóc
Mỗi khi buồn mang ảnh cũ ra xem
Em giận hờn nói… rồi em sẽ quên
Ta hãy coi nhau chỉ như hai người bạn
Chẳng có gì đậm sâu nên dễ dàng phai nhạt
Em không cần anh…em…có thể… mình em
Em giận hờn nói…em sẽ mãi lặng im
Không hỏi han không quan tâm gì cả
Mặc anh buồn – vui, kệ anh vất vả
Ốm cũng chẳng thèm thương đấy, biết không???
Em giận hờn nói…em đã hết ngóng trông
Em giận hờn bảo… mình đừng yêu nhau nữa…
Nhưng sâu thẳm nơi đáy tim vẫn cháy lên ngọn lửa
Vì dối được anh…sao dối được chính mình?
St