Chờ người giữa chốn trần ai
Thương đời lận đận tóc phai mấy lần
Cũng đành ngơ ngác dừng chân
Hoàng hôn rơi xuống đầy sân lá vàng
Xem thêm →
Nợ …
Mắc nợ đời, nên mới khổ thân anh
Từ thuở rước người dưng về làm vợ
Lúc mới gặp, em cười duyên dễ sợ
Cưới nhau về, là cục nợ đời anh!
Nhớ ngày xưa em nhỏ nhẹ, hiền lành
Anh cáu gắt em lựa lời khuyên bảo
Nay có con, không muốn thành bà lão
CôTấm ngày xưa đã thành CÁM mất rồi
Xem thêm →
Mưa nhớ anh
Tiếng mưa rơi hôm nay sao buồn quá
Như trách hờn tình đã vắng bao hôm
Có nhớ nhung,có nghe tiếng dỗi hờn
Hay che đậy nỗi buồn bao ngày tháng..
Em khát anh, như mùa đông khát nắng
Rất dịu dàng, sâu lắng và thiết tha
Nhìn mưa rơi mà mắt ướt lệ nhòa
Anh có hiểu ? nỗi lòng em không nhỉ ?
Xem thêm →
Nếu lỡ chia xa
Anh sẽ buồn khi em nói chia xa
Và sẽ đau nếu tình ta tan vỡ
Dẫu chúng mình đang hai đầu nỗi nhớ
Mà trong anh luôn rạng rỡ vui cười
Anh sẽ buồn khi những nụ cười tươi
Từ môi em bỗng hoá mùi vị đắng
Ánh mắt ấy trong veo từng say đắm
Bỗng trở thành trĩu nặng nỗi buồn vương
Anh sẽ buồn khi ta hết yêu thương
Và mệt bước trên nẻo đường đơn độc
Vì chẳng thể quên đi mùi hương tóc
Quên nụ cười… quên dáng vóc em yêu
Xem thêm →
Buồn
Nắng đã nhạt… khi hoàng hôn buông xuống
Ánh chiều tàn… ủ rủ gọi màn đêm
Tình xa vắng… lệ sa vào nỗi nhớ
Kỷ niềm buồn… man mác mãnh trăng khuya
Lại một đêm… em buồn rơi nước mắt
Buồn tìm về…cô đọng nỗi chờ mong
Lòng nhung nhớ… tuôn trào niềm thổn thức
Giọt lệ rơi… đong đếm bằng niềm đau
Ái tình xưa…hằng sâu vào ký ức
Dòng đời buồn… đánh thức nỗi sầu tan
Trong đêm vắng… thẩn thờ em chợt khóc
Kiếp hồng nhan… trắc trở mãnh tim côi
Trãi lòng ra… đón giọt lệ …tủi đời
Buồn số phận… kiếp hoa rơi… buồn mãi
Buồn…buồn lắm… nỗi buồn sâu vô tận
Rã rời tan… vụn vỡ kiếp …cô đơn
@sưu tầm
Hỏi …?
Có cách nào để đỡ nhớ anh không?
Em tự hỏi và thấy lòng bối rối
Em hỏi gió thì gió còn rất vội
Nắng ngập ngừng không giúp được em!
Xem thêm →
Người đàn bà và đêm
Người đàn bà… Trở về với đêm đen
Nhìn vầng trăng ngã nghiêng rụng trước cửa
Người đàn bà linh hồn thôi nhóm lửa
Bởi dần quen với quạnh vắng và đêm.
Người đàn bà úp mặt vào sương khuya
Nhờ cái lạnh đóng băng giọt nước mắt
Người đàn bà giữa trần đời lây lất
Đãi sao trời tìm lại chút… Bình yên…
#ThơHạnhngok
Mênh mang hè về
Lại thêm hè nữa mới vừa sang¬
Góc phố thênh thang nắng đổ vàng
Phượng tím bên thềm vui rạng rỡ
Ùa cơn gió thoảng chợt mênh mang..!
Dẫu lối xa xưa trắng bụi đàng
Nhưng màu phượng ấy vẫn còn mang
Hè thêm mùa nữa nghe càng thắm
Đếm bước trung trinh bỗng nghẹn ngào…!
Xem thêm →
Về đi em
Hãy quay về với chốn cũ nẻo xưa
Nơi con đường hằn vết chân em đó
Lạnh hàng cây, gió lùa qua khung cửa
Nơi mắt anh khắc khoải ngóng và trông
Hãy quay về, kẻo các bạn đang mong
Một tấm lòng bao ngày em đã mở
Để cho cả khu Nhà kia rực rỡ
Thiếu bóng em, sao trông vắng đìu hiu
Hãy quay về cho phố xá dập dìu
Những lứa đôi dạo từ Nam ra Bắc
Gió đông khô làm hồn anh lay lắt
Sao lỡ đi trong tĩnh lặng vậy em?
Xem thêm →
Đời của nó
Ai đó hỏi, sao thơ buồn đến vậy !
Chỉ mỉm cười, chẳng biết nói gì hơn
Bởi ấu thơ chồng chất nỗi tủi hờn
Rời tay mẹ, bơ vơ thời loạn lạc
Bởi chiến tranh, nó trở thành lang bạt
Cái đói lòng bằng rửa bát, buông nhang
Sống nương thân, nơi xó chợ đình làng
Thân côi cút, biết đâu là điểm tựa
Xem thêm →