Hoài niệm – Dũng Black

HOÀI NIỆM 

Lang thang dạo phố giữa trời đêm 
Thả buớc đơn côi luớt bên thềm 
Phố cũ đông nguời nghe trống vắng 
Đuờng xưa lẻ bóng thấy buồn thêm 
Tình xưa đã chết sao còn nhớ 
Nghĩa cũ xa rồi chẳng thể quên 
Nỗi nhớ trào dâng cay mí mắt 
Buồn thương lệ rớt đắng môi mềm…!
 ———-Dũng Black——

Mượn tửu tìm quên

MƯỢN TỬU TÌM QUÊN 

Men tình đã hết vẫn còn cay 
Cạn chén li bôi lại rót đầy 
Bóng hạc bay xa mòn mỏi đợi 
Hình mai thấp thóang nhớ thêm dày 
Thuyền quên hẹn uớc trôi theo sóng 
Bến nhớ câu thề gởi gió bay 
Uống mãi chưa say sầu gấp bội 
Ngồi ôm chén tửu dáng hao gầy…! 
 Dũng Black….

Gặp làm chi nữa?

GẶP LÀM CHI NỮA 

Gặp gỡ làm chi nguời thuở xưa 
Lòng thêm quặn thắt nói sao vừa 
Xa rồi thuở ấy còn đâu nữa 
Đã hết giờ ta hóa kẻ thừa 
Cần chi gặp nữa hỡi tình nhân 
Kẻ khiến tim ta cứ chết dần 
Bỏ nghĩa tham sang vì hám phận 
Cho tình tan vỡ hóa phù vân 
Gặp gỡ làm chi để xót thuơng 
Cho hồn tan vỡ mặn môi huờng 
Gần nhau chỉ khiến mình thêm ngượng 
Vậy hãy rời xa khỏi vấn vuơng 
Cần chi gặp nữa hỡi tình lang 
Để cấy vào nhau phút ngỡ ngàng 
Cứ để tình xưa vào dĩ vãng 
Cho hồn thanh thản khỏi tàn hoang…! 
Dũng Black

Tại ai – Thanh Vân

TẠI AI ?
Tại trời mưa, anh không đến thăm em!
Hoàng hôn buông rèm, chiều về nhạt nắng
Nụ cười ngày xưa, bây giờ nghe xa vắng
Những ghen hờn chất ngất lối em đi
Chẳng tin nhau, thương yêu có nghĩa gì
Em chết lặng giữa đời đầy giông bão
Gió thổi mạnh làm tung bay tà áo
Bụi mịt trời, em có thấy gì đâu!
Chúng mình hãy mang hạnh phúc cho nhau
Đừng vô cớ nói những câu tàn khốc
Bởi hờn ghen chính là liều thuốc độc
Giết linh hồn, thể xác sống sao đây?
Viết chút tình, em gửi đến gió mây
Tim vẫn giữ những yêu thương ngày cũ
Gia vị ghen hờn , anh hãy nêm vừa đủ
Nếu quá liều, độc tố hại tình duyên.

Thanh Vân

Lời ru của mẹ

Lời ru của mẹ
Lời ru ẩn nơi nào 
Giữa mênh mang trời đất 
Khi con vừa ra đời 
Lời ru về mẹ hát 
Lúc con nằm ấm áp 
Lời ru là tấm chăn 
Trong giấc ngủ êm đềm 
Lời ru thành giấc mộng 
Khi con vừa tỉnh giấc 
Thì lời ru đi chơi 
Lời ru xuống ruộng khoai 
Ra bờ ao rau muống 
Và khi con đến lớp 
Lời ru ở cổng trường 
Lời ru thành ngọn cỏ 
Ddón bước bàn chân con 
Mai rồi con lớn khôn 
Trên đường xa nắng gắt 
Lời ru là bóng mát 
Lúc con lên núi thẳm 
Lời ru cũng gập ghềnh 
Khi con ra biển rộng 
Lời ru thành mênh mông.
Xuân Quỳnh

Dành tặng vợ yêu

Dành tặng vợ yêu

Đi khắp thế gian
Không ai tốt bằng VỢ
Gánh nặng cuộc đời
Không ai khổ bằng EM
Nước biển mênh mông
Không đong đầy tình VỢ
Mây trời lồng lộng
Không phủ kín công EM
Tần tảo sớm hôm
VỢ nuôi con khôn lớn
Mang cả tấm thân gầy
EM che chở đời con
Ai còn VỢ
Xin đừng làm VỢ khóc
Đừng để buồn
Lên mắt VỢ nghe không?
Van Hien

Thẫn thờ – Dũng Black

THẪN THỜ

Biển tối mông lung sóng vỗ bờ
Âm thầm dạo buớc thả hồn mơ
Thuyền xưa khuất bóng nào ai nhớ
Bến cũ cô liêu mãi đợi chờ
Sóng nuớc nô đùa đau bọt vỡ 
Mây ngàn lãng đãng gió thờ ơ
…Tơ tình đã đứt không còn nợ
Vậy ngóng trông ai đứng thẫn thờ…???!!!
——–Dũng Black. 07/06/1014

Cơn gió lạ – Thái Dương

Cơn gió lạ

Tôi muốn thi ca là một trời biển lạc
Chốn con người dừng bước với thời gian
Tôi muốn trào dâng như một tràng thi sĩ
Mượn tiếng chim ca không mỏi mệt
Với hồn thơ đầy tinh khiết
Thấm nhuần vào trong gió lạ
Hòa tan đi khắp bốn phương trời
Bỏ lại những u sầu phiền muộn
Ta dang tay đón trào
Một vùng trời là những giấc mơ.
Thái Dương

Mộng duyên

Mộng duyên
Mộng ước cùng ai nay đã vỡ..
Bức tranh thiếu nét chỉ còn thơ..
Hận người vô tình để ta mơ..
Rồi hóa hư không giữa đôi bờ.. 
Bao năm nhìn lại thân xác xơ..
Cô đơn độc bước dưới trăng mờ..
Người ơi.. có hiểu lòng lãng tử….
Duyên tình dang dở.. lạc hồn thơ..
Sáng tác : Hoàng Lãi
Người gửi : Trương Việt Hoàng

Quá khứ và hiện tại

Quá khứ và hiện tại
Quá khứ ơi tao buông tay mày nhé..
Ôm mãi mày tao đau quá mày ơi..
Tao chờ hiện tại nối tiếp tương lai..
Chờ ngày mai vết thương trong tao lành hẳn..
Tao lai trở về cái thuở chẳng yêu ai…
Hoàng Thái Hiền