Em muốn hỏi tại sao…?
Mùa đông về lạnh thế.
Có phải như thường lệ.
Trái đất chẳng ngừng quay.
Muốn hỏi từng phút giây
Vì sao không dừng lại.
Để cho tình mình phải.
Cách xa đến bao giờ.
Xem thêm →
Em muốn hỏi tại sao…?
Mùa đông về lạnh thế.
Có phải như thường lệ.
Trái đất chẳng ngừng quay.
Muốn hỏi từng phút giây
Vì sao không dừng lại.
Để cho tình mình phải.
Cách xa đến bao giờ.
Xem thêm →
Ngàn cơn gió theo mây về nức nỡ
Đêm đông buồn trời chở nặng màu mây
Ai dệt lối thành sầu dây chất ngất
Không được đâu ! Mình đã mất nhau rồi
Muốn gởi cho anh chút nắng cuối chân trời
Mùa đã cũ nửa vời yêu và khát
Thu đã nát lá sầu rơi tan tát
Hạc kêu trời ! Thấu thát bởi nhục vinh
Xem thêm →
Ngày đó yêu em thật rồi
Ta cùng hát khúc hoan ca
Chiều gió miên man chân đồi
Nghe đời vui với ngàn hoa
Ngày đó yêu em thật thà
Trong chiều có lá hoa bay
Còn chút hương trên vai gầy
Ươm tình thơm ngát lòng ta
Xem thêm →
Xin trả lại người .. giấc mộng chiều qua
Trả những thiết tha .. chúng ta từng đã
Trả lại con đường .. hàng cây xanh lá
Dấu chân hằn .. khi bóng ngả chiều hoang
Xin trả lại người .. một trái tim khan
Khô cằn cỗi dần tan theo bóng nắng
Trả giây phút ngồi bên nhau thinh lặng
Ánh trăng tàn chợt mặn đắng bờ môi
Xin trả lại người .. xin trả lại thôi
Trả nhớ nhung trả bồi hồi xao xuyến
Trả hình bóng ngỡ chừng như hòa quyện
Trả cuộc tình buồn .. xin tiễn biệt nhau !

Xin trả lại
*Kimhue
Mai em lấy chồng, anh tiếc không
Má phấn môi son với duyên hồng
E ấp nụ cười… bên người ấy
Em sẽ lấy chồng, xua bóng không.
Mai em lấy chồng như đợi mong
Một thuở khi xưa giấu trong lòng
Trách mình mang phận là con gái
Mong mối duyên lành chẳng long đong.
Mai em chẳng còn những vội vàng
Chẳng còn thơ thẩn chẳng lang thang
Chẳng sợ ai yêu… rồi không tới
Chẳng buồn chẳng nhớ chẳng khóc than.
Xem thêm →
Từng bước chân buồn xa vạn lý
Đêm trường hiu quạnh một đời hoang
Bao năm không biết người tri kỷ
Thấy mình rơi xuống giữa mênh mang
Từng bước chân buồn trên nẻo vắng
Thương người hoang lạnh dưới trời mưa
Đang ngóng đang chờ từng chút nắng
Trong lòng vương vấn suối nguồn xưa
Xem thêm →
Em vẫn đợi mà người xưa chẳng thấy .
Đông sang rồi… Càng sóng dậy niềm mơ.
Mới ngày nao anh còn hẹn … EM chờ ..
Câu luyến ái chưa phai mờ dĩ vãng..!
Em vẫn đợi… Đông trở mùa lãng đãng..!
Hạt mưa buồn vừa loạng choạng buông rơi.
Chiều hoàng hôn … Từng cơn gió bồi hồi.
Ngước xa xôi… Xót xa tình diệu vợi..!
Xem thêm →
Xa em từ độ thu tàn
Lá vương màu nắng thấm vàng nhớ em
Chiều nghiêng đổ bóng vào đêm
Một mình cô lẻ chờ xem trăng về
Sương khuya buông xuống nặng nề
Tao nhân mặc khách vụng về thả rơi
Tơ hồng Nguyệt Lão tách rồi
Chim bay muôn phía tình tôi tím trời.
VănChung
Mưa vô tình phủ kín cả vầng trăng
Cơn gió lốc bủa giăng đầy con phố
Hồn giá lạnh bởi màng sương vàng võ
Nén trong lòng những hơi thở buồn tênh
Cơn mưa sầu khóc hạnh phúc chênh vênh
Bao nhung nhớ mông mênh buồn da diết
Bến sông vắng bởi người đi biền biệt
Lệ tuôn tràng tình tha thiết nhớ mong
Mưa ướt mèm hoen mi mắt bên song
Mây vần vũ tan cõi lòng nhân thế
Trời trở gió tràn đắng cay dâu bể
Biệt ly rồi tình dễ chóng tàn phai???
Chốn yên bình em còn nhớ tên ai
Nhớ một thuở đôi hình hài quyện chặt
Em hờn tủi ai lau dòng nước mắt
Hay quên rồi những khoảnh khắc bên nhau???
Cảnh đoạn trường ai hiểu nỗi đớn đau
Ngồi trầm mặc uống men sầu tê tái
Hoài niệm cũ khóc cuộc tình khờ dại
Nên nỗi buồn gọi mãi chẳng thành tên!!!
VÕ QUANG HÂN
Chẳng khi nào để hương ấy cạn vơi.
Vòng tay ấm, trái tim hồng nóng hổi.
Ngồi sát nhau nụ tình yêu chớm nở.
Cho hương đời còn mãi đó anh ơi !
Mùa thu của anh và em về chung bóng.
Đón mùa yêu ta dệt mộng sum vầy.
Gửi chút tình vào ngọn gió cỏ cây.
Gieo mầm sống cho đời này anh nhé !
Xem thêm →