Những lời này cho em

Những lời nầy ta viết gởi cho em
Trong đêm cuối khóc thương duyên tình lỡ
Chữ nợ duyên đến nay đành cách trở
Để lại trong lòng một vết thương mang…

Đành cố quên chữ duyên mình ngang trái
Nợ không tròn nên tình phải cách xa
Người cứ đi… khi yêu dấu nhạt nhòa
Ta lặng lẽ …đi qua …miền ký ức…

Người biết không ,tận sâu nơi lồng ngực
Trái tim buồn buốt nhức mãi không thôi
Biết rằng nay duyên nợ đã hết rồi !
Ngàn câu chúc mong cho người hạnh phúc…

Người đi đi ! đừng bao giờ day dứt
Cuộc tình này chấm hết kể từ đây
Chẳng mong chi với mộng ước sum vầy
Như mình đã từng chung tay xây đắp…
Xem thêm →

Ngắm hoàng hôn

Tôi vẫn thường hay ngắm hoàng hôn
Nhìn cảnh chiều rơi thấy đượm buồn
Mặt trời chín đỏ như đốm lửa
Nhuộm tím không gian cả một vùng

Yêu lắm thời gian lúc ngừng trôi
Dõi mắt chân trời tận xa xôi
Chợt nghe hoang vắng miền tâm tưởng
Dạ khúc biệt ly thật ngậm ngùi Xem thêm →

Mưa chiều lỗi hẹn

Về lại quê, nơi con đường quen cũ
Cơn mưa chiều giăng phủ mái nhà hoang
Người xưa đâu, con tim nhỏ bẽ bàng
Mây giăng mắt, hay lệ tràn thấm đỏ?

Em nơi đâu, Hỡi tình tôi bé nhỏ?
Cánh thiệp hồng, màu mực đỏ”không tên
Phải chăng em! Ai gieo đổ thác ghềnh?
Con thuyền nhỏ, trôi bập bềnh sóng vỗ!
Xem thêm →

Thôi …

Thôi là anh ! viết vần thơ dang dở
Để em buồn .. anh mang nợ tình em
Đêm mưa buồn ! Chỉ bức họa lấm lem
Người xưa đó … hình hài không phai nhạt

Chuyện ngày xưa .. ta biển tình dào dạt
Để bây giờ .. cung đàn nhạt …sợi tơ vương
Dẫu biết rằng .. mình vẫn nhớ vẫn thương
Sao em nỡ .. nỡ lìa xa tình củ !

Ngủ đi em ! A về trong giấc ngủ
Mộng ngọt ngào trong vũ điệu yêu em !

thơ sưu tầm

Ngậm ngùi

Em ra đi, để mình tôi ở lại
Ôm ngậm ngùi, khắc khoải, đếm thời gian
Hạ qua đi, vung vãi xác phượng tàn
Con bướm nhỏ, bẽ bàng màu hoa nắng

Trời vào thu, khối sầu thêm trĩu nặng
Anh một mình trong thầm lặng cô liêu
Sắc vàng thu, quyện khói úa lam chiều
Trôi bảng lảng, tiếng chim chiều lẻ bạn

Gói tâm tư, áng thơ tình trút cạn
Nhặt nỗi buồn, bao ngày tháng mộng mơ
Chích vành khăn, màu tang trắng dại khờ
Chôn lối mộng, áng thơ tình dang dỡ

Trả lại em, tiếng yêu đầu một thuở
Anh trở về, căn gác trọ không tên
Buông dòng trôi, con sóng nhỏ bập bềnh
Lời thương nhớ, vấn vương ngày tiễn biệt

+Nguyễn Nhân​

Đừng nhá con

Đừng ăn chơi ! khi Mẹ còn cực khổ
Đừng đua đòi ! khi Cha đổ mồ hôi
Đừng vô tâm ! sống chỉ biết mình thôi !
Đừng mê muội ! mà mộng điều hư ảo

Đừng xa hoa ! khi Mẹ già tần tảo
Đừng hảo huyền ! gây phiền nảo Cha yêu
Đừng ra đường ! với nét mặt tự kiêu
Đừng cao ngạo ! mà chê bai kẻ yếu

Đừng phung phí ! khi gia đình túng thiếu
Đừng vì tiền ! mà bất hiếu song thân
Đừng cải lời ! khi Cha Mẹ khuyên răn
Đừng vội vã ! phân chia sai lối sống

Đừng quá lời ! khi lòng đang nổi nóng
Đừng bỏ nhà ! khi Cha Mẹ ngóng trông
Đừng dại khờ ! với suy nghĩ chưa thông
Đừng kêu ngạo ! khi mình còn dốt nát…
st

Chút kỷ niệm

Em sẽ thôi và không chờ đợi nữa
Không nhớ mong không khắc khoải đợi chờ
Không nghĩ nhiều nên cũng bớt đớn đau
Câu chuyện cũ chôn sâu vào dĩ vãng

Rồi mọi thứ sẽ chìm trong quên lãng
Ai yêu ai , ai nhung nhớ đợi chờ
Ai lạnh lùng, ai hờn giận vu vơ
Ai hứa hẹn, ai ngẩn ngơ hy vọng …

Khi yêu thương đã không còn dậy sóng
Trái tim này hết trông ngóng vấn vương
Rồi mai đây ta mỗi đứa một đường
Xin trả lại những niềm thương nỗi nhớ

Yêu làm chi cho tim nhiều vụn vỡ
Nụ chân thành mà chẳng nỡ thành hoa
Thời gian trôi Kỷ niệm cũng nhạt nhòa
Dư âm cũ cũng vùi vào dĩ vãng…
Stam.

Em muốn biêt

Nếu một ngày em chẳng còn quan tâm
Vì biết anh còn nhiều mối quan tâm khác
Nếu một ngày ta thành người xa lạ
Anh có buồn hay lặng lẽ buông xuôi !?

Nếu một ngày em bất chợt buông tay
Chẳng còn thiết tha níu kéo anh thêm nữa
Anh có vội vàng chạy đi tìm kiếm
Hay anh lững lờ , đứng đó , lặng im !!?
St.

Tâm sự với chồng

Em qua rồi của cái thuở còn son
Đâu còn trẻ, bởi đàn con nhỏ dại
Xuân qua đi, có bao giờ trở lại
Anh đừng buồn, em đâu phải cô tiên

Về với anh, em trọn đạo vợ hiền
Quên sớm tối, lo kiếm tiền chạy chợ
Không thương em, sao anh còn trách quở
Vợ tui già, lại xấu xí hơn xưa
Xem thêm →

Mùa nữa đêm trăng

Đã lâu rồi anh còn nhớ hay quên
Chuyện ngày xưa – Những đêm vành trăng khuyết
Đêm trắng đêm chỉ còn ta với nguyệt
Liễu uốn mắt hồ… Mình đâu biết mai xa..!

Đã lâu rồi … Những ngày tháng đã qua
Ai cũng sẽ … Cũng mặn mà duyên mới..!
Chỉ còn đêm là vầng trăng chẳng vội
Cứ đến lại về…Mùa tiếp nối kiêu sa.

Kỉ niệm nào rồi cũng lúc phôi pha…?
Bởi ngày sau … Ai mong hằn kí ức..
Những buồn vui hay nỗi đau rất thực…
Nhung nhớ một thời… Nay còn biết ai mong..!
Xem thêm →